Đầu óc của Từ Nhĩ bắt đầu phân tích xem “Em hôn một chút ” là ý gì, cùng với việc lời phát từ trong miệng Tống Thụy Trì là ý gì.
Giống như phần kỳ quái, nhưng giống như thể.
Ánh mắt nghi hoặc của Từ Nhĩ dần trở nên rõ ràng, Tống Thụy Trì cứ an tĩnh mà chờ cậu.
Cậu để Tống Thụy Trì chờ quá lâu, liền đè lên cạnh ghế sô pha, nghiêng qua, hôn một cái lên mặt Tống Thụy Trì.
Hôn xong thì lập tức trở , mím môi một chút, với Tống Thụy Trì.
Tống Thụy Trì bất luận biểu tình gì, cho nên nhanh, Từ Nhĩ thu nụ .
Chỉ là thu , Tống Thụy Trì liền .
Vì thế Từ Nhĩ nở nụ .
“Em cái gì?” Tống Thụy Trì hỏi Từ Nhĩ.
Ý của Từ Nhĩ càng sâu hơn, còn hehe một tiếng: “Không .”
Tống Thụy Trì : “Dáng vẻ của em giống uống nhiều chút nào.”
Từ Nhĩ hỏi: “Dáng vẻ uống nhiều là gì?”
Tống Thụy Trì: “Là giống như em.”
Từ Nhĩ suy nghĩ trong chốc lát: “Nghe hiểu.”
Tống Thụy Trì: “Không cần hiểu.”
Từ Nhĩ: “Vậy .”
Tống Thụy Trì hỏi: “Ngày mai còn nhớ chuyện hôm nay ?”
Từ Nhĩ : “Vậy để đến ngày mai mới .”
Tống Thụy Trì gật đầu: “Có đạo lý.”
Tống Thụy Trì hỏi: “Vậy em còn nhớ rõ em mới làm cái gì ?”
Từ Nhĩ về phía Tống Thụy Trì: “Em hôn một cái.”
Bộ phim chuyển cảnh, từ ánh nắng chiều chuyển thành ban ngày, ánh sáng mặt Tống Thụy Trì cũng lập tức đổi.
Từ Nhĩ nghĩ gì, cái đầu lúng lúng túng, cứ như Tống Thụy Trì.
Tống Thụy Trì cũng đang cậu.
Không qua bao lâu, ánh sáng mặt Tống Thụy Trì đổi, là cảnh tượng biển rộng.
Từ Nhĩ cảm thấy bọn họ như cũng chuyện gì, liền đầu trở về.
mới đầu, Từ Nhĩ cảm nhận tay của nắm lấy.
Không khí chút lạnh, nhưng lòng bàn tay Tống Thụy Trì nóng, độ ấm lập tức truyền tới da thịt của Từ Nhĩ.
“Anh nghĩ là uống nhiều quá .” Tống Thụy Trì mở miệng một câu như .
Từ Nhĩ chớp mắt, cậu hỏi Tống Thụy Trì vì thì Tống Thụy Trì kéo qua.
Có lẽ càng chính xác hơn là ôm, càng chính xác hơn nữa là ôm.
Có chút giống như trời đất cuồng, chút choáng váng đầu óc, chờ Từ Nhĩ phản ứng tình huống là như thế nào thì cả sô pha .
Tống Thụy Trì nghiêng về phía cậu, nửa bên mặt chiếu sáng, nửa bên mặt chìm trong bóng tối, đôi mắt chằm chằm Từ Nhĩ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-41.html.]
Huyệt thái dương của Từ Nhĩ nhảy thình thịch, mùi rượu dâng lên, mặt cậu nóng bỏng.
Cái tay Tống Thụy Trì bắt lấy đang đè ở đầu cậu.
“Từ Nhĩ.”
Tống Thụy Trì gọi tên cậu.
Từ Nhĩ: “Ừm?”
Dường như Tống Thụy Trì hít nhẹ một , đó buông tay của Từ Nhĩ .
Giây tiếp theo, nắm cằm Từ Nhĩ.
Từ Nhĩ bắt ngửa đầu lên, ngón tay cái của Tống Thụy Trì đè cằm cậu, dùng sức.
Ánh sáng của bộ phim đổi, hình như đến buổi tối , xung quanh bọn họ cũng tối sầm theo.
Trong chút ánh sáng mà còn thể thấy đối phương, Tống Thụy Trì cúi đầu.
Huyệt thái dương của Từ Nhĩ đập nhanh hơn, đầu cũng mơ hồ, dường như cậu Tống Thụy Trì đang làm gì.
Cậu cũng bản ý định từ chối.
Tống Thụy Trì càng ngày càng gần, ngay khi chỉ thiếu chút nữa là chóp mũi của bọn họ va chạm, Tống Thụy Trì đầu.
Một vật ấm áp cọ qua khuôn mặt của Từ Nhĩ, cọ qua lỗ tai của Từ Nhĩ biến mất thấy.
Tống Thụy Trì chôn ở vai cậu, bởi vì hô hấp, bả vai của Từ Nhĩ nhanh chóng nóng lên.
Ngay đó, cậu cảm nhận tay của Tống Thụy Trì buông cằm cậu , chậm rãi di chuyển lên , đưa trong tóc cậu.
Tay của Từ Nhĩ vẫn đặt ở đầu, cậu trợn tròn mắt trần nhà phòng khách của Tống Thụy Trì, trong lòng suy nghĩ, cái đèn thật xinh , còn lấp lánh.
“Từ Nhĩ.”
Tống Thụy Trì gọi cậu.
Từ Nhĩ thu hồi ánh mắt đang đèn: “Ừm?”
Tống Thụy Trì : “Em đổ mồ hôi.”
Từ Nhĩ nhẹ nhàng “Ừm” một tiếng: “Em thấy nóng.”
Tống Thụy Trì buông Từ Nhĩ , dậy.
Lần , khí lạnh xung quanh giống như chuẩn từ lâu, đ.á.n.h úp Từ Nhĩ từ bốn phương tám hướng.
Cổ chảy một ít mồ hôi, nhân lúc khiến Từ Nhĩ rùng .
nhanh, Từ Nhĩ thèm để ý sự lạnh lẽo .
Bởi vì cậu nhắm hai mắt .
Sau đó ngủ mất .
...
Khi tỉnh , đầu của Từ Nhĩ đặc biệt đau.
Cậu từng về một cảm giác gọi là say rượu, nhưng mà cậu xác định giờ phút say rượu , đầu tiên là thời gian mới chỉ hơn 0 giờ, tiếp theo là cậu cũng chỉ uống một chai rượu với độ cồn quá cao.
Sẽ đến c.h.ế.t nếu cái , nếu như , cậu đoán là bản chỉ đơn thuần đau đầu thôi.