Tống Thụy Trì , vì thế lấy một phong thư khác từ trong túi , dùng phong thư vỗ nhẹ lên trán của Từ Nhĩ mới đặt tay cậu.
Như còn .
Kế tiếp, hai em đều gấp chờ nổi, động tác nhất trí mà mở .
Xem ảnh chụp .
Là ảnh chữ ký đắn, hai tấm đều giống , là ảnh chụp của Tống Thụy Trì Weibo, bên dùng bút màu vàng kim ký tên: so. Tống.
Lại đồ vật còn .
Thứ dùng giấy kraft gói , hai cùng mở , bên trong là hình khắc gỗ trong truyền thuyết.
Hình điêu khắc tay Từ Thần rõ ràng, là cổng chính của đại học A, mà tay Từ Nhĩ là một nam hài đang ăn kẹo hồ lô.
Nếu nam hài giống Từ Nhĩ, Từ Nhĩ nhất định sẽ hỏi.
Từ Thần cũng sang, thẳng: “Wow, quá giống.”
Chút ký ức của Từ Nhĩ lóe lên trong đầu: “Là buổi tối em uống nhiều ?”
Tống Thụy Trì: “Ừm.”
Từ Thần nở nụ ; “Xác thật là dáng vẻ uống nhiều, còn đáng yêu.”
Tống Thụy Trì hỏi: “Ai đáng yêu?”
Từ Thần: “Anh trai em.”
Từ Nhĩ: “Em trả lời làm cái gì?”
Từ Thần: “...”
Trong lòng Từ Thần nữa: Thôi .
Cất quà gặp mặt , Từ Thần sắc bén thấy: “Anh, mặt ảnh của chữ .”
Từ Nhĩ thì lật .
Từ Thần : “Xấu…”
Từ Thần hai chữ phía , chính là “Xấu như ”.
Từ Thần cũng thử lật , nhưng ảnh của rỗng tuếch.
Cũng đúng, là cái gì chứ.
“Anh mới .”
Từ Nhĩ liếc Tống Thụy Trì một cái, đó hỏi : “Tên tiếng Anh của là So ?”
Tống Thụy Trì lắc đầu: “Anh tên tiếng Anh, cái xem như biệt danh.”
“So, Tống?” Từ Nhĩ dường như đột nhiên hiểu : “Cho nên gọi Soso, nghĩa là Tống Tống?”
Tống Thụy Trì: “ .”
Từ Nhĩ : “Vậy là dùng biệt danh làm chữ ký.”
Tống Thụy Trì: “Cảm thấy tệ lắm nên lấy dùng.”
Từ Nhĩ gật đầu: “ là tệ lắm.”
Tống Thụy Trì : “Chưa từng ký như , nghĩ là ảnh ký tên thì nên khác một chút.”
Từ Nhĩ: “Vậy bình thường ký cái gì?”
Tống Thụy Trì: “Tên của .”
Từ Nhĩ: “...”
Từ Nhĩ: “Được.”
Đây là nhảm , Từ Nhĩ.
Lúc Từ Thần đột nhiên giơ tay lên: “Không trùng hợp , trai của em cũng biệt danh khác mấy.”
Từ Nhĩ: “...”
Từ Thần: “Anh tên là Sure.”
Tống Thụy Trì nở nụ , Từ Nhĩ: “Anh chỉ là So, phía còn nữa.”
Từ Nhĩ tên của Tống Thụy Trì: “So, Rich?”
Tống Thụy Trì cầm lấy đồ uống mặt, nâng lên, Từ Nhĩ hiểu rõ mà nâng ly theo, hai cụng ly.
“So Rich.” Từ Thần lặp : “Sure, hai thật thú vị.”
Từ Nhĩ ngây ngô một chút.
Cho tới nay, Từ Nhĩ luôn bài xích cái biệt danh hài hước của , đặc biệt là khi học lớp tiếng Anh, mỗi khi sure thì đều đầu Từ Nhĩ.
Hôm nay thấy thao tác của Tống Thụy Trì, đầu tiên là bình thản ký biệt danh của , còn đặt tên cho mèo là “Soso”, chủ động cho Từ Nhĩ tên tiếng Anh của cũng hài hước.
Từ Nhĩ đột nhiên cảm thấy việc thật thú vị, sự thích cũng đột nhiên tiêu tan.
Trong khoảnh khắc , cậu cảm thấy Sure cũng tồi
Sure, Sure, Sure.
Về nếu ảnh ký tên của cậu, cậu cũng “Sure, Từ”.
Hahaha, suy nghĩ nhiều , còn nữa, ai mà cần ảnh ký tên của cậu chứ.
Tâm tình của Từ Nhĩ vốn tồi, một chuyến thì còn nâng cao hơn nhiều.
