Tống Thụy Trì tắt đèn lớn, mở đèn LED, để Từ Nhĩ chọn một bộ phim.
Hai xuống đất, dựa ghế sô pha.
Phim Từ Nhĩ chọn là một bộ phim văn nghệ, nghĩ rằng dù mải ăn tôm hùm đất mà xem cũng . Ngay đầu bộ phim một soái ca ngoại quốc xuất hiện.
Từ Nhĩ đầu Tống Thụy Trì.
Tống Thụy Trì: “Làm ?”
Từ Nhĩ: “Em phát hiện chút giống nước ngoài, gen ?”
Tống Thụy Trì: “Không .”
Từ Nhĩ đột nhiên hỏi: “Rất nhiều theo đuổi nhỉ?”
Tống Thụy Trì trả lời mà hỏi : “Rất nhiều theo đuổi em nhỉ?”
Từ Nhĩ: “Hiện tại , khi học thì .”
Tống Thụy Trì : “Rất thẳng thắn.”
Từ Nhĩ: “Hehe.”
Học theo Tống Thụy Trì đấy.
Tống Thụy Trì: “Anh ai theo đuổi.”
Từ Nhĩ hừm một tiếng, căn bản tin.
Mà lúc , đương nhiên là Từ Nhĩ nghĩ đến nam sinh theo đuổi Tống Thụy Trì Weibo mà Từ Thần nhắc tới.
Hay là, thuận tiện hỏi một chút?
Từ Nhĩ mất tự nhiên mà khịt mũi một cái.
Sau đó cậu mở đồng hồ đo nhịp tim.
Mẹ nó, đúng là tật , mới ấp ủ thôi mà tim đập đến mức hơn 100 .
Từ Nhĩ chằm chằm nhịp tim đang nhảy lên, trong lòng nghĩ, nếu hạ xuống hơn 80 thì hỏi.
Một giây, hai giây , 103.
Bốn giây , 98.
Năm giây , 93.
“Leng keng…”
Điện thoại bàn nhà đột nhiên vang lên.
Từ Nhĩ dọa đến nhảy dựng, trơ mắt mà nhịp tim trở hơn 100.
Đồ ăn của bọn họ tới .
Thôi.
Hỏi cái rắm.
Từ Nhĩ tắt đồng hồ, ngẩng đầu, bộ phim bắt đầu .
Mà bên , Tống Thụy Trì cầm đồ ăn tiến .
Thực sự quá thơm, đợi Tống Thụy Trì dọn đồ ăn lên, Từ Nhĩ gấp chờ nổi mà đeo bao tay .
cậu mới duỗi tay lấy miếng đầu tiên thì Tống Thụy Trì giành một bước.
Tống Thụy Trì : “Anh lột cho em.”
Từ Nhĩ: “Vì ?”
Tống Thụy Trì: “Bồi thường cho em.”
Từ Nhĩ gật đầu: “ là như .”
Con đầu tiên là bồi thường, Từ Nhĩ lấy con thứ hai, Tống Thụy Trì đoạt lấy.
Con thứ ba, con thứ tư cũng .
Từ Nhĩ đành ăn xiên nướng .
Tống Thụy Trì liên tục lột mấy con tôm hùm đất, còn mở sẵn rượu.
Căn bản cần lo về ăn uống, thời gian trở nên đặc biệt thoải mái, nếu Tống Thụy Trì thể đút...
Từ Nhĩ còn tưởng tượng hết hình ảnh trong đầu, Tống Thụy Trì đưa miếng tôm hùm đất mới lột vỏ đến bên miệng cậu.
Nếu đồng hồ thể đo dopamine, chừng lúc Từ Nhĩ sẽ nhận nhắc nhở rung động.
(Dopamine: một trong những hormone quan trọng trong não bộ mang nhiều tác dụng cho con . Dopamine liên quan đến cảm giác hạnh phúc, động lực, trí nhớ, khả năng tập trung và điều chỉnh các chuyển động của cơ thể. Khi hormone hạnh phúc dopamine giải phóng với lượng lớn, bạn sẽ cảm giác hưng phấn, thích thú, tăng cảm hứng sống)
Chủ nhân, cậu quá vui sướng .
Bởi miệng căn bản dừng , nào là xiên nướng nào là tôm hùm đất, còn uống thêm rượu, phim cũng trở nên hơn.
Từ Nhĩ còn thể về cốt truyện, soái ca thư tình cho cô gái thích, nhưng trời xui đất khiến thế nào mà đưa đến tay của cô gái.
Sau đó hiện tại soái ca làm gì?
Soái ca đang gõ cửa nhà ai?
Từ Nhĩ chút nghĩ , đành giơ chai rượu lên.
