Sao Mà Vẫn Không Hiểu! - Chương 38

Cập nhật lúc: 2026-02-12 15:27:54
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trên con đường nào đó của thành phố A xảy một trận t.a.i n.ạ.n giao thông nhỏ, vặn là xe của Tống Thụy Trì chặn con đường .

Vào lúc , trong khi dừng , Từ Nhĩ thể lên tiếng cho .

“Hai ngày nay em bận.” Từ Nhĩ nhanh chóng tắt màn hình tin nhắn chúc ngủ ngon từ hai ngày : “Còn tăng ca, khách hàng quá nhiều chi tiết, hai ngày nay em chạy tới công trường nhiều , mỗi ngày cơ bản là về nhà lăn ngủ.”

Nói là giải thích, dần dần biến thành oán giận.

“Sếp của em còn công tác, hơn nữa một đồng nghiệp mới từ chức, công việc tay em thật sự nhiều, còn những việc từng tiếp xúc, em làm là bắt đầu học.”

Từ Nhĩ vốn chỉ một chút về việc bản bận như thế nào, kết quả càng càng nhiều.

Vừa xong, xe phía dịch chuyển một chút.

Tống Thụy Trì nhẹ nhàng giẫm chân ga: “Thì hiểu chuyện.”

Từ Nhĩ nở nụ : “Ai nha, mà.”

Tống Thụy Trì hỏi: “Vì lén lút thanh toán bữa tối?”

Từ Nhĩ còn nghĩ xong như thế nào, Tống Thụy Trì bổ sung: “Muốn thanh toán hết với ?”

Cái thì Từ Nhĩ nhanh chóng trả lời: “Đương nhiên là .”

Từ Nhĩ bắt đầu một vòng giải thích mới: “Anh mua cho em nhiều thứ như , em mời ăn cơm thôi mà.”

Tống Thụy Trì phát biểu bất kỳ góc nào, hiển nhiên là hài lòng với câu trả lời .

Từ Nhĩ suy nghĩ : “Bạn bè đều như ?”

Tống Thụy Trì mở miệng: “Anh bạn bè như thế.”

Từ Nhĩ lập tức hỏi: “Vậy là kiểu bạn bè gì?”

Tống Thụy Trì gì.

Từ Nhĩ mím môi, lén lút đầu nhưng rõ ràng mà Tống Thụy Trì, mím môi.

Từ Nhĩ: “Anh giận ?”

Tống Thụy Trì: “Ừm.”

Từ Nhĩ: “Anh là kiểu bạn bè sẽ tức giận.”

Nói xong thì nhanh chóng quan sát Tống Thụy Trì, dường như khóe miệng của Tống Thụy Trì động đậy một chút, nhúng cuối cùng vẫn biểu tình gì.

Không tác dụng!

Không buồn !

Vì thế Từ Nhĩ suy nghĩ hồi lâu, nhưng cuối cùng chỉ thể nghẹn một câu: “Vậy làm bây giờ?”

Tống Thụy Trì trầm mặc một lát, : “Em nghĩ cách .”

Từ Nhĩ gật đầu: “Vậy em nghĩ một chút.”

Thời gian im lặng tiếp theo, Từ Nhĩ tự suy nghĩ biện pháp.

kỳ thật là cậu căn bản biện pháp gì, chỉ là cậu đang tiêu tốn một ít thời gian thôi.

Nghĩ kha khá, Từ Nhĩ nhỏ giọng mà thử gọi: “Soso .”

Soso lời nào.

Từ Nhĩ tiếp tục: “Rich ?”

Rich lời nào.

Từ Nhĩ: “Tống Tống?”

Tống Tống vẫn lời nào.

Từ Nhĩ: “Tống Tống ca ca?”

Tống Tống ca ca tiếp tục trầm mặc.

Từ Nhĩ: “Ca ca?”

Vẫn là ca ca.

Cuối cùng Tống Thụy Trì cũng nở nụ .

Từ Nhĩ rèn sắt khi còn nóng: “Ca ca, .”

Tống Thụy Trì: “Anh thì làm ?”

Từ Nhĩ: “Vậy nghĩa là tức giận.”

Tống Thụy Trì: “Cười thể nghĩa là tức giận ?”

Từ Nhĩ: “Có thể!”

Tống Thụy Trì: “Có thể cái rắm.”

Từ Nhĩ lên tiếng: “Anh tục.”

