Làm xong tranh đường với tên của Tống Thụy Trì, Từ Nhĩ trở hiện trường thi đấu.
Vì thế kế tiếp, Từ Nhĩ nữa trải nghiệm mức độ quan trọng của Tống Thụy Trì.
Khi cậu đang mơ hồ tìm tìm chỗ , tùy tiện một nhân viên công tác bên cạnh cũng thể cho cậu giờ phút Tống Thụy Trì đang ở nơi nào một cách chính xác.
Hơn nữa nhiều thời điểm, Từ Nhĩ còn mở miệng, nhân viên công tác thấy tranh đường tay cậu chỉ đường cho cậu.
Từ Nhĩ bao giờ xem thi đấu nghệ thuật, buổi sáng về chế độ thi đấu phức tạp , lúc gần kết thúc, vặn để .
Hiện trường thi đấu lớn, nhiều tuyển thủ cũng như những màn trình diễn. Từ Nhĩ vội, dừng, cuối cùng mới tới đại sảnh mà Tống Thụy Trì đang ở.
Trên đường, cậu gặp bạn Trương Thành của Tống Thụy Trì.
“Này, Từ Nhĩ.”
Trong tay bạn đó cầm một đống đồ vật, khi Từ Nhĩ chào hỏi thì duỗi tay qua: “Tôi giúp .”
Xác thật là dễ cầm, Trương Thành chia một ít cho Từ Nhĩ: “Cảm ơn.”
Từ Nhĩ: “Không gì.”
Hai cứ như mà cùng .
“Cậu tìm Tống Thụy Trì ?” Trương Thành hỏi.
Từ Nhĩ: “ .”
Trương Thành: “Tôi cũng đến chỗ , hôm nay kết thúc sớm, lát nữa hai định làm gì?”
Từ Nhĩ: “Không .”
“À đúng .” Trương Thành đề cử: “Bên cạnh trung tâm thương mại rạp chiếu phim, bộ phim ‘Cứu Viện’ gần đây khá đấy.”
Từ Nhĩ “A” một tiếng: “Từng xem .”
Trương Thành: “Xem với Tống Thụy Trì ?”
Từ Nhĩ: “ .”
Trương Thành: “Còn ‘Những Điều Trên Núi’ thì ? Phim kinh dị, mới mắt tháng .”
Từ Nhĩ: “Chúng cũng xem .”
Trương Thành nghẹn một chút: “Được.”
Quấy rầy .
“Nghĩ thì...” Trương Thành chậc một tiếng: “Thành phố C thật sự gì vui.”
Từ Nhĩ : “Không , Tống Thụy Trì sẽ sắp xếp.”
Trương Thành : “Cũng đúng, nhọc lòng cái gì chứ.” Hắn : “Chỉ là buổi tối còn việc, bằng thì sẽ đưa hai dạo một chút.”
Từ Nhĩ : “Không , bận mà.”
“Từ Nhĩ.” Đi thêm hai bước, Trương Thành gọi tên cậu, còn haha hai tiếng, hỏi tiếp: “Cậu cảm thấy Tống Thụy Trì như thế nào?”
Từ Nhĩ: “Khá .”
Trương Thành: “Tốt như thế nào?”
Từ Nhĩ suy nghĩ vài giây: “Thì chính là, con , đối xử với cũng .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-63.html.]
“Đối xử với .” Trương Thành lặp câu , đó : “Vậy còn ? Cậu đối xử với ?”
Từ Nhĩ đột nhiên chột .
Cậu cảm thấy đối xử với Tống Thụy Trì cũng tồi.
đối lập , Tống Thụy Trì còn hơn.
Bị Trương Thành hỏi như , Từ Nhĩ nghĩ , cậu mới phát hiện nhiều chuyện.
Hiện tại cậu làm việc mệt mỏi thì sẽ tìm Tống Thụy Trì để oán giận tiên, đó họ cùng tâm sự.
Nhìn thấy cái gì buồn , cậu cũng sẽ tìm Tống Thụy Trì để chia sẻ đầu tiên.
Không bắt đầu từ khi nào, cuộc sống của cậu chỉ cần đầu là Tống Thụy Trì, mặc kệ thế nào, chỉ cần cậu cần Tống Thụy Trì thì nhất định sẽ tìm Tống Thụy Trì, Tống Thụy Trì sẽ ở đó.
Có Tống Thụy Trì ở bên cạnh, cậu luôn yên tâm, cần mang não ngoài cửa, bởi vì Tống Thụy Trì sẽ an bài thứ.
“Tôi với …”
Từ Nhĩ càng ngượng ngùng hơn, mà cậu cũng thể rằng đối xử với Tống Thụy Trì.
Từ Nhĩ đành : “Anh hỏi .”
Trương Thành “A” một tiếng, hỏi: “Cậu cảm thấy vì Tống Thụy Trì đối xử với ?”
Thật Từ Nhĩ từng nghĩ về vấn đề , nhưng cậu cảm thấy, vì đây là một vấn đề?
Trong mắt Từ Nhĩ, ngẫu nhiên gặp một bạn nhiều phương diện phù hợp, gãi đúng chỗ ngứa, quan hệ trở nên là điều bình thường ?
Trong đầu cậu lúc bảy chữ.
Linh hồn của chúng hợp .
thật sự chút ngượng ngùng, Từ Nhĩ mặt mũi .
“Vậy thì …” Từ Nhĩ vẫn khách sáo: “Đi hỏi .”
Thật trùng hợp, xong thì Tống Thụy Trì xuất hiện.
Đi tới từ chỗ ngoặt hành lang, vài bước tới mặt hai .
“A.”
Trương Thành bắt đầu âm dương quái khí: “Tới thật kịp thời.” Hắn tiến lên nửa bước về phía Tống Thụy Trì, nhỏ giọng hàm hồ : “Sẽ là lén đó chứ.”
Tống Thụy Trì để ý tới Trương Thành, nhận lấy đồ tay Từ Nhĩ cùng với tranh đường: “Sao lâu như mới tới?”
Từ Nhĩ: “Đi dạo khắp nơi.”
Trương Thành làm lơ tiến tới: “Buổi chiều khi kết thúc, hai định làm gì?”
Tống Thụy Trì: “Dẫn ăn.”
Mắt Từ Nhĩ sáng rực lên: “Ăn cái gì?”
Tống Thụy Trì: “Không cho em .”
Từ Nhĩ càng vui vẻ hơn: “Được, càng bất ngờ hơn.”
Trương Thành nữa lơ nữa chen : “Tống lão sư, Từ Nhĩ bảo hỏi , vì đối xử với như thế?”