Sao Mà Vẫn Không Hiểu! - Chương 54

Cập nhật lúc: 2026-02-16 15:55:22
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngay từ đầu, khi Tống Thụy Trì tiện đường, Từ Nhĩ cực kỳ nghi ngờ.

Nhà Tống Thụy Trì, nhà Từ Nhĩ, phòng làm việc của Tống Thụy Trì, tiểu khu mà Từ Nhĩ đến, bốn vị trí như trời nam đất bắc, Từ Nhĩ rõ là tiện đường chỗ nào.

Chỉ là Từ Nhĩ còn tỏ rõ sự nghi hoặc, Tống Thụy Trì giải thích.

Nói rằng chỗ mà cần đến ngày mai gần hơn một chút, ngày mai đến phòng làm việc, nhưng điều kiện tiên quyết là.

“Buổi tối ở nhà .” Tống Thụy Trì rót thêm một ly cho Từ Nhĩ.

Từ Nhĩ kéo theo cách của Tống Thụy Trì: “Như hình như chút phiền toái.”

Tống Thụy Trì hỏi : “Phiền toái chỗ nào?”

Từ Nhĩ nghĩ tới nghĩ lui, nghĩ phiền toái chỗ nào.

Cũng từng ở trong nhà Tống Thụy Trì, mà thực sự là chỗ gần tiểu khu hơn, hơn nữa ngày mai thể nhờ xe của Tống Thụy Trì, cần chen chúc tàu điện ngầm.

Cuối cùng Tống Thụy Trì dùng một câu “Cứ quyết định như ” mà giữ Từ Nhĩ .

Tống Thụy Trì ngày mai cuộc họp, còn Từ Nhĩ giúp chọn một bộ quần áo.

Tống Thụy Trì ném lời khi tắm, lúc đó Từ Nhĩ tắm xong , thoải mái mà chơi điện thoại giường của Tống Thụy Trì.

Lời của Tống Thụy Trì như nhiệm vụ, khiến cho thần kinh của Từ Nhĩ cũng căng thẳng.

chờ Tống Thụy Trì tắm rửa xong ngoài, Từ Nhĩ vẫn nghĩ chọn quần áo kiểu gì cho Tống Thụy Trì.

chỉ dùng khăn tắm bọc nửa ngoài, Từ Nhĩ vốn định với một chút, thấy như thì trực tiếp nghẹn trong cổ họng.

Từ Nhĩ từng thấy Tống Thụy Trì như , dường như chỉ tùy ý lau tóc mấy cái, ướt dính ở hai bên mặt.

Ánh đèn truyền đến từ trong phòng tắm như chế tạo riêng, ánh sáng mờ ảo chiếu Tống Thụy Trì một cách rõ ràng.

Từ Nhĩ chằm chằm vài giây, lời .

“Ngày mai họp về cái gì?”

Tống Thụy Trì đến giá treo quần áo, cầm lấy đồ mặc ở nhà chuẩn từ .

Tống Thụy Trì: “Họp Hiệp hội Nghệ thuật.”

Từ Nhĩ hiểu là gì, chỉ “A” một tiếng.

Sau đó cậu thấy Tống Thụy Trì bỏ khăn tắm .

Từ Nhĩ hít một ngụm khí lạnh.

Giây tiếp theo...

A.

Có quần lót.

Từ Nhĩ suy nghĩ, vẫn là dời ánh mắt .

Từ Nhĩ: “Cần quần áo trang trọng một chút ?”

Tống Thụy Trì mặc quần : “Không cần.”

Từ Nhĩ: “Vậy?”

Tống Thụy Trì: “Cần quần áo cực kỳ tuấn tú.”

Từ Nhĩ thành tiếng: “Anh mặc cái gì mà chứ.”

Tống Thụy Trì lấy khăn tắm lau tóc của , đầu lau cả tóc của Từ Nhĩ.

“Làm gì đó.” Từ Nhĩ tách tay của Tống Thụy Trì : “Em sấy khô .”

Tống Thụy Trì Từ Nhĩ đuổi sấy tóc.

Nghĩ về việc ngày mai dịp yêu cầu quá tốn sức suy nghĩ về quần áo, nếu , Từ Nhĩ chọn một bộ quần áo từng thấy Tống Thụy Trì mặc mà xem thử.

Cho nên khi Tống Thụy Trì thu xếp xong và , Từ Nhĩ đặt quần áo ở giường một cách chỉnh tề.

“Tada!” Từ Nhĩ ở mép giường: “Có thể chứ, Tống lão sư?”

Áo lông màu xám, áo khoác dài màu nâu thẫm, quần dài màu đen, khăn quàng cổ kẻ sọc sẫm màu.

, Từ Nhĩ thực sự thích Tống Thụy Trì mặc đồ sẫm màu, quá trai.

Tống lão sư bất luận ý kiến gì, gật đầu : “Có thể.”

khi đầu, lấy một cái áo gió màu đen từ trong tủ .

, chính là cái áo gió màu đen .

Kỳ thật là Từ Nhĩ giả bộ, nhưng cậu thật sự giả bộ .

Ngay cả câu “Làm gì ?” cũng vô cùng chột , đó bổ sung: “Không lẽ thể là em vốn cái áo như ?”