Tống Thụy Trì: “Nói tục thì làm ?”

Từ Nhĩ : “Thật trai.”

Lần Tống Thụy Trì thật sự , cũng gọi: “Từ Tiểu Nhĩ.”

Từ Nhĩ: “Đây.”

Tống Thụy Trì: “Em lương tâm ?”

Từ Nhĩ: “Em mà, em đặc biệt .”

Tống Thụy Trì: “Em cái rắm.”

Từ Nhĩ “Wow” một tiếng: “Quá trai!”

Tống Thụy Trì: “...”

Biểu tình cạn lời bằng lòng khi chuyện với Từ Nhĩ của Tống Thụy Trì khiến Từ Nhĩ thích thú.

Quen nam nhân lâu , thực sự chút đáng yêu.

“Hôm nay là thứ bảy.” Từ Nhĩ suy nghĩ: “Thời gian làm và nghỉ ngơi của giống bọn em ?”

“Tuy rằng là .” Tống Thụy Trì : “ em cứ .”

Từ Nhĩ sờ cằm: “Ngày mai em nghỉ, hiện tại tới 10 giờ.”

Tống Thụy Trì: “Sao nào, ám chỉ là tiếp theo vẫn còn ở cạnh ?”

Từ Nhĩ: “Em cảm thấy là em rõ.”

Tống Thụy Trì : “Có ý tưởng gì?”

Tròng mắt của Từ Nhĩ xoay chuyển một chút: “Tạm thời , thì ?”

Tống Thụy Trì một đám đèn phanh mặt: “Cho thời gian khỏi con đường .”

Từ Nhĩ: “OK!”

Xe cảnh sát tới , lẽ cần chờ lâu lắm.

Trên đường ầm ĩ tiếng còi xe, biểu hiện những dừng ở đây bao nhiêu mất kiên nhẫn.

Từ Nhĩ thật sự chút ý nghĩ nào như , cậu thực sự thích ở cạnh Tống Thụy Trì, lời nào mà nhạc như thế cũng , thoải mái.

Hai cứ im lặng mà chờ như .

Chờ một lát, Từ Nhĩ đột nhiên một tiếng.

Tống Thụy Trì nghi hoặc đầu.

Từ Nhĩ ho khụ khụ, thu hồi ý , lắc đầu : “Không việc gì.”

Đương nhiên là Tống Thụy Trì tin.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-38.html.]

Vì thế Từ Nhĩ : “Vừa em nghĩ, em phát hiện hình như phần đổi.”

Tống Thụy Trì hỏi: “Thay đổi chỗ nào?”

Từ Nhĩ suy nghĩ: “Nói như thế nào nhỉ…”

Xác thật vẫn là Tống Thụy Trì của , thái độ đối với Từ Nhĩ cũng như , nhưng là chỗ nào giống chứ?

“Cảm giác chân thật hơn.” Một hồi lâu, Từ Nhĩ mới tổng kết.

Tống Thụy Trì: “Lúc chân thật ?”

Từ Nhĩ suy nghĩ, đó mới : “Càng chân thật hơn.”

Tai nạn giao thông phía cuối cùng cũng di chuyển vị trí, xe dần dần thông thoáng hơn.

Tống Thụy Trì giẫm chân ga, cũng một câu: “Không giả bộ nữa.”

Từ Nhĩ: “Giả bộ cái gì?”

Tống Thụy Trì tự một chút: “Không gì.”

một lát , Tống Thụy Trì hỏi: “Có thể tiếp thu của hiện tại ?”

Từ Nhĩ gật đầu: “Đương nhiên thể, cái thì gì mà thể chứ.”

Tống Thụy Trì đè thấp khóe môi.

Con đường trở nên thông thuận.

Quả thật là qua con đường , ý tưởng của Tống Thụy Trì xuất hiện.

Hắn : “Mấy ngày hôm một bạn tặng hạt cà phê mới.”

Từ Nhĩ lập tức gật đầu: “Được đó đó.”

Tống Thụy Trì : “Anh gì mà em .”

Từ Nhĩ: “Anh mời em đến nhà nếm thử hạt cà phê mới.”

Tống Thụy Trì: “Anh ?”

Từ Nhĩ: “Lần tới em pha cho , em thử xem.”

Tống Thụy Trì: “Từ Tiểu Nhĩ.”

Từ Nhĩ rộ lên: “Sao Tống Tống?”

Tống Thụy Trì lời nào, đưa tay qua.

