Sao Mà Vẫn Không Hiểu! - Chương 39

Cập nhật lúc: 2026-02-12 15:29:59
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Soso thật sự chút hứng thú nào với con gấu bông mà bọn họ thắng buổi tối hôm đó.

Từ Nhĩ từ bỏ ý định mà dùng nó trêu chọc Soso nhiều , Soso né tránh thì cũng là đạp bay, thậm chí cuối cùng còn phiền chán.

Chờ Tống Thụy Trì , Từ Nhĩ đương nhiên sẽ hỏi: “Vì Soso thích gấu bông?  Chỗ của cũng con gấu nào khác.”

Tống Thụy Trì mở miệng : “Con mà nó thích nó chơi hỏng .”

Từ Nhĩ: “Trông như thế nào? Em mua cho nó con khác.”

Tống Thụy Trì: “Màu trắng, nó chơi đen .”

Từ Nhĩ cầm gấu bông lên: “Cho nên thích màu nâu ?”

Tống Thụy Trì: “Có thể là .”

Soso chơi với Từ Nhĩ trong chốc lát tự làm ổ.

Từ Nhĩ ở ghế quầy bar, Tống Thụy Trì lấy một cái lọ còn bóc từ trong tủ lạnh .

Cái lọ màu xanh lục đậm, mặt ngoài đều là tiếng nước ngoài, thoạt giống như tiếng Tây Ban Nha, Từ Nhĩ : “Uống xong thể cho em cái lọ ?”

Tống Thụy Trì nghi hoặc: “Muốn cái ?”

Từ Nhĩ: “Làm ống đựng bút.” Cậu ngượng ngùng một chút: “Ống đựng bút em dùng ở công ty là ly sữa, cái mắt hơn.”

Tống Thụy Trì gật gật đầu.

Từ Nhĩ chống đầu: “Như bút của em liệu mùi cà phê ?”

Tống Thụy Trì theo: “Như khi dùng liệu em nghĩ đến ?”

Từ Nhĩ rộ lên: “Sao còn hơn cả em thế.”

Hạt cà phê Tống Thụy Trì đóng gói gọn, một nữa thả phần dư trong ngăn tủ.

“Đến đây .” Tống Thụy Trì .

Từ Nhĩ thẳng: “Có em cần ở phía trong ?”

Tống Thụy Trì: “Có thể.”

Vì thế hai đổi vị trí.

Chờ đến khi , Từ Nhĩ mới phát hiện đồ uống mà Tống Thụy Trì mới lấy từ tủ lạnh là rượu.

Từ Nhĩ hỏi: “Anh uống rượu ?”

Tống Thụy Trì dường như suy nghĩ trong chốc lát, mới : “Em uống.”

Từ Nhĩ: “Em uống?”

Tống Thụy Trì: “Em uống ?”

Từ Nhĩ suy nghĩ: “Cũng .” Cậu : “Rất thử xem tửu lượng của em thế nào.”

Tống Thụy Trì: “Độ cồn của cái cao.”

Từ Nhĩ: “Em thấy , hẳn là vấn đề lớn.”

Nhỉ?

Từ Nhĩ : “Uống say thì ngủ nhà , cũng đầu.”

.” Từ Nhĩ : “Em mua cái gì thì cũng đừng đồng ý với em, cứ bảo em tắm rửa ngủ.”

Tống Thụy Trì hỏi: “Cái khác thì ?”

Từ Nhĩ: “Cái khác gì?”

Tống Thụy Trì: “Không gì.”

Đừng lời vô nghĩa, mà!

Chưa từng ăn thịt heo còn từng thấy heo chạy .

À đương nhiên, Tống Thụy Trì là heo .

Từ Nhĩ nhớ cách Tống Thụy Trì pha cà phê, học theo làm bước đầu tiên.

Đương nhiên là mỗi một bước tiếp theo, cậu đều Tống Thụy Trì một cái, khi nhận cái gật đầu của , Từ Nhĩ mới dám thao tác.

Đương nhiên, còn cùng với câu hỏi “Sau đó thì ?” của Từ Nhĩ.

Có chút gập ghềnh, nhưng cũng tính là chút thành công, Từ Nhĩ rót cà phê chuẩn hai cái cốc.

Chỉ đợi một lát, cậu liền sợ nóng mà uống một ngụm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-39.html.]

Tống Thụy Trì hỏi: “Thế nào?”

