Lúc , cậu đang ngủ sô pha phòng khách của Tống Thụy Trì, rèm cửa kéo, đúng lúc gió, thổi bộ ánh sáng và khí từ bên ngoài .
Trên Từ Nhĩ cái chăn mỏng, cậu nhớ rõ ngủ sô pha, nhưng chủ nhận của cái nhà đang thảm, nghiêng đầu dựa sô pha.
Từ Nhĩ nhẹ nhàng gọi một tiếng: “Tống Thụy Trì?”
Tống Thụy Trì động tĩnh, hẳn là ngủ .
Từ Nhĩ chống tay lên ghế, nhẹ nhàng dậy.
Đồ ăn khuya và rượu bàn đều thu dọn sạch sẽ, trong khí mùi hương nhàn nhạt, lẽ là Tống Thụy Trì dùng nến thơm, đặc biệt dễ ngửi.
Soso cũng ngủ , xung quanh đều là bóng tối, đặc biệt an tĩnh.
Từ Nhĩ quan sát, lẽ là ngây ngốc một lát, xốc chăn lên, cẩn thận đụng tới Tống Thụy Trì, dép lê .
Hai chân của Tống Thụy Trì cuộn , một bàn tay đặt đầu gối, một bàn tay chống lên sô pha.
Một tư thế thể sụp xuống bất cứ lúc nào, ngủ thật sự thoải mái.
Người đắp chăn cho Từ Nhĩ, mà chính trống trơn.
Từ Nhĩ ôm chăn lên, đắp một nửa Tống Thụy Trì.
Sau đó ở bên cạnh.
Gió thổi từ cửa sổ.
Không do cái chăn , lạnh hơn nhiều, lông tay chân Từ Nhĩ đều dựng thẳng lên.
cậu động tĩnh gì, đó như cũ.
Không qua bao lâu , Tống Thụy Trì động đậy một chút.
Từ Nhĩ kiềm chế mà chớp mắt.
“Tỉnh .” Tống Thụy Trì .
Từng chữ của cực kỳ rõ ràng, đó vững vàng mà xốc chăn lên.
Từ Nhĩ : “Giả bộ ngủ ?”
Tống Thụy Trì đặt chân lên sô pha: “Không giả bộ.”
Từ Nhĩ: “Tỉnh từ khi nào?”
Tống Thụy Trì: “Lúc em dép lê.”
Từ Nhĩ “A” một tiếng: “Vậy vì động tĩnh?”
Tống Thụy Trì: “Anh thử em sẽ làm gì.”
Từ Nhĩ: “Ngắm soái ca ngủ đó.”
Tống Thụy Trì miễn dịch với mấy câu soái ca mà Từ Nhĩ thường xuyên với , căn bản lọt lờ : “Anh mà động thì em định đến khi nào?”
Từ Nhĩ: “Đứng một bước tính một bước thôi.”
Trên tường phòng khách treo đồng hồ, Tống Thụy Trì lên thì thuận tiện thời gian, tiếp: “Không về nữa chứ.”
Từ Nhĩ suy nghĩ: “Cũng .”
Xem uy lực của một chai rượu quá lớn, Từ Nhĩ cũng chỉ đau đầu một chút khi mới tỉnh, giờ phút gió thổi thì tỉnh táo hơn nhiều.
Tống Thụy Trì nhường phòng tắm trong phòng ngủ chính cho Từ Nhĩ, bản tắm ở phòng ngoài.
Từ Nhĩ tắm nhanh hơn một chút, cậu bộ quần áo ở nhà mà Tống Thụy Trì đưa xong, phòng ngủ vẫn .
Cái áo miễn cưỡng thể, quần dài một chút.
Từ Nhĩ đang gấp ống quần, Tống Thụy Trì .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-42.html.]
Bọn họ dùng cùng một loại sữa tắm, theo lý mà thì Từ Nhĩ thể ngửi mùi hương, nhưng Tống Thụy Trì cửa, mùi hương cũng theo.
Từ Nhĩ tiếp tục gấp ống quần chân còn .
Quá an tĩnh, hiểu Từ Nhĩ chút ngượng ngùng.
“Quần dài.” Từ Nhĩ Tống Thụy Trì, giải thích.
Tống Thụy Trì chỉ “Ừm” một tiếng.
Đã đến giờ ngủ, Từ Nhĩ tắm nước ấm xong cũng mệt mỏi, khí giữa hai nồng đậm sự buồn ngủ.
Xử lý cái quần xong, Tống Thụy Trì xuống mép giường , cũng hạ thấp độ sáng của đèn bàn.
Thật giống như bọn họ thường xuyên ngủ cùng , nếu Tống Thụy Trì như , Từ Nhĩ cũng tự nhiên mà lên giường.
Mới đắp chăn, ánh đèn bàn mơ hồ Tống Thụy Trì tắt .
“Ngủ ?” Trong khoảnh khắc tối , Tống Thụy Trì hỏi.
Từ Nhĩ nhắm hai mắt : “Hẳn là thể.”
Tống Thụy Trì: “Không ngủ thì gọi .”
Từ Nhĩ: “Ừm.”
Từ Nhĩ hỏi: “Gọi để làm gì?”
Tống Thụy Trì : “Đánh ngất em.”
Từ Nhĩ rộ lên.
Tống Thụy Trì : “Không ngủ với em.”
Từ Nhĩ hehe hai tiếng coi như đá .
Không khí an tĩnh nữa.
Sau một lúc, lẽ là đầu óc của Từ Nhĩ mơ hồ , đột nhiên một câu.
“Ca ca ngủ ngon.”
An tĩnh.
Chỉ là ở chỗ thấy, Tống Thụy Trì mở mắt.
“Từ Nhĩ.”
Một hồi lâu, Tống Thụy Trì mở miệng.
Từ Nhĩ: “Hả?”
Tống Thụy Trì: “Từ Tiểu Nhĩ.”
Từ Nhĩ: “Sao ?”
Trên giường đột nhiên xôn xao.
Tống Thụy Trì đ.á.n.h lén, ôm lấy eo của Từ Nhĩ kéo qua, đó bắt đầu cù Từ Nhĩ.
Chút buồn ngủ của Từ Nhĩ trực tiếp Tống Thụy Trì cù đến mức bay biến hết.
Người , khi Từ Nhĩ sợ ngứa thì còn cù lợi hại hơn.
“A... Này, hahaha, đừng chọc em!”
Từ Nhĩ tay đ.ấ.m chân đá vài cái, Tống Thụy Trì mới buông cậu .
Náo loạn một hồi, nóng lên.
Từ Nhĩ xốc một nửa chăn lên, nửa đều lộ bên ngoài.