Ngón tay cái cùng ngón trỏ uốn lượn, rõ ràng là dáng vẻ niết .

Vậy để niết một chút .

Từ Nhĩ đưa mặt qua.

“Anh còn uống.” Tống Thụy Trì niết xong thì thu hồi tay.

Từ Nhĩ: “Em cũng uống.”

Tống Thụy Trì .

.

Từ Nhĩ cảm thấy gần đây hài hước hơn nhiều!

Lái xe thêm một đoạn đường ngắn, điện thoại của Từ Nhĩ kêu lên, Từ Thần gửi tin nhắn đến, về trường .

Lúc Từ Nhĩ mới phát hiện, đoạn kẹt xe tiêu hao của bọn họ nhiều thời gian.

Từ Nhĩ ấn mở trả lời Từ Tần: [OK.]

Từ Thần kết thúc cuộc đối thoại, tiếp tục : [Đừng chứ, hình điêu khắc quá , thật tinh xảo.]

Từ Nhĩ: [Cũng xem là ai làm.]

Từ Thần: [ thật.]

Cậu : [Quan hệ của hai còn hơn em tưởng tượng.]

Từ Nhĩ: [Có nhiều chuyện mà em .]

Từ Thần: [Không sai!]

Từ Thần: [Em là, , mặt thực sự khác.]

Từ Nhĩ: [Khác chỗ nào?]

Từ Thần: [Nói thế nào , thả lỏng, cả cũng thú vị hơn.]

Từ Thần: [Hơn nữa thương , thế chứ.]

Từ Nhĩ mơ hồ kiêu ngạo hơn: [25 tuổi, bắt một trai mới.]

Từ Thần: [Anh xem xem, hiện tại đặc biệt hài hước ?]

Từ Nhĩ thích nhất là khác khen thú vị hài hước, câu đ.á.n.h trúng , tâm tình của Từ Nhĩ vô cùng thoải mái.

ngoài miệng vẫn : [Cũng bình thường thôi.]

Từ Thần: [Chà chà chà.]

Miệng của Từ Nhĩ bắt đầu méo xệch.

Từ Thần tiếp tục: [Quan hệ như , là hỏi  một chút về chuyện đồng tính luyến ái ?]

Từ Nhĩ: [...]

Từ Nhĩ: [Có bệnh , hỏi.]

Từ Nhĩ: [Không em WeChat của , em mà hỏi.]

Từ Thần cũng: [Có bệnh , em mới hỏi.]

Từ Nhĩ , cất điện thoại , thuận tiện với Tống Thụy Trì: “Em trai em khen tay nghề của .”

Tống Thụy Trì: “Cảm ơn .”

Từ Nhĩ: “Không cần khách sáo.”

Tống Thụy Trì: “Em thì ? Em khen một chút ?”

Từ Nhĩ bắt đầu suy nghĩ: “Em trở về đ.á.n.h giá một chút, đ.á.n.h giá xong sẽ bài văn ngắn cho Tống lão sư.”

Từ Nhĩ rõ đường về nhà Tống Thụy Trì, về đến tầng hầm gửi xe thì cậu quen cửa quen nẻo chờ ở cửa.

Sau khi lên, mở cửa là thấy Soso xổm ở cửa.

Biết nguồn gốc cái tên của Soso, giống như xác nhận thêm nữa , Từ Nhĩ bế Soso lên, liên tiếp gọi “Soso, Soso”.

“Vậy chẳng trùng tên với mèo ?” Từ Nhĩ hỏi Tống Thụy Trì.

Tống Thụy Trì: “Anh tên là Soso.”

Từ Nhĩ: “Anh tên là Tống Tống.”

Tống Thụy Trì tiếp.

Từ Nhĩ về phía Tống Thụy Trì một chút: “Có tiếp thu việc em gọi là Tống Tống ?”

Tống Thụy Trì: “Không tiếp thu thì thể thế nào?”

Từ Nhĩ: “Không tiếp thu thì em cũng gọi.”

Tống Thụy Trì ném một ánh mắt “Anh tiếp thu thì tác dụng ” cho Từ Nhĩ, vỗ đầu cậu một cái đến phòng ăn.

Tống Thụy Trì mở tủ lạnh , đầu tiên là lấy nho, đó cầm hai chai nước.

khi đóng cửa tủ, mở nữa.

Đổi hai chai nước thành hai chai rượu.

 

Loading...