Tống Thụy Trì cất áo : “Có thể.”

Từ Nhĩ cứ cảm thấy Tống Thụy Trì thấu .

“Gì chứ.” Từ Nhĩ đành ăn ngay thật: “Em thấy mặc khá nên mới mua một cái.”

Tống Thụy Trì gật đầu: “Thú nhận .”

Từ Nhĩ thẹn quá hóa giận: “Trừ điểm! Anh trừ 5 điểm!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-54.html.]

Tống Thụy Trì chậm rãi đầu, chậm rãi đối mặt với Từ Nhĩ.

Từ Nhĩ tính cho Tống Thụy Trì: “Hiện tại chỉ 59 điểm thôi, đạt tiêu chuẩn.”

Tống Thụy Trì dở dở : “Anh sai .”

Từ Nhĩ: “Nếu như xin tác dụng.”

Tống Thụy Trì: “Anh cho em xem.”

Tâm thái của Từ Nhĩ chuyển biến 180 độ, vô cùng mong đợi: “Anh .”

Tống Thụy Trì phát một tiếng: “Huhu.”

Không một chút nào, nhưng Từ Nhĩ vẫn Tống Thụy Trì chọc , cả cũng bình tĩnh .

Không là kích động cái gì...

đến mức , Từ Nhĩ tiếp tục : “Em còn mua một bộ đồ ở nhà khác của lắm.”

Tống Thụy Trì chỉ chính .

Tống Thụy Trì: “Lần mang tới đây.”

Từ Nhĩ: “Mang tới làm gì?”

Tống Thụy Trì: “Mặc ở nhà .”

Từ Nhĩ suy nghĩ, dường như cũng tồi: “Có thể.”

Tống Thụy Trì treo quần áo giường lên giá treo quần áo, với Từ Nhĩ: “Cộng điểm cho .”

Từ Nhĩ chui ổ chăn: “Cộng, cộng, cho thêm 1 điểm, 65 điểm, nào?”

Tống Thụy Trì: “Cảm ơn Từ lão sư.”

Từ Nhĩ lẩm nhẩm: “Anh để ý điểm như làm gì?”

Tống Thụy Trì: “Em hiểu .”

Từ Nhĩ: “Vậy đến 99 điểm thì làm gì?”

Tống Thụy Trì : “Làm chuyện lớn.”

Từ Nhĩ: “Chuyện lớn gì?”

Tống Thụy Trì: “Đến 99 cho em .”

Từ Nhĩ thẳng dậy: “Được, hiện tại em cộng cho 34 điểm, 99 , .”

Tống Thụy Trì nở nụ , nhưng gì, chỉ ấn Từ Nhĩ xuống, tắt đèn .

“Ngủ ngon.”

“Ngủ ngon thì ngủ ngon.”

Thời gian hẹn của Từ Nhĩ và Vương Tiêu Tiêu là 9 giờ sáng ngày hôm , mà buổi họp của Tống Thụy Trì diễn 10 giờ, thời gian đặc biệt gấp.

Buổi sáng hôm tỉnh , Tống Thụy Trì còn làm sandwich cho Từ Nhĩ.

Không nam nhân thế nào, sandwich mà cũng làm ngon đến .

Cơm nước xong xuôi, Từ Nhĩ phòng quần áo , khi ngoài thì đợi ở phòng khách một lát, Tống Thụy Trì cũng .

Chính là dáng vẻ của Tống Thụy Trì mà Từ Nhĩ nghĩ đến khi chọn quần áo ngày hôm qua, nhưng mà...

“Sao đeo khăn quàng cổ?” Từ Nhĩ hỏi Tống Thụy Trì.

Tống Thụy Trì đưa khăn quàng cổ về phía Từ Nhĩ: “Không đeo.”

Từ Nhĩ: “Cái gì mà , vòng qua cổ là .”

Tuy như , Từ Nhĩ vẫn đến mặt Tống Thụy Trì.

Cậu nhận lấy khăn quàng cổ trong tay Tống Thụy Trì, vòng một vòng qua cổ , đso vỗ vỗ: “Như , vô cùng đơn giản.”

Tống Thụy Trì: “Cảm ơn.”

Từ Nhĩ: “A đúng , cộng 1 điểm cho bữa sáng.”

Tống Thụy Trì : “Cảm ơn Từ lão sư.”

...

Tới tiểu khu , Từ Nhĩ phát hiện, công ty của đối phương cũng chỉ phái một Vương Tiêu Tiêu đến.

Kỳ thật cậu vốn cả Tiểu Hà cùng, chỉ là buổi sáng Tiểu Hà sốt thoải mái, buổi sáng hôm nay cũng chuyện gì lớn, cậu liền đến một .

“Còn may là cũng tới.” Từ Nhĩ thầm với Tống Thụy Trì.

Tống Thụy Trì xích gần Từ Nhĩ hơn.

Từ Nhĩ tiếp tục : “Bằng chỉ hai thì hổ.”

Giọng rơi xuống, Vương Tiêu Tiêu đến mặt, trong tay còn ba cốc cà phê.

Có lẽ là cảm thấy Tống Thụy Trì lạ mặt, Vương Tiêu Tiêu : “Vị là?”

“Tôi…”

“Tôi là trợ lý của .”

 

Loading...