“Ừm.” Từ Nhĩ quơ quơ cái chai tay: “Không rượu.”
Tống Thụy Trì đang lột tôm hùm đất: “Còn ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-40.html.]
Từ Nhĩ: “Muốn.”
Một tiếng “Muốn” , ngay cả Từ Nhĩ cũng thể dáng vẻ uốn éo.
Tống Thụy Trì ngừng động tác trong tay, đầu Từ Nhĩ.
Từ Nhĩ nhắm mắt một chút: “Tống Thụy Trì, em còn thể uống ?”
Tống Thụy Trì: “Thoạt là thể.”
Từ Nhĩ mở miệng đầy máy móc, c.ắ.n miếng tôm hùm đất mà Tống Thụy Trì đưa tới.
Từ Nhĩ đầu Tống Thụy Trì: “Em l.i.ế.m trúng tay .”
Tống Thụy Trì Từ Nhĩ: “Ừm.”
Từ Nhĩ: “Xin .”
Tống Thụy Trì: “Không việc gì.”
Từ Nhĩ : “Anh còn thừa bao nhiêu rượu?”
Tống Thụy Trì: “Anh uống bao nhiêu.”
Từ Nhĩ trầm mặc một lát, đột nhiên nghiêng qua, ném một câu “Còn uống”, giống như là sợ Tống Thụy Trì cho , cầm lấy cái chai lên đổ trong miệng.
Uống một ngụm hết hơn nửa bình, buông cái chai , từ khi nào Từ Nhĩ đối diện với tầm mắt của Tống Thụy Trì đang .
Từ Nhĩ hỏi: “Vì để em uống rượu?”
Tống Thụy Trì lặp lời cậu : “Vì để em uống rượu.”
Từ Nhĩ : “Em hỏi mà.”
Tống Thụy Trì Từ Nhĩ, cúi đầu xem tôm hùm đất tay, một câu nhẹ nhàng: “Anh ý .”
Đột nhiên an tĩnh, trong khí chỉ còn âm thanh của bộ phim.
Tống Thụy Trì hỏi: “Em tin ?”
Từ Nhĩ: “Tin.”
Tống Thụy Trì hỏi: “Tin cái gì?”
Từ Nhĩ: “Cái gì?”
Trên bàn còn đồ ăn, nhưng Tống Thụy Trì tháo bao tay, cũng cầm mấy tờ giấy ướt xoa tay.
“Từ Nhĩ.”
Từ Nhĩ đầu mở miệng.
Tống Thụy Trì: “Không ăn.”
Từ Nhĩ nhắm mắt: “A.”
Tiếp tục xem phim.
Tống Thụy Trì chằm chằm sườn mặt của Từ Nhĩ, duỗi tay nghịch phần tóc mái sắp che khuất đôi mắt của cậu.
“Từ Tiểu Nhĩ.” Tống Thụy Trì gọi cậu một tiếng.
Lần Từ Nhĩ mở miệng nữa: “Ừm?”
Hình ảnh của bộ phim bắt đầu m.ô.n.g lung, là nam nữ chính đang nhớ thời gian .
Màn hình xuất hiện màu cam vàng, chiếu mặt hai .
Có lẽ là thấy Tống Thụy Trì vẫn chuyện, Từ Nhĩ đầu: “Hửm?”
Ở góc độ , Tống Thụy Trì thể thấy lông mi của Từ Nhĩ.
Lông mi dài.
Hơn nữa cậu uống quá nhiều rượu, giờ phút mềm mại, đôi môi ẩm ướt.
“Em thích ?” Tống Thụy Trì đôi mắt của cậu.
Từ Nhĩ nhẹ nhàng chớp mắt hai cái, đó nở nụ : “Thích.”
Tống Thụy Trì xong, dường như cũng bao nhiêu vui vẻ.
“Thích bao nhiêu?” Tống Thụy Trì hỏi.
Từ Nhĩ: “Rất thích.”
Tống Thụy Trì .
Hắn đang mong chờ cái gì chứ.
Tống Thụy Trì đột nhiên duỗi tay, chạm gương mặt của Từ Nhĩ.
“Có thể gian lận ?” Tống Thụy Trì hỏi.
Biểu tình của Từ Nhĩ nghi hoặc: “Anh thi ?”
Tống Thụy Trì: “Anh thi.”
Từ Nhĩ: “Vậy làm cái gì?”
Tống Thụy Trì vẫn : “Có thể chứ?”
Từ Nhĩ suy nghĩ, gật đầu: “Có thể.”
Tống Thụy Trì nhẹ nhàng một chữ “Được”, đó thêm: “Em hôn một chút .”