Sao Mà Vẫn Không Hiểu! - Chương 46

Cập nhật lúc: 2026-02-13 16:33:23
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nam sinh gọi nam sinh là chồng.

Thế giới quan của Từ Nhĩ phần đả kích nhẹ, cậu nhịn mà nhíu mày, cũng nhịn mà mím môi.

“Anh xong .”

“Hả?”

Giao diện điện thoại của Từ Nhĩ đang là tài khoản một fanboy của Tống Thụy Trì, khi bất ngờ đối diện với tầm mắt của Tống Thụy Trì thì cả cậu đều nóng lên.

Trạng thái của cậu khó để khác hoài nghi.

Cho nên giây tiếp theo, Tống Thụy Trì liền hỏi: “Em đang làm cái gì ?”

Từ Nhĩ ép điện thoại một chút, sợ Tống Thụy Trì thấy màn hình: “Không gì.”

Vẻ mặt của Tống Thụy Trì rõ mấy chữ “Em xem tin ?”.

Tống Thụy Trì cũng làm khó Từ Nhĩ, nhanh chóng , tiến hành tắt các hạng mục công việc máy, cố ý cho Từ Nhĩ gian riêng.

Từ Nhĩ thả lỏng mà thở một , nhanh chóng ở phía tắt Weibo .

Sau đó ở trong lòng tự mắng bản bệnh.

Làm cái gì chứ?

...

Tống Thụy Trì thật sự làm trứng lòng đào cho Từ Nhĩ, còn là hai quả.

Thêm một bát canh tôm viên, bữa sáng thật sự khắc sâu trong tim Từ Nhĩ.

Kỳ thật trộn mì, Từ Nhĩ lĩnh ngộ khả năng nấu nướng của Tống Thụy Trì , trứng còn làm hơn.

Canh tôm viên cũng ngon, đều đặc biệt phù hợp với khẩu vị của Từ Nhĩ.

Ăn uống no đủ, gần như là thừa một giọt.

Lăn lộn tới lui, cầm bát đũa rửa xong là 11 giờ rưỡi trưa .

Cho nên trứng và tôm viên mà bọn họ ăn cũng xem như một bữa sáng truyền thống.

Lót bung xong, Từ Nhĩ càng tinh thần, hai thu thập một chút liền đến siêu thị lớn nhất ở gần.

cần vội vàng nấu cơm, thời gian cũng dư dả hơn nhiều, hai khi tiến thì tận dụng hết thời gian mà dạo trong khu đồ dùng hàng ngày, thêm cả khu quần áo.

Còn đến khu trẻ em.

“Tháng con của chị họ em một tuổi .” Từ Nhĩ về khu đồ chơi: “Em mua quà cho thằng bé.”

Tới nơi, Từ Nhĩ mấy món đồ chơi rực rỡ màu sắc: “Trẻ con một tuổi chơi cái gì?”

Tống Thụy Trì: “Em hỏi ?”

Từ Nhĩ: “Có đạo lý.”

Hai bắt đầu chọn.

Chọn cái gì nhỉ, là chọn theo hướng dẫn sử dụng.

3-12 tuổi, 6 tuổi trở lên, 12 tuổi trở lên, 2-6 tuổi...

Kệ hàng , bọn họ rẽ hướng, tới cái kệ khác.

Tìm thêm nửa kệ thì hai nam sinh cách đó xa thu hút tầm mắt của Từ Nhĩ.

Có vẻ như bọn họ xấp xỉ tuổi , bọn họ đang ở khu băng đô và mũ, một nam sinh đeo băng đô tai thỏ cho nam sinh .

Bởi vì ít khi thấy nam sinh đeo kiểu băng đô , Từ Nhĩ nhịn nhiều vài .

Hơi lạ, khá .

Có lẽ bởi vì nam sinh mặc áo lông màu hồng nhạt, chỉnh thể hài hòa đáng yêu.

Chỉ là còn nữa sẽ lịch sự, Từ Nhĩ liền thu hồi tầm mắt.

Mà trong khoảnh khắc cậu thu hồi mắt, nam sinh mặc áo lông trắng về phía bọn họ.

Hô một tiếng: “A, Tống Thụy Trì.”

Từ Nhĩ về bên , đó đầu Tống Thụy Trì.

Tống Thụy Trì cũng bên , với Từ Nhĩ: “Bạn bè.”

Bốn buông việc trong tay xuống, đồng loạt tới giữa.

