“Anh , là đồng tính luyến ái?”
Thanh âm của Từ Nhĩ cũng lớn hơn.
Từ Thần: “Hình như là ? .”
Từ Nhĩ: “Cái gì gọi là hình như, em việc ?”
Từ Thần suy nghĩ: “Tầm lúc mới đến , là em thường xuyên xem Weibo của , một ít bình luận mấy cái gì đó.”
Từ Nhĩ hỏi: “Nói cái gì?”
Từ Thần ngẩng đầu lên, tiếp tục suy nghĩ: “Em nghĩ .”
Từ Nhĩ thử hỏi: “Anh bạn trai ?”
Từ Thần: “Hiện tại hẳn là .”
Từ Nhĩ: “Trước ?”
Từ Thần: “Cũng .”
Từ Nhĩ cạn lời: “Cái gì chứ.”
Từ Thần “A” một tiếng: “Nghĩ , là lúc đó một con trai theo đuổi , theo kiểu đặc biệt rõ ràng, lúc một đoạn thời gian, trong khu bình luận đều là con trai đó, đó còn một ít những khác ồn ào gì đó.”
Bả vai của Từ Nhĩ thả lỏng : “Như thể cho rằng là đồng tính luyến ái ?”
Từ Nhĩ nhăn mày : “Hmmm.”
Từ Nhĩ: “Cái chỉ nghĩa là đồng tính luyến ái thích thôi.”
Từ Thần tiếp tục: “Hmmm.”
Từ Nhĩ: “Có đạo lý.”
Từ Thần: “Có đạo lý.”
Từ Nhĩ: “Sau đó thì ?”
“Sau đó?” Từ Thần suy nghĩ: “Sau đó thì , dù thì lâu em thấy con trai .”
Từ Nhĩ còn hỏi cái gì đó thì đồng hồ của cậu đột nhiên kêu.
Cậu nâng tay lên xem, mặt đồng hồ thông báo tim của cậu đập nhanh quá 10 giây, nhắc nhở cậu chú ý một chút.
Lúc Từ Nhĩ mới phát hiện tim đập nhanh, lỗ tai cũng thấy tiếng vang.
“Anh khẩn trương như làm gì?” Từ Thần cũng thấy .
Từ Nhĩ sửng sốt: “Anh .”
cái quan trọng.
Từ Nhĩ buông tay xuống: “Em tiếp tục .”
Từ Thần: “Nói đến ?”
Từ Nhĩ: “Sau đó con trai đó thế nào?”
Từ Thần: “À , đó, em thấy nữa.”
Từ Nhĩ l.i.ế.m môi: “Ở bên ?”
Từ Thần: “Hẳn là .”
Từ Nhĩ: “Em xác định thế nào?”
Từ Thần: “Trạng thái Weibo của Tống Thụy Trì, còn khu bình luận, giống đang yêu đương.”
Từ Nhĩ “À” một tiếng thấp.
Từ Thần dựa ghế: “Trước Weibo của còn khá vui, giống như vòng bạn bè , đó biến thành phòng làm việc, chỉ công việc công việc công việc.”
Từ Nhĩ một tiếng khô cằn, cậu cầm đồng hồ mà , nhịp tim hạ xuống .
Không thể hiểu .
“Hay là.” Từ Thần một câu như .
Từ Nhĩ: “Hay là cái gì?”
Từ Thần: “Hay là buổi tối hỏi Tống Thụy Trì một chút xem?”
Từ Nhĩ hoảng sợ: “Hỏi cái gì?”
Từ Thần học theo dáng vẻ chuyện ôn tồn của Từ Nhĩ thường ngày: “Tống Thụy Trì, là đồng tính luyến ái ?”
Từ Nhĩ: “Muốn thì em tự hỏi .”
Từ Thần: “Hahaha.”
Từ Nhĩ : “Phải thì thế nào, mà thì thế nào?”
Từ Thần thôi, cuối cùng chỉ gượng, phun hai chữ: “Cũng đúng.”
...
Rất nhanh tới chạng vạng, hai lưu tiến độ game, Từ Thần sửa kiểu tóc trong phòng tắm 5 phút xuất phát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-36.html.]
Nhà hàng mà tối nay đến là do Tống Thụy Trì đặt, là một nơi Từ Nhĩ từng tới nhưng đều từng đến.
Không nguyên nhân gì khác, chỉ là bởi vì đắt.
cũng đắt một cách thái quá, cho nên trong lúc ở xe, Từ Nhĩ dặn Từ Thần, lát nữa khi tính tiền thì giúp cậu một chút, cậu sẽ trộm thanh toán .
