Sao Mà Vẫn Không Hiểu! - Chương 35
Cập nhật lúc: 2026-02-12 15:20:36
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày hôm , đường làm, Từ Nhĩ mới mở video Tống Thụy Trì gửi từ hôm qua xem.
Phần đầu vẫn giống như trong trí nhớ tối qua, trong khung hình chỉ tay của Từ Nhĩ đang động đậy, phóng to thể thấy linh kiện của máy đ.á.n.h chữ.
Video an tĩnh, Từ Nhĩ chú ý tới icon cái loa đóng ở góc bên , Tống Thụy Trì quên mở âm thanh khi ghi hình .
Hẳn là bọn họ chuyện một chút, nhưng thấy, cho nên Từ Nhĩ xem vài giây kiên nhẫn mà kéo thanh tiến độ, khi phát hiện vẫn là như thì kéo thêm chút nữa.
Lần kéo dài, khi kéo xong thì thấy đổi vị trí.
Vì thế Từ Nhĩ kéo trở về một chút, phát hiện bản cũng liều mạng, đột nhiên trong lòng Tống Thụy Trì.
Cậu khó hiểu với hành vi , nhưng cũng thể tiếp thu.
Uống nhiều mà, lẽ là lúc khó chịu, dựa đó.
Đoạn đó vẫn là tiếp tục lắp ghép, gì đổi.
Từ Nhĩ tiếp tục kéo thanh tiến độ, vẫn như .
Lại kéo thêm chút nữa, vẫn giống .
Lại kéo, hết .
Rất , tệ, lúc chỉ tưởng tượng về hình ảnh bản chơi lego, bây giờ video bằng chứng .
Đoạn ký ức cậu dùng não bộ xử lý thành góc thứ nhất, miễn cưỡng nhét trong trí nhớ, chờ đến khi nhớ thì thể hợp lý mà chuyển hóa, lấy kiểu mở đầu như “Tôi nhớ là lúc …” để kể về chuyện .
Haha, thật mỹ.
Từ Nhĩ lưu video , nhắn tin cho Tống Thụy Trì: [Chào buổi sáng, Tống Tống.]
Không Tống Thụy Trì ngủ lúc mấy giờ, đến hơn 11 giờ mới trả lời tin nhắn của Từ Nhĩ.
Hắn : [Tống Tống?]
Lúc đó Từ Nhĩ đang xem bản thiết kế, chỗ thích hợp, cậu còn đang cau mày.
Mà khoảnh khắc mở Wechat máy tính, biểu tình của Từ Nhĩ đổi rõ ràng, lông mày giãn , khóe mắt cũng lập tức cong .
Từ Nhĩ: [ , Tống Tống.]
Tống Thụy Trì: [Ai là Tống Tống?]
Từ Nhĩ: [Anh đó, Tống Tống.]
Tống Thụy Trì gửi một sticker cạn lời.
Tống Thụy Trì: [Đừng gọi là Tống Tống.]
Từ Nhĩ: [Vì các ca ca khác gọi , em gọi thì ?]
Từ Nhĩ: [Em cứ gọi.]
Nói xong, cậu gửi một sticker đầy đắc ý.
Tống Thụy Trì: [Từ Nhĩ Nhĩ,]
Từ Nhĩ: [Đây.]
Tống Thụy Trì: [Em ca ca khác.]
Từ Nhĩ: [Ca ca.]
Từ Nhĩ: [Anh là ca ca của em.]
Từ Nhĩ: [Tống Tống ca ca.]
Tống Thụy Trì: [Được.]
Tống Thụy Trì: [Được .]
Từ Nhĩ: [Hahaha.]
Đối với việc thể chọc đến Tống Thụy Trì, Từ Nhĩ tỏ vẻ cực kỳ vui vẻ.
“Cái gì ?” Tiểu Đồng đối diện di chuyển đây từ khi nào, máy tính của Từ Nhĩ, : “Tôi cho rằng đang sửa bản thảo, còn vui vẻ như .”
Từ Nhĩ: “Sửa bản thảo thì gì vui chứ?”
Tiểu Đổng gật đầu: “Cũng đúng.”
Tiểu Động di chuyển về.
Từ Nhĩ: “ sắp sửa xong .”
