Sao Mà Vẫn Không Hiểu! - Chương 4
Cập nhật lúc: 2026-01-25 15:05:36
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cái gì cũng có.”
Cách thành phố A mấy km, tầng hai của một văn phòng, một người đàn ông cũng trả lời như vậy.
Mưa đã ̣nh, văn phòng dựa gần sông, Trung Thu, gió liên tục thổi vào cửa sổ, vô cùng mát mẻ.
Hắn nói xong, đặt cà phê vừa pha xong ở một góc bàn mạt chược.
Sau đó bàn mạt chược xôn xao hẳn lên, góc bên cạnh có một bàn tay cầm lấy cà phê, cũng hừ một tiếng, hỏi: “Mình nhớ vòng bạn bè của cậu chỉ hiện thị bài đăng trong vòng ba ngày nhỉ?”
Tống Thụy Trì: “Ừm.”
Thạch Tử Diệc gật gật đầu, thuận tiện sờ bài: “Mình nói cậu , cậu ấy thêm WeChat thì nhất ̣nh sẽ lướt vòng bạn bè của cậu đầu tiên, cái gì cũng có thì người xem cái gì?”
Tống Thụy Trì nói: “Vòng bạn bè có gì đẹp.”
Thạch Tử Diệc nhấp một ngụm cà phê: “Á, cho thêm đường à.”
Tống Thụy Trì: “Không đường.”
Thạch Tử Diệc nhíu mày ghét bỏ, nhưng vẫn uống thêm một ngụm.
“Đẹp thì cũng phải cho người xem chứ.” Thạch Tử Diệc chỉ hận rèn sắt thành thép: “Cậu mở cho cậu ấy xem, ít nhất cũng phải hiển thị bài đăng trong một tháng ba tháng gì đó chứ.”
(Chỉ hận rèn sắt thành thép: ý chỉ thái độ nghiêm khắc vì cho ai đó hoặc gấp gáp làm gì đó mà )
Tống Thụy Trì vẫn nói: “Không có gì đẹp.”
Hắn nói xong thì muốn , lại bị Thạch Tử Diệc kéo lại: “Mình nên đánh cái này cái này?”
Tống Thụy Trì đầu lại, trực tiếp ném quân ngũ đồng của Thạch Tử Diệc ngoài.
Mấy người bạn ngồi ở đó hỏi: “Người nào vậy? Còn thêm được WeChat của Tống Thụy Trì.”
“Nói đến cái này.” Thạch Tử Diệc thấy thì nở nụ cười: “Mình cũng rất kinh ngạc, hơn nữa cậu cũng biết đấy.” Thạch Tử Diệc nâng cằm với người bạn : “Người còn nói cái gì, mình cũng biết đã xảy chuyện gì, hai người họ liền thêm WeChat.”
Thạch Tử Diệc lại cường điệu: “Tống Tống đưa ̀i khoản cá nhân đó.”
Trên bàn, trừ Thạch Tử Diệc, ba người bạn còn lại đều đồng thời nghi hoặc mà nhìn Tống Thụy Trì.
Tống Thụy Trì như nhìn thấy, cũng có thể là làm như thấy, đầu rời .
“Tống.” Thạch Tử Diệc nhìn hắn mà hô: “Vậy cậu đã xem vòng bạn bè của cậu ấy ?”
Tống Thụy Trì: “Chưa.”
Thạch Tử Diệc đột nhiên vỗ tay một cái: “A! Mình biết rồi, mình nhớ từng gặp cậu ấy ở rồi.” Hắn kích động: “Còn phải là buổi sáng hôm nay , Tống Thụy Trì, chúng ngắm mặt trời mọc, người đứng phía trước chúng có phải là cậu ấy !”
Tuy rằng Thạch Tử Diệc kích động, nhưng khi hắn đưa vấn đề này cũng hề trông cậy vào sự khẳng ̣nh của Tống Thụy Trì, hắn cho rằng Tống Thụy Trì sẽ nhớ rõ một người con trai chỉ nhìn qua vài giây ngắn ngủi như vậy.
Tống Thụy Trì lại nói: “Đúng vậy.”
Thạch Tử Diệc sửng sốt: “Thật à?”
Tống Thụy Trì: “Ừm.”
Thạch Từ Diệc kinh ngạc, vỗ tay một cái: “Trách được, mình còn nói cậu lại, lại…”
Thạch Tử Diệc nói một nửa liền chìm đắm trong bài của mình, bài tay thật sự thối, qua mấy vòng cũng tốt lên.
Nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng vẫn ném quân nhất vạn ngoài. Ngay đó, hắn thấy âm thanh của Tống Thụy Trì truyền từ quầy bar tới: “Mình như thế nào?”
Thạch Tử Diệc sửng sốt: “Cái gì mà cậu như thế nào?”
Tống Thụy Trì: “... Không có gì.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-4.html.]
Thạch Tử Diệc nghĩ : “À, mình nói cậu đó, nói chuyện với người còn rất khách sáo, rất dịu dàng.”
Tống Thụy Trì tiếp lời, hỏi: “Mọi người uống ?”
Ba người trăm miệng một lời: “Uống.”
Thạch Tử Diệc nhìn chằm chằm vào mặt bàn: “Mình nói mà, hai người lại thêm WeChat mượt như vậy, hóa là nhận lẫn .” Hắn cười tủm tỉm: “Cậu được lắm, tính toán lớn như vậy ở trước mắt mình.”
Tống Thụy Trì đưa hai ly cà phê qua: “Mình làm cái gì?”
Lại đến lượt Thạch Tử Diệc sờ bài: “Cậu làm gì.”
Đột nhiên an tĩnh một lát.
Mười giây , Thạch Tử Diệc đưa quân bài , lại nhặt lên.
Thạch Tử Diệc: “Là cậu nhóc chủ động.”
Thạch Tư Diệc: “ thoạt nhìn cũng là người thẹn thùng, tới nói gì, chỉ đứng cười.”
Thạch Tử Diệc: “Khi cậu ấy hỏi Tống Thụy Trì uống cái gì, mình thật sự muốn cười chết.”
Thạch Tử Diệc: “ phải nói, thật sự rất đẹp trai.”
Thạch Tử Diệc: “Kiểu đẹp trai thế nào nhỉ, chính là kiểu bạn trai mối tình đầu thời thanh xuân vườn trường, mấy cậu có hiểu ?”
Thạch Tử Diệc: “Rất trắng, tóc đen, tinh tế mềm mại, cũng ngoan ngoãn nữa.”
Thạch Tử Diệc: “Chà chà chà! Mình đụng phải rồi, chớ có sờ bài.”
Đúng lúc Tống Thụy Trì mang hai ly cà phê khác tới, Thạch Tử Diệc nhận lấy liền hỏi: “Đúng rồi, cậu ấy tìm cậu nói cái gì thế?”
Tống Thụy Trì trả lời: “Không tìm mình nói chuyện.”
Thạch Tử Diệc “Ai da” một tiếng: “Cậu đừng nói mà.”
Tống Thụy Trì: “Không nói chuyện.”
Thạch Tử Diệc liếc mắt đưa tình: “Nói mà.”
Hiển nhiên là Tống Thụy Trì có kiên nhẫn: “Không tìm mình nói chuyện, hiểu à?”
Thạch Tử Diệc buông tay: “Được rồi được rồi.”
Tống Thụy Trì chạm vào quân nhị điều trước mặt Thạch Tử Diệc: “Mình đây, các cậu chơi .”
“Buổi tối cùng ăn cơm ?” Thạch Tử Diệc đánh quân nhị điều .
Tống Thụy Trì: “Mọi người ăn , mình có khách hàng.”
Thạch Tử Diệc: “Được rồi.”
Tống Thụy Trì xoay người, Thạch Tử Diệc lại mở miệng nói chuyện: “Nhất ̣nh sẽ đến tìm cậu, người tốt nhà ai vô duyên vô cớ tới xin WeChat của người khác chứ.”
Chờ Tống Thụy Trì đến cầu thang, Thạch Tử Diệc lại nói: “Thật sự là một cậu nhóc rất đáng yêu, hiện ̣i nhớ lại, đôi mắt đó của cậu ấy còn biết cười.”
Những lời này cũng phải đang nói với Tống Thụy Trì: “Ai da, nói đến Tống ca của chúng , vừa ngoài ngắm mặt trời mọc một chút đã khiến một người mê đắm.”
Càng nói càng hưng phấn: “Rõ ̀ng là một người thẹn thùng như vậy, còn chủ động tới xin WeChat, kéo thêm cả bạn tới để có dũng khí, thật sự quá thú vị.”
Tống Thụy Trì đã ở chỗ ngoặt cầu thang, tay hắn chạm nhẹ vào khóe miệng một chút.
Lại bước thêm hai bước, hắn mở điện thoại .
Không phải dễ tìm, nhưng vẫn tìm được rồi, hắn đổi chế độ chỉ hiển thị bài đăng trong vòng ba ngày thành nửa năm.