Sao Mà Vẫn Không Hiểu! - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-01-31 14:54:23
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trở về từ trung tâm thương mại, Từ Nhĩ hiến cho giường suốt cả buổi chiều.

Ngủ quá sâu, khi tỉnh dậy đã là buổi tối.

Trong điện thoại có rất nhiều thông báo, Từ Nhĩ cau mày híp mắt, đầu tiên là trả lời tin nhắn của cấp và đồng nghiệp, cuối cùng mới ấn mở khung chat của Từ Thần.

Cậu nói: [Sao lại thêm được!]

Từ Thần: [Đối phương cài đặt thể thêm bạn.]

Từ Thần: [Aaaaa.]

Từ Nhĩ kéo lên xem mới nhớ lúc trưa nói chuyện điện thoại với Từ Thần xong, Từ Thần đòi WeChat của Tống Thụy Trì từ chỗ .

Nếu đã như vậy.

Từ Nhĩ gõ chữ: [Vậy cũng có cách nào.]

Từ Thần lập tức trả lời: [Không thêm được cả số WeChat, em đau lòng quá.]

Từ Thần: [Sao mà cái gì của ấy cũng thêm được vậy, sẽ chỉ có số điện thoại là có thể thêm đó chứ!]

Từ Thần: [Có còn con đường nào khác ?]

Từ Nhĩ: [Anh có.]

Từ Thần: [Lần đầu tiên cách thần tượng gần đến vậy, em hận em hận!]

Từ Thần: [Làm bây giờ làm bây giờ, còn có biện pháp nào ?]

Từ Nhĩ nhíu chặt mày, cậu đặt điện thoại xuống, nhìn lên trần nhà tối đen, nghiêm túc suy nghĩ một phút.

Từ quan hệ con người, đến kinh nghiệm xã hội, lại đến thông tin internet.

Sau đó.

Từ Nhĩ: [Anh có thể gửi thông tin của em cho .]

Từ Thần: [Hả???]

Từ Thần: [Như vậy ổn .]

Từ Nhĩ: [Vì ?]

Từ Thần chỉ theo bản năng cảm thấy tốt, nhưng Từ Nhĩ hỏi nghiêm túc như vậy, cậu đột nhiên biết nên nói cái gì.

Tuy rằng nếu thực sự gửi thì hình như cũng có gì, ảnh hưởng đến Tống Thụy Trì, hắn thấy muốn thêm thì thêm, muốn thì nhất ̣nh là thêm.

Cho nên.

Từ Thần: [Dù cũng ổn.]

Từ Thần: [Anh đừng gửi.]

Từ Thần: [Làm em bị sợ giao tiếp mất.]

Từ Thần nhanh chóng nói, sợ chỉ chậm một giây thì vị trai này sẽ thật sự gửi mất.

Từ Nhĩ: [Không .]

Từ Nhĩ lại nói: [Chỉ là nghĩ tới nghĩ lui, cũng chỉ có một biện pháp này thôi.]

Từ Nhĩ: [Hơn nữa em thêm và thêm em thì có gì khác ?]

Từ Thần: [Anh hỏi khó em.]

Từ Thần: [Sau đó thì , gửi xong thì nói cái gì?]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-5.html.]

Từ Thần: [Xin chào, quấy rầy rồi, đây là em trai Từ Thần của , thằng bé rất thích , cũng muốn thêm WeChat của , xin hỏi có tiện ?]

Từ Thần: [Nghĩ lại hình như cũng có vấn đề gì.]

Từ Thần: [ mà, em là cái thứ gì chứ?]

Từ Thần: [Vì người phải thêm em?]

Từ Nhĩ: [Vậy vì lại thêm ?]

Từ Nhĩ: [Anh lại là cái thứ gì?]

Từ Thần lại lần nữa bị hỏi khó.

Cậu thậm chí còn có thể tưởng tượng được biểu tình đầy nghi hoặc của trai nhà mình, hỏi thêm , vì lại thêm em chứ?

Từ Thần: [Hỏi rất !]

Từ Thần: [Em còn muốn hỏi đấy!]

Thậm chí hiện ̣i Từ Thần còn có chút hoài nghi Tống Thụy Trì này là giả, nếu phải vì có Từ Nhĩ ở đó thì cậu sẽ tin tưởng.

Từ Thần lại hỏi: [Hai người có còn nói chuyện về cái gì ?]

Từ Nhĩ: [Không có.]

Từ Thần: [Vậy được rồi.]

Từ Thần: [Thôi cứ như vậy , có ước hẹn cũng giống như em có.]

Nói chuyện phiếm xong, Từ Thần lại cường điệu một lần nữa, nói tuyệt đối đừng đưa thông tin của cậu cho Tống Thụy Trì, quá mạo muội, đó cuộc đối thoại của hai người cứ như thế mà kết thúc.

Rời khỏi giao diện trò chuyện với Từ Thần, Từ Nhĩ trực tiếp ấn mở app đặt đồ ăn, thành thạo quyết ̣nh lát nữa sẽ ăn cái gì, ngay đó liền trở nên ̉nh rỗi.

Rời khỏi giường, vệ sinh cá nhân một chút, mở máy tính, đổi mới màn hình mấy lần rồi ban công tưới hoa.

Thực sự rất nhàm chán.

Bạn bè nói cậu thể nhàn rỗi được, hiện ̣i nghĩ lại xác thực khá có lý.

Lúc này Từ Nhĩ rất muốn tìm chuyện để làm, nhưng hôm nay thật sự có chuyện gì, bản thảo đã vẽ xong từ ̣ng sáng, những việc cần làm trong giai đoạn này đã được đặt dấu chấm rồi.

Hiện ̣i cậu hoàn toàn là một người nhàn rỗi.

Cũng phải là yêu công việc, cậu rất chán ghét công việc, ai mà thích làm một người lười cái gì cũng cần làm chứ, nhưng tật xấu của cậu chính là một khi có việc hoàn thành thì trong lòng luôn nhớ thương, chỉ cần làm xong thì chỗ nào cũng yên lòng.

Cho nên lúc này trở nên ̉nh rỗi, cậu đã có thể thả lỏng, giống như khi sáng ngắm mặt trời mọc vậy, đầu óc trống trơn, trong mắt cũng chỉ có mặt trời xinh đẹp ở phương xa.

Tưới nước xong, Từ Thần lại nhắn tin tới.

Cậu vẫn còn nhớ thương Tống Thụy Trì: [Anh , gửi avatar của Tống Thụy Trì cho em .]

cậu lại lập tức nói: [À cần, có thể nhìn thấy trong thông tin của ấy.]

Vậy là đã có avatar rồi.

Từ Nhĩ hỏi: [Em có biết con mèo trong avatar của ?]

Từ Thần: [Sao em biết được chứ.]

Từ Nhĩ: [Vậy được rồi.]

Từ Nhĩ: [Rất đáng yêu.]

Phải là đặc biệt đáng yêu.

Màu xám trắng, dựa vào lồng ngực của một người, mà người này chỉ để lộ một chút phần áo màu đen, trừ bỏ hình thể có thể phán đoán là một người đàn ông thì hề có thông tin gì khác.

 

Loading...