Lúc , Từ Nhĩ cứng đờ.
Không thể cứng đờ, là đầu óc cứng đờ.
“Hoa là cho ?”
Sau khi im lặng một nữa, phá vỡ sự an tĩnh vẫn là Tống Thụy Trì.
Từ Nhĩ càng cứng đờ, căn bản thể chữ “” khỏi miệng.
Cậu ôm hoa chặt hơn, chút ý định đưa cho Tống Thụy Trì.
Có thể nhớ tới chuyện ngày hôm qua, là do giấc mộng .
Nội dung giấc mộng gì quan trọng, cậu cũng quên , chỉ là trong khoảnh khắc tỉnh , một ít ký ức mơ hồ của ngày hôm qua đột nhiên đột nhập đầu cậu.
Cậu hôn mặt của Tống Thụy Trì.
Cậu, hôn, mặt, của, Tống Thụy Trì...?
Cái gì , cậu hôn Tống Thụy Trì chứ?
Cậu tật gì ?
Sau đó bây giờ còn tặng hoa cho ?
Lần , cái gì đó lóe lên trong đầu Từ Nhĩ.
Là câu Tống Thụy Trì hỏi cậu mấy giờ : “Vì tặng hoa cho ?”.
Hay lắm, trả lời thì thôi, còn mua thêm một bó.
“Hoa …” Từ Nhĩ khô khan mấy chữ, đó : “Hôm qua em…” Trong khoảnh khắc , cậu nên tiếp như thế nào, đành gượng hai tiếng: “Haha.”
Có lẽ là quá khó coi, Tống Thụy Trì chỉ cậu, bất cứ điều gì.
Từ Nhĩ nuốt nước miếng, chậm rãi thu hồi ý .
“Chính là…” Từ Nhĩ dám Tống Thụy Trì, nhưng vẫn đưa một lời giải thích cho việc , vì thế cậu gian nan : “Anh đừng hiểu lầm.”
Từ Nhĩ nghĩ tới những lời Từ Thần , khi Tống Thụy Trì nam sinh thích liền phản ứng, còn block .
“Tuy rằng em cũng vì em làm như .” Từ Nhĩ nhanh chóng giải thích: “ tin em , em đồng tính luyến ái, em xem là bạn bè.”
Tống Thụy Trì xong thì làm như suy nghĩ một lát hỏi: “Em nhớ cái gì?”
Từ Nhĩ hổ đến mức chút tê dại da đầu: “Đêm hôm qua em hôn một chút.” Nhìn biểu tình của Tống Thụy Trì lúc , Từ Nhĩ xác định , hy vọng: “Có việc ?”
Tống Thụy Trì : “Có.”
Từ Nhĩ: “...”
Được .
“Haha.” Từ Nhĩ lặp lặp câu : “Anh đừng hiểu lầm, em chỉ là uống nhiều quá thôi, em em đang làm gì.”
Tống Thụy Trì lắc đầu: “Anh hiểu lầm.” Hắn hỏi nữa: “Hoa là cho ?”
Từ Nhĩ ậm ừ: “ .”
Lúc , Từ Nhĩ mới đưa hoa.
Đương nhiên là cũng kèm theo lời giải thích: “Bó hoa chỉ đơn thuần là cảm ơn hôm nay nấu cơm cho em thôi.”
Tống Thụy Trì : “Anh .” Hắn nhận lấy hoa, cũng : “Anh hiểu lầm.”
Sau đó Tống Thụy Trì : “Cảm ơn.”
Từ Nhĩ: “Không cần khách sáo.”
Lúc trong đầu Từ Nhĩ còn việc hoa , xứng với Tống Thụy Trì , Tống Thụy Trì nhận xong thể vui vẻ , cậu chỉ nghĩ rốt cuộc là Tống Thụy Trì tin .
Nhìn biểu tình thì hẳn là tin.
Nhỉ?
Ngày hôm qua giữ cậu , hôm nay cũng nấu cơm cho cậu theo đúng kế hoạch.
Cho nên hẳn là tồn tại việc sẽ quan tâm đến Từ Nhĩ nữa.
Hình như là ?
Từ Nhĩ khống chế mà mím môi.
Cũng thể để ý tới cậu nữa chứ.
Tống Thụy Trì cầm hoa , Từ Nhĩ cũng theo Tống Thụy Trì.
Giống với , hoa đặt bên cạnh quầy bar.
Phía bó hoa là một bức tranh, Từ Nhĩ tới nhiều như , bây giờ mới chú ý tới nội dung của bức tranh.
Là một bầu trời vặn vẹo, u ám.
hiện tại Từ Nhĩ , nó giống một bầu trời phiền muộn.