Tiểu Đổng: “Ồ, .”
Quay đầu, Tống Thụy Trì gửi tin nhắn tới.
Tống Thụy Trì: [Xem xong video ?]
Từ Nhĩ: [Xem xong .]
Tống Thụy Trì: [Không gì ?]
Từ Nhĩ nghi hoặc: [Hả? Cần cái gì ?]
Cậu đột nhiên nghĩ đến cuộc đối thoại của bọn họ tối hôm qua: [Viết cảm nghĩ 800 chữ cho ?]
Tống Thụy Trì ở bên bắt đầu nhập chữ.
Nhập chữ, nhập chữ...
Từ Nhĩ cứ thế yên làm gì mà chờ, chờ đến khi Tống Thụy Trì nhắn một câu: [Em .]
Từ Nhĩ: [Bỏ qua.]
Từ Nhĩ cũng hỏi: [Ăn kem ?]
Tống Thụy Trì: [Ăn .]
Tống Thụy Trì: [Đang luận văn .]
Từ Nhĩ: [Hahaha.]
Từ Nhĩ: [Anh , nếu luận văn là em sẽ làm loạn đấy.]
Tống Thụy Trì: [Em làm loạn thế nào?]
Từ Nhĩ suy nghĩ: [Em mang một cái loa lớn đến phòng làm việc của .”
Từ Nhĩ: [Tống Tống ca ca, Tống Tống ca ca.]
Tống Thụy Trì: [Rất chờ mong.]
Tống Thụy Trì: [Khi nào tới?]
Từ Nhĩ: [Bây giờ sẽ chốt đơn một cái loa.]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-35.html.]
Tống Thụy Trì: [Ở phòng làm việc chờ em.]
Từ Nhĩ đóng cửa sổ trò chuyện phiếm , tiếp tục sửa bản thảo, tiếp tục nhíu mày.
...
Từ hôm nay bắt đầu, Từ Nhĩ vô cùng bận rộn, hạng mục mới mở , còn bởi vì từ chức, lượng công việc của cậu còn lớn hơn nhiều nhiều.
Mà điều đáng để nhắc tới chính là, buổi tối thứ hai khi Tống Thụy Trì gửi hộp t.h.u.ố.c tới, Từ Nhĩ liền khiến chính đứt tay ở nhà.
Đường nhiên là cậu sẽ tìm Tống Thụy Trì tố khổ, hơn nữa vốn dĩ chỉ là vết thương nhỏ, cậu ấn tay cho m.á.u chảy , khi tràn đầy những giọt m.á.u nhỏ thì mới lòng mà chụp gửi .
Cậu : [Lần dùng băng cá nhân vẫn là .]
Từ Nhĩ: [Anh đưa đồ sang, em đứt tay.]
Tống Thụy Trì: [Trách ?]
Từ Nhĩ nghĩ tới chuyện trách Tống Thụy Trì.
nếu như .
Từ Nhĩ: [Còn ?]
Không ngờ rằng, khi oán giận một giờ, Từ Nhĩ nhận chuyển phát nhanh từ Tống Thụy Trì.
Không cái gì khác, chính là kem vani.
Đương nhiên là Từ Nhĩ bất ngờ, đương nhiên là cảm động, vui vẻ c.h.ế.t.
Cậu nhắn cho Tống Thụy Trì: [Ca ca!]
Từ Nhĩ: [Máu biến thành nước mắt.]
Từ Nhĩ: [Chảy ầm ầm.]
Tống Thụy Trì: [Chảy xuống từ khóe miệng.]
Từ Nhĩ: [Hahaha.]
Từ Nhĩ: [Phá hỏng khí.]
Từ Nhĩ : [Cảm ơn, ăn ngon lắm!]
...
Cuối cùng ngày làm cũng trôi qua, rốt cuộc cũng chờ đến ngày thứ bảy mà Từ Thần mong đợi.
Mới sáng sớm tới nhà Từ Nhĩ, là ngủ , còn gọi Từ Nhĩ giúp tăng điểm.
Vì thế hai dùng cả buổi sáng để chơi game ở nhà Từ Nhĩ.
Hôm nay Từ Thần ngoài, tuy rằng thể là đặc biệt trang điểm, nhưng ít cũng chuẩn đàng hoàng một chút.
