Sao Mà Vẫn Không Hiểu! - Chương 33

Cập nhật lúc: 2026-02-12 15:20:07
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Phòng khách náo nhiệt lập tức an tĩnh.

Mấy .

Thạch T.ử Diệc hỏi Tống Thụy Trì: “Ai ?”

Tống Thụy Trì thoạt cũng rõ lắm, câu “Không lên.

Thạch T.ử Diệc: “Không chứ?”

Ứng Cảnh: “Không chứ chứ?”

Ba đôi mắt theo Tống Thụy Trì tới cửa, duỗi cái cổ dài về phía , xem Tống Thụy Trì mở cửa.

“Tada, chào buổi tối.”

Ngoài cửa, Từ Nhĩ nở nụ xán lạn hơn cả bình thường, chút dáng vẻ nào như khuya .

Tống Thụy Trì dừng vài giây mới : “Sao em tới đây?”

Từ Nhĩ nâng túi trong tay lên: “Mang đồ ăn ngon cho .”

Từ Nhĩ tiếp tục : “Em còn nghĩ là ngủ, vốn hỏi ah , nhưng em cảm thấy vẫn nên cho một bất…”

Từ Nhĩ đang thì dừng , bởi vì cậu thấy ba cái đầu thò từ chỗ phòng khách.

“Có khách ?” Âm thanh của Từ Nhĩ nhỏ .

Tống Thụy Trì: “Mấy bạn.”

Từ Nhĩ lúng túng.

Tống Thụy Trì nhường đường cho Từ Nhĩ , nhưng Từ Nhĩ vẫn còn đang do dự.

“Em .” Tuy rằng Từ Nhĩ như , nhưng cậu vẫn rảo bước tiến trong nhà của Tống Thụy Trì: “Có bạn bè ở đây.”

Câu trả lời của Tống Thụy Trì là đóng cửa lưng Từ Nhĩ .

Cái đầu thò ở bên từ ba cái biến thành hai cái, biến thành một cái, đó biến mất bộ.

“A.” Từ Nhĩ thu hồi tầm mắt: “Em hết .”

Tống Thụy Trì: “Em .”

“Hôm nay lúc chơi hỏi em.” Từ Nhĩ càng càng nhỏ giọng: “Có khi tâm tình sẽ chơi game .”

Cậu xong lời , liếc mắt về phía phòng khách.

Tống Thụy Trì: “Họ thấy.”

Từ Nhĩ nở nụ : “Ừm.”

Tống Thụy Trì: “Không thể để bọn họ ?”

Từ Nhĩ suy nghĩ: “Cũng .” Cậu suy nghĩ: “Cũng thể là .”

Tống Thụy Trì: “Em tiếp tục .”

“Em tiếp tục.”

Cho dù Tống Thụy Trì là mấy bạn thấy, Từ Nhĩ vẫn dùng giọng mũi những lời tiếp theo với Tống Thụy Trì.

“Thực sự tâm tình thì mới chơi game, nhưng cái thì đúng.” Từ Nhĩ chọc cái túi tay Tống Thụy Trì một chút: “Cái là đồ mà em sẽ ăn khi tâm tình .”

Cậu dùng âm thanh khàn khàn: “Kỳ thật là khi tâm tình thì cũng sẽ mua, đặc biệt là khi phát lương.”

Tống Thụy Trì xách túi lên: “Vậy xin hỏi, cái gì giống với chơi game?”

“Đương nhiên là giống !” Từ Nhĩ phát hiện âm thanh của lớn, lập tức nhỏ : “Đương nhiên là giống , game là chơi thì chơi, còn cái …” Từ Nhĩ Tống Thụy Trì: “Ăn siêu ngon!”

“Hơn nữa thật sự quá trùng hợp.” Từ Nhĩ với Tống Thụy Trì: “Thời gian ông chủ nghỉ du lịch, ngày hôm qua trở về, hôm nay mới bắt đầu làm.”

Cả khuôn mặt của Từ Nhĩ đều đang “May mắn cho đấy”: “Em mới lướt thấy trong vòng bạn bè thì lập tức nghĩ đến , nên em mua luôn.”

Tống Thụy Trì: “Cố ý mua ?”

Từ Nhĩ suy nghĩ: “Xem như .”

Tống Thụy Trì bắt biểu tình nhỏ của Từ Nhĩ: “Không cố ý mua.”

“Vừa một đồng nghiệp tăng ca ở công ty gặp chút vấn đề, em giải quyết giúp.” Từ Nhĩ ai nha một tiếng: “Cũng khác lắm mà.”

Tống Thụy Trì hề rối rắm về vấn đề , mở cái túi : “Kem vani.”

Từ Nhĩ: “Cậu đừng thấy nó chỉ