Đầu tiên là Từ Thần đồng ý, một lát mới : “Rất đắt đấy.”
Từ Nhĩ : “Chính là bởi vì đắt.”
Từ Thần: “Anh lương phát tài ?”
Vì thế Từ Nhĩ đơn giản kể về việc máy đ.á.n.h chữ, máy phun sương và hộp thuốc.
Từ Thần xong thì chằm chằm Từ Nhĩ một hồi lâu.
Từ Nhĩ hỏi: “Làm ?”
Từ Thần: “Tống Thụy Trì đối xử với như ?”
Từ Nhĩ vẫn: “Làm ?”
Từ Thần lắc đầu: “Không việc gì, việc gì.” Cậu gật đầu: “Nên mời, nên mời.”
Phía Tống Thụy Trì đến đây phần kẹt xe, Từ Nhĩ cùng Từ Thần đợi ở nhà hàng một lát thì mới đến.
Tống Thụy Trì đặt một phòng riêng, khi mở cửa tiến , Từ Thần lập tức lên, khiến Từ Nhĩ cũng lên theo.
Sau đó Từ Nhĩ thấy Từ Thần kêu “Mẹ nó” một tiếng.
Cậu hiểu, đang tỏ vẻ Tống Thụy Trì trai đến mạng.
Hôm nay Tống Thụy Trì mặc một cái áo gió màu xanh biển, hề kém hơn cái màu đen. Nam nhân luôn vẻ vô cùng quý phái, trai đến mức biên giới trong những bộ đồ tối màu.
“Có chút kẹt xe.”
Tống Thụy Trì tiến .
Sau đó với Từ Thần: “Xin chào, tên lâu.”
Từ Thần vô cùng sợ hãi: “Em mới là tên lâu.”
Tống Thụy Trì : “Thường xuyên Từ Nhĩ nhắc đến .”
Từ Nhĩ cũng theo: “Em cũng thường xuyên Từ Thần nhắc tới .”
Từ Thần đột nhiên ngượng ngùng, dùng khuỷu tay chọc Từ Nhĩ.
Quá trình gọi món an tĩnh đến lạ thường, một câu “Đều thể” của hai em Từ Nhĩ trực tiếp đẩy việc cho Tống Thụy Trì.
Cho nên khi nhân viên phục vụ rời thì càng an tĩnh hơn.
Từ Nhĩ cùng Từ Thần .
Một , hai , gì đó .
Một , em gặp , em .
“Tôi Từ Nhĩ vẫn còn đang học ?” Kết quả vẫn là Tống Thụy Trì mở miệng .
Từ Thần lập tức gật đầu: “ , hiện tại là sinh viên năm ba.”
Tống Thụy Trì đột nhiên một chút: “Cậu đại tam.”
Nói xong, liếc Từ Nhĩ, Từ Nhĩ cũng một tiếng.
Để một Từ Thần mơ hồ: “Hả?”
Từ Nhĩ : “Thằng bé cũng đại tam.”
Từ Thần càng ngây ngốc hơn: “Hả?”
Từ Nhĩ lắc đầu : “Không việc gì.”
Từ Thần: “...”
Trong lòng Từ Thần: Thôi .
Vốn dĩ vài ngày gặp, Từ Nhĩ cảm giác còn thiết với Tống Thụy Trì như nữa, mới đùa như , những ngăn cách cần thiết đều loại bỏ.
Cho nên kế tiếp, Từ Nhĩ trực tiếp đòi Tống Thụy Trì.
“Ảnh chữ ký ?” Từ Nhĩ duỗi tay đến mặt Tống Thụy Trì.
Tống Thụy Trì bất đắc dĩ mà Từ Nhĩ một cái, lấy một phong thư từ trong túi áo .
Sau đó vòng qua tay Từ Nhĩ, trực tiếp đưa tới mặt Từ Thần.
Từ Thần vội vàng nhận lấy: “Cảm ơn cảm ơn.”
Phong thư cổ, bên trong một tấm ảnh chụp, còn đồ vật dày.
Thông tục dễ hiểu, là quà gặp mặt.
Từ Nhĩ vẫn còn đang giơ tay, cậu Tống Thụy Trì: “Của em ?”
Tống Thụy Trì lấy khí từ trong túi áo, vỗ tay Từ Nhĩ: “Của em.”
Từ Nhĩ nhíu mày.