Rất phù hợp với tâm thái hiện tại của cậu.
Tống Thụy Trì trở phòng bếp, Từ Nhĩ thất thần sô pha.
Lúc cậu suy nghĩ, vì đầu tiên Tống Thụy Trì hỏi vì tặng hoa, cậu ? Hiện tại thì .
cậu nghĩ, cũng khá , nếu Tống Thụy Trì cậu bởi vì trả nợ nhân tình mà tặng, nhất định sẽ tức giận.
Hơn nữa, cậu nghĩ, chút quá xúc động.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-48.html.]
Nếu cậu thì , cứ giả bộ nhớ tới chuyện xảy ngày hôm qua?
lẽ cũng qua , con cậu dễ lộ biểu tình.
Hơn nữa , dù sống c.h.ế.t thì cũng thể xác minh từ trong miệng Tống Thụy Trì, mà cứ cất giấu trong lòng phỏng đoán vô tận, cậu thể chịu nổi về Tống Thụy Trì một lời mà để ý tới cậu nữa .
Ôi...
Đột nhiên thấy phiền.
Cậu nhớ tới tuần Trần Nam hỏi cậu, cậu tâm sự .
Lần thật sự tâm sự .
Nhớ đây, cậu chính là một tiểu nam hài nhiều niềm vui.
Mà nghĩ tới Trần Nam...
Từ Nhĩ nữa nhất thời xúc động, ấn mở WeChat của Trần Nam.
câu mở đầu của cậu là thế .
Từ Nhĩ: [Mình một bạn, uống nhiều quá nên cẩn thận hôn bạn của .]
Từ Nhĩ gửi câu , còn nghĩ nên gì tiếp theo.
Trần Nam: [Hahahahahahahahahahahahahahaha.]
Từ Nhĩ nghi hoặc: [Buồn như ?]
Trần Nam trả lời buồn , mà hỏi: [Cậu hôn ai cơ?]
Tay Từ Nhĩ run một chút, mà lúc , đồng hồ của cậu đo nhịp tim lên tới 96.
Từ Nhĩ: [Không .]
nhanh, cậu thu hồi lời .
Từ Nhĩ: [Được , thực sự là .]
Trần Nam: [Hahahahahahahahahaha.]
Trần Nam: [Tên nhóc .]
Trần Nam: [Hôn ai ?]
Trần Nam: [Không là Tống Thụy Trì chứ?]
Từ Nhĩ giãy giụa: [ .]
Trần Nam: [Mẹ ơi.]
Trần Nam: [Tống Thụy Trì phản ứng gì?]
Từ Nhĩ: [Mình nhớ rõ, chỉ nhớ là hôn thôi.]
Vì phòng ngừa hiểu lầm, vì phòng ngừa Trần Nam nghiêm trọng hóa vấn đề, Từ Nhĩ bổ sung một câu: [Hôn mặt.]
Trần Nam: [Hiện tại thì ?]
Trần Nam: [Tống Thụy Trì phản ứng gì?]
Từ Nhĩ suy nghĩ một chút: [Không phản ứng gì.]
Trần Nam: [Ôi dào, vấn đề nhỏ.]
Trần Nam: [Người uống nhiều cái gì cũng thể làm .]
Trần Nam: [Đừng là hôn mặt, một đồng nghiệp, uống nhiều quá còn hôn môi một đồng nghiệp khác.]
Trần Nam: [Hai bọn họ bình thường căn bản giao lưu.]
Từ Nhĩ đầu tiên là nhíu mày.
Sau đó thì thả lỏng.
Sau đó nhíu mày.
Không ngờ cuộc chuyện phiếm cứ thế kết thúc, Từ Nhĩ đột nhiên cái gì.
Trần Nam vẫn : [Mình thấy cũng đừng để ở trong lòng, tự nhiên một chút, bằng sẽ càng hổ.]
Từ Nhĩ: [Được.]
Trần Nam: [Sao uống rượu với ?]
Trần Nam: [Không lúc say một ?]
Từ Nhĩ: [Chính là vì say.]
Từ Nhĩ: [Nên thử tửu lượng.]
Trần Nam: [Một chai rượu 500ml.]
Trần Nam: [Hahahahahahahahahahahahaha, đừng chọc c.h.ế.t .]
Trần Nam: [Kiêng rượu !]
Từ Nhĩ: [[chảy mồ hôi]]
Từ Nhĩ: [Nhất định.]
Trần Nam căn bản quá để việc trong lòng, thành thật an ủi Từ Nhĩ một hồi.
Từ Nhĩ nghĩ nếu Trần Nam thể hiểu , hẳn là Tống Thụy Trì cũng thể.