Xác thật là cắt một bộ tóc khá phù hợp, cũng mặc quần áo mới thoải mái nhẹ nhàng, hết thảy đều dừng ở một điểm vặn.
“Em vẫn còn cảm thấy thể tưởng tượng.” Gần lúc chạng vạng, Từ Thần ấn điều khiển game, cảm thán: “Sao quen Tống Thụy Trì chứ.”
Từ Nhĩ: “Nếu em dũng khí hơn một chút, hiện tại em cũng quen .”
Từ Thần thẳng: “Tối nay em sẽ thêm Wechat của .” Nói tiếp: “Không thêm là chó.”
“Nói .” Từ Nhĩ hỏi: “Sao em Tống Thụy Trì?”
Từ Thần nghĩ: “Quên , lướt Weibo thì , đó liền thấy trai.” Cậu : “Gần như là ngay lập tức, em sửa bộ tên mạng thành Tống Thụy Trì.”
Từ Nhĩ “A” một tiếng: “Có ấn tượng, phỏng chừng khi đó nhiều hỏi Tống Thụy Trì là ai nhỉ?”
Từ Thần: “ , đó em giải thích đến tê rần, em còn lưu mấy câu đó , ai hỏi thì trực tiếp gửi qua.”
Từ Nhĩ : “Trách ai hỏi đều là câu trả lời đó.” Anh nhớ một : “Khoảng hai năm nhỉ?”
Từ Thần gật đầu: “Khoảng đó.”
Hai tiếp tục động tác tay, qua một lát, Từ Nhĩ : “Cho nên là, kỳ thật cơ hội quen Tống Thụy Trì từ hai năm .”
Từ Thần: “Anh nghẹn nửa ngày để câu đó .”
Từ Nhĩ : “Thực sự trai.”
Cậu : “Anh một nốt ruồi ở cằm gần cổ.”
Từ Thần Từ Nhĩ chọc .
Từ Nhĩ cũng một chút: “Sao ?”
Từ Thần: “Không giống với mạch não của .”
Từ Nhĩ: “Phải .”
Từ Thần hỏi: “Sao thấy nốt ruồi ở chỗ đó?”
“Anh…” Từ Nhĩ nhớ quá rõ: “Quên , dù cũng .”
Một ván game kết thúc, Từ Nhĩ : “Con Tống Thụy Trì thú vị.”
“Hả?” Từ Thần nữa rộ lên: “Thú vị như thế nào?”
Từ Nhĩ nghĩ tới nghĩ lui, nghĩ tới nghĩ lui: “Đột nhiên như thế nào.” Cậu một chút: “Dù thì ở cùng cũng vui vẻ.”
Từ Thần “À” một tiếng: “Vui vẻ như thế nào?”
Từ Nhĩ: “Thì chính là vui vẻ đó, vui vẻ mà còn vui vẻ như thế nào ?”
Dường như Từ Thần đang suy nghĩ cái gì đó, đó khi ván game, Từ Nhĩ chọn xác nhận ván, Từ Thần lựa chọn từ bỏ.
Từ Nhĩ: “Hả? Làm gì thế?”
Từ Thần phát một tiếng “Hmmm” dài, đó : “Anh tiếp xúc với nhóm đồng tính luyến ái ?”
Từ Nhĩ một tiếng.
Từ Thần: “Anh cái gì?”
Từ Nhĩ: “Sao gần đây nhiều đồng tính luyến ái như chứ?”
“Hả?” Từ Thần kinh ngạc lặp : “Nhiều đồng tính luyến ái như ? Ai, ai đồng tình luyến ái?”
“Cũng nhiều như .” Từ Nhĩ : “Anh một đồng nghiệp là đồng tính luyến ái, còn đến một buổi triển lãm, bên trong cũng triển lãm về đồng tính luyến ái.”
Từ Thần cảm giác thở nhẹ một , hỏi: “Cho nên?”
Từ Nhĩ: “Cho nên cái gì?”
Từ Thần: “Cho nên, hình như Tống Thụy Trì cũng là đồng tính luyến ái.”
Lần đến lượt Từ Nhĩ kinh ngạc: “Hả?”