“Trùng hợp thật đấy, gặp hai ở chỗ .” Người mặc áo lông trắng vui tươi hớn hở, còn xe mua sắm của bọn họ: “Mua vật dụng hàng ngày ?”

Tống Thụy Trì : “Mua đồ ăn.”

Người mặc áo lông trắng nở nụ quỷ dị: “A? Nhanh như ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-46.html.]

Tống Thụy Trì: “Nhanh cái đầu .”

Người mặc áo lông trắng càng sâu hơn, thoạt như gặp Tống Thụy Trì nên vui ẻ.

ngay giây tiếp theo, nọ liền dùng ánh mắt Từ Nhĩ đang phía Tống Thụy Trì: “Ngưỡng mộ lâu, Từ Nhĩ.”

Trong lòng Từ Nhĩ sửng sốt một chút: “Xin chào.”

Người mặc áo lông trắng: “Xin chào xin chào.”

Tống Thụy Trì: “Đi đây.”

Người mặc áo lông trắng gật đầu, tự nhiên mà ôm lấy bả vai mặc áo lông màu hồng nhạt: “Ôi, .”

Bạn bè tách chung một con đường thì mới hổ, Từ Nhĩ đành gác chuyện mua quà cho cháu sang một bên .

Sau khi rời , Từ Nhĩ liếc mắt thấy bạn của Tống Thụy Trì đang ôm eo mặc áo lông hồng nhạt.

chỉ chớp mắt một cái, bọn họ biến mất khỏi tầm mắt của Từ Nhĩ.

“Vì bạn bè của đều em thế?” Chờ đến khi xa nhiều bước, Từ Nhĩ hỏi Tống Thụy Trì.

Tống Thụy Trì: “Ai em?”

Từ Nhĩ : “Người gặp ở buổi triển lãm , còn .”

Tống Thụy Trì gật đầu: “ .”

Từ Nhĩ: “... Cái gì chứ, thật là.”

Tống Thụy Trì : “Em cảm thấy ?”

Từ Nhĩ: “Sao em chứ.”

Tống Thụy Trì: “Vậy cũng .”

Từ Nhĩ: “...”

Lại thêm một lát.

Từ Nhĩ nửa đùa nửa thật: “Không linh tinh gì về em mặt bạn bè của chứ?”

Tống Thụy Trì: “Em cái gì để linh tinh chứ?”

Từ Nhĩ lời khích lệ biến tướng chọc .

Từ Nhĩ lẩm nhẩm: “Em cảm thấy giấu giếm em nhiều chuyện.”

Tống Thụy Trì đột nhiên dừng , nắm lấy cằm của Từ Nhĩ đầu cậu .

Từ Nhĩ: “Làm gì ?”

Tống Thụy Trì: “Không vui ?”

Từ Nhĩ vốn dĩ vui, nhưng nếu Tống Thụy Trì như thì: “ , vui.”

Diễn đầy đủ, cậu xong thì đầu , hất tay của Tống Thụy Trì .

Ở góc Từ Nhĩ thấy, Tống Thụy Trì một chút,

Sau đó đặt tay lên vai Từ Nhĩ, ôm cậu .

“Từ Tiểu Nhĩ.”

Tống Thụy Trì cong eo: “Bọn họ chỉ là cảm thấy tò mò với bạn mới quen nên hỏi thăm một chút thôi.”

Từ Nhĩ bĩu môi xem kệ hàng, lời nào.

Tống Thụy Trì ôm sát Từ Nhĩ một chút: “Bọn đều ở trong một nhóm, dễ dàng .”

Từ Nhĩ cầm lấy bánh quy socola kệ hàng, lật qua xem, lật .

Tống Thụy Trì: “Từ Nhĩ Nhĩ.”

Từ Nhĩ đặt bánh quy trở .

Tống Thụy Trì: “Anh mua kẹo mút cho em.”

Từ Nhĩ chuyện: “Em mới mua kẹo mút .”

Không Tống Thụy Trì như thế nào, đột nhiên duỗi tay , một cái kẹo mút xoắn màu cầu vồng đột nhiên đưa tới mặt Từ Nhĩ.

“Cái gì ?” Từ Nhĩ nhịn , đó nghiêng đầu Tống Thụy Trì một cái.

Hành vi của Tống Thụy Trì chính là, dùng kẹo mút gõ đầu Từ Tiểu Nhĩ, đó để xe mua sắm.

Thôi bỏ qua .

Cũng chuyện gì lớn.

 

Loading...