Còn tàu cao tốc lâu, Từ Nhĩ liền chuyện với Tống Thụy Trì.
Đương nhiên vấn đề yêu thầm , Tống Thụy Trì , thì nữa.
Lúc mặt bàn, cậu đang thưởng thức tác phẩm của Tống Thụy Trì, của thầy của Tống Thụy Trì và của học sinh của Tống Thụy Trì.
Phong cách giống với những tác phẩm trưng bày tại buổi triển lãm hôm , bộ tác phẩm trong album đều là điêu khắc gỗ, lớn, nỏ, hơn nữa còn nhiều tác phẩm thể gọi là chấn động.
Từ Nhĩ cũng mới , thì Tống Thụy Trì xuất từ gia đình nghệ thuật. Ba của là họa sĩ, là vũ công, ông bà nội ông bà ngoại cũng chút danh tiếng trong ngành, cho nên tiếp xúc với những thứ từ sớm, hơn nữa còn thể hiện thiên phú cực kỳ cao khi tuổi nhỏ, chính là kiểu tuổi còn trẻ vô cùng nổi tiếng trong truyền thuyết.
Khiến một nho nhỏ sống một cuộc sống bình thường, an nghiệp ngoài xã hội phần chấn động.
Xung quanh Từ Nhĩ làm nghệ thuật, lớn như mà bên cạnh cậu đều là học làm như , khi chuyện với Tống Thụy Trì, cậu học thêm nhiều kiến thức.
Rất mới lạ, thú vị.
Vì thế Từ Nhĩ hỏi: “Hôm nay là ngày gia tộc của tụ hội đó chứ?”
Tống Thụy Trì bật : “Từ , em hài hước.”
Từ Nhĩ: “Em cũng cảm thấy .”
Tống Thụy Trì : “Hôm nay là thi đấu nhỏ thôi, họ tới.”
Từ Nhĩ “A” một tiếng: “Tống lão sư của chúng nhất định là khách mời quan trọng nhất nhất nhất.”
Tống Thụy Trì vô cùng phối hợp với Từ Nhĩ, đưa tay chỉnh áo khoác.
Từ Nhĩ rộ lên: “Vậy là trợ lý của khách mời quan trọng nhất.”
Tống Thụy Trì: “Hôm nay trợ lý nhỏ làm việc thật đấy.”
Từ Nhĩ: “Nhất định , Tống lão sư cứ việc phân phó.”
...
Khi xuống xe khỏi nhà ga, Từ Nhĩ lập tức cảm nhận cái gọi là quan trọng nhất .
Phía tổ chức thi đấu cho xe tới đón họ.
Từ Nhĩ nghĩ tới bản hồi đại học từng làm trọng tài trong một trận thi đấu nhỏ, khi đó cậu và hai bạn học khác xe bus tàu điện ngầm, ngoài hai tiếng, tới nơi còn kém chút nữa tìm thấy, cầm bản đồ xoay hơn nửa ngày.
Đương nhiên, thi đấu nhỏ trong miệng cậu thể so với thi đấu nhỏ của Tống Thụy Trì.
Lại đương nhiên, cậu cũng nhất định thể so với Tống Thụy Trì.
Bọn họ bên mới lên xe, điện thoại của Tống Thụy Trì reo lên.
“Đón .” Âm thanh ở đầu bên sáng: “Mình Tiểu Trương còn một nữa.”
Tống Thụy Trì : “ Từ Nhĩ.”
Bên “A” một tiếng, “A” thêm một tiếng: “Cậu dẫn tới ?” Bên hỏi: “Vậy đặt thêm một phòng ?”
Tống Thụy Trì trông như cáu nhưng tiện: “Không cần.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-60.html.]
Bên : “Được , lát nữa cũng đến.”
Tống Thụy Trì: “Được.”
Hiển nhiên là một bạn quen thuộc, Từ Nhĩ hỏi: “Ai ?”
Tống Thụy Trì: “Là em từng gặp ở triển lãm .”
Từ Nhĩ “A” một tiếng: “Anh tên là gì? Em còn tên là gì nữa.”
Tống Thụy Trì: “Trương Thành.”
“Vì như ?” Từ Nhĩ học theo: “A, a, dẫn tới ? Từ Nhĩ hỏi: “Rất kỳ lạ ?”
Tống Thụy Trì gật đầu: “Rất kỳ lạ.”
Từ Nhĩ: “Vì ?”
Tống Thụy Trì: “Anh công tác bao giờ dẫn bạn theo.”
Từ Nhĩ nở nụ : “Anh như em sẽ vui đấy.”
Tống Thụy Trì: “Vui cái gì?”
Từ Nhĩ: “Chẳng lẽ đang đối xử đặc biệt với em ?”
Tống Thụy Trì niết mặt Từ Nhĩ: “Hiện tại em mới phát hiện ?”
Từ Nhĩ thật sự là mới phát hiện, hơn nữa Tống Thụy Trì còn như .
Từ Nhĩ dịch gần hỏi: “Còn gì khác ? Anh cho em một chút .”
Tống Thụy Trì vô cùng bất đắc dĩ mà Từ Nhĩ: “Thẳng nam các em đều như ?”
Hắn mơ hồ, Từ Nhĩ căn bản rõ: “Anh cái gì?”
Tống Thụy Trì: “Em ngốc ?”
Khuôn mặt của Từ Nhĩ lập tức từ tươi biến thành biểu tình: “Anh mới ngốc.” Cậu dịch xa một chút: “Không thì .”
Ngượng ngùng thôi mà.
Cậu hiểu.
...
Sức ảnh hưởng của Tống Thụy Trì còn thể hiện ở chỗ khi xuống xe còn ba tới đón .
Từ Nhĩ quét mắt, bên trong bạn gọi điện tới. Từ Nhĩ suy nghĩ, hẳn là trợ lý cần làm cái gì trong trường hợp , vì thế cậu liền ẩn .
Kế tiếp chính là một ít quy trình thông thường, Tống Thụy Trì trò chuyện thiện với họ, khi kết thúc, đột nhiên một nữ sinh ở bên gọi tên Từ Nhĩ.
Ngay từ đầu, Từ Nhĩ chỉ nghĩ cô là bạn của Tống Thụy Trì như những , nhưng nhanh phát hiện .