Vì thế trong bữa cơm , ăn uống đặc biệt vui vẻ, Từ Nhĩ nhiều, hơn nữa Tống Thụy Trì còn chọc cậu, khiến cậu đến mức thấy mắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-37.html.]
Từ Thần cũng khá vui vẻ, dùng tâm tình khi gặp thần tượng để Tống Thụy Trì, nhưng Tống Thụy Trì đối đãi với như một bạn.
Cuối bữa cơm, bọn họ bắt đầu về Từ Nhĩ.
, chính là kiểu Từ Nhĩ vẫn còn ở giữa, hai bên cạnh làm như cậu ở đây, bắt đầu về cậu.
Đề tài bắt đầu là về thành tích, Từ Thần từ nhỏ sùng bái Từ Nhĩ, coi cậu là mục tiêu, việc thi đại học A cũng .
Nói là đừng thấy Từ Nhĩ bình thường trầm mặc ít , kỳ thật trong nội tâm là một nam hài rực rỡ như ánh mặt trời.
Tống Thụy Trì sự khen ngợi, Từ Nhĩ cũng .
“Đây là đầu tiên em khen .” Chờ Từ Thần xong, Từ Nhĩ câu .
Từ Thần: “Còn là khen nhiều một chút mặt ngoài .”
Từ Nhĩ “A” một tiếng thật dài, nâng ly lên cụng với Từ Thần một chút.
Tống Thụy Trì: “Tôi là ngoài.”
Từ Thần lập tức giơ tay: “Là em là em.”
Tống Thụy Trì một chút, thấy Từ Thần cũng nâng chén với thì liền cụng ly.
Từ Thần tiếp tục: “Anh trai của em là một chậm nhiệt.”
Lời cũng là đầu tiên Từ Nhĩ Từ Thần , cho nên cậu còn tò mò hơn Tống Thụy Trì: “Như thế nào?”
Từ Thần: “Bản cảm nhận ?”
Từ Nhĩ: “Anh nên cảm nhận ?”
Sau đó cậu đầu Tống Thụy Trì: “Em như thế ?”
Tống Thụy Trì: “Phải.”
Dường như Từ Nhĩ giải khóa một thiết lập mới của chính : “Anh chậm nhiệt như thế nào?”
Từ Thần : “Anh còn chậm nhiệt , chậm nhiệt c.h.ế.t.” Cậu suy nghĩ : “Sau khi trở thành bạn với trai của em thì sẽ cảm nhận con vô cùng .”
Những lời là Từ Thần với Tống Thụy Trì, ý khoe khoang trai.
Từ Thần : “Có đôi khi trai của em khá sốc nổi.”
Từ Nhĩ: “Anh làm chứ?”
Từ Thần : “Anh thường xuyên đắm chìm trong thế giới của chính , đó những điều kỳ lạ, làm những điều kỳ quái, làm gì thì làm đó.”
Từ Nhĩ nữa nghi hoặc mà Tống Thụy Trì, nhận một câu của ; “Em là như .”
Từ Nhĩ: “...”
Được .
...
Cơm nước xong xuôi, bọn họ xem thêm một bộ phim trở về.
Tống Thụy Trì đưa Từ Thần đến lối tàu điện ngầm gần nhất , đó mới đưa Từ Nhĩ về nhà.
Vào lúc 9 giờ tối đường lớn của thành phố, Từ Nhĩ về phía , ngân nga theo giai điệu mà Tống Thụy Trì mở.
“Tâm tình tồi.” Tống Thụy Trì đột nhiên .
Từ Nhĩ dừng hát: “Anh là em?”
Tống Thụy Trì: “Em.”
Từ Nhĩ động đậy: “Tại chứ?”
Tống Thụy Trì: “Sao tâm tình như ?”
Từ Nhĩ: “Gặp .”
Dường như Tống Thụy Trì dừng một chút, đó mới rộ lên.
Từ Nhĩ câu : “Ở cạnh vui vẻ.”
“Từ Nhĩ.”
Tống Thụy Trì đột nhiên gọi.
Từ Nhĩ: “Ừm?”
Tống Thụy Trì: “Không việc gì.”
một lát...
Tống Thụy Trì: “Có việc.”
Từ Nhĩ: “Chuyện gì?”
Tống Thụy Trì: “Vì hai ngày nay tìm ?”
Từ Nhĩ nghi hoặc: “Hả? Cái gì?”
Tống Thụy Trì trầm mặc vài giây: “Chúng liên lạc hai ngày .”
Từ Nhĩ lấy điện thoại : “Phải ?”
Cậu mở WeChat , phát hiện gần nhất chuyện phiếm là buổi tối hai ngày , Từ Nhĩ cậu tăng ca mệt c.h.ế.t, bọn họ chúc ngủ ngon.
Từ Nhĩ: “Thật sự .”
Tống Thụy Trì: “...”
Tống Thụy Trì: “...”