Từ Nhĩ chép miệng, nếm thêm một ngụm, quá xác định mà với Tống Thụy Trì: “Anh uống thử xem.”

Tống Thụy Trì cũng cầm lấy cốc cà phê.

Từ Nhĩ chờ mong mà Tống Thụy Trì.

Tống Thụy Trì nhịp điệu, nào là ngửi, nào là xem, còn lắc một chút.

Tất nhiên là Từ Nhĩ Tống Thụy Trì đang trêu chọc : “Ai nha, nhanh lên.”

Tống Thụy Trì , lúc mới uống.

Từ Nhĩ chờ mong mà Tống Thụy Trì, một câu: “Không tồi.”

Từ Nhĩ mím môi, bản cũng uống một ngụm lớn.

“Trách những nấu cơm xong thì nếm đồ ăn của chỗ nào .” Từ Nhĩ tự rót đầy cốc cho : “Do thêm filter, em căn bản .”

Tống Thụy Trì xong thì hỏi: “Em nấu cơm ?”

“Hỏi .” Từ Nhĩ : “Em chính là kiểu nếm độ ăn của .”

Tống Thụy Trì: “Nấu khi nào?”

“Cao trung, ba em chơi mấy ngày, em nếm thử một chút nên tự nấu cơm.” Cậu : “Kỳ thật bản em ăn thì thấy cũng , Từ Thần khó ăn, thằng bé ăn nổi một miếng.”

Tống Thụy Trì đưa cái cốc trống qua: “Thiếu chút nữa nấu cơm cũng tệ lắm .”

Từ Nhĩ rót thêm cho Tống Thụy Trì: “Anh .”

Tống Thụy Trì: “Không dám.”

Từ Nhĩ: “Anh như thế , khi nào xuống bếp cho em đây?”

Tống Thụy Trì: “Chọn ngày bằng gặp ngày.”

Từ Nhĩ: “Hả?”

Tống Thụy Trì: “Bây giờ luôn.”

Từ Nhĩ: “Được !”

Hai nở nụ .

Tống Thụy Trì: “Ngày mai , để trống lịch ngày mai.”

Từ Nhĩ một chút: “Cho nên ngày mai vốn dĩ rảnh ?”

Tống Thụy Trì: “Ừm.”

Từ Nhĩ: “Vậy thì ngại lắm.”

Tống Thụy Trì: “Chính là em ngại mà.”

Từ Nhĩ : “Sao như chứ, an tâm cái gì.”

Tống Thụy Trì uống một ngụm: “Gọi món tự phát huy?”

Từ Nhĩ: “Tự phát huy.”

Tống Thụy Trì: “Được.”

Bởi vì là đầu pha cà phê, Từ Nhĩ làm nhiều lắm, uống một vài ngụm, hai uống xong .

Kế tiếp chính là thời gian uống chai rượu .

Không giống khi ở quán bar , ở quán bar thuần túy là vì gấu bông, chỉ là uống rượu, hiển nhiên phần khô cứng.

Cho nên sự đề nghị của Từ Nhĩ, Tống Thụy Trì gọi tôm hùm đất cùng xiên nướng.

, khác mấy với bữa ăn hôm khi bạn bè của Tống Thụy Trì tới.

“Anh .” Từ Nhĩ bắt đầu kể , còn pha lẫn chút oán giận: “Người bạn của lột tôm hùm đất, bỏ trong bát của em , tay em nâng lên, chỉ kém chút nữa thôi.”

Từ Nhĩ dùng ngón tay diễn tả một cách nhỏ: “Em sắp ăn .” Cậu đột nhiên cầm lấy tay của Tống Thụy Trì: “Anh lôi em .”

Tống Thụy Trì cảm thấy buồn : “Vì em ?”

Từ Nhĩ: “Em nào hổ như thế.”

Từ Nhĩ tiếp túc: “Sau hôm đó em vẫn luôn thèm tôm hùm đất, ngày đó còn mới ăn kem xong, trong miệng đều là vị kem, thấy tôm hùm đất thì dễ thèm càng thêm thèm.”

Tống Thụy Trì để rượu bàn : “Anh đặt nhiều.”

Từ Nhĩ: “Vậy thì em ăn tôm hùm đất , lỡ như lát nữa uống nhiều quà cái gì cũng quên, ăn công cốc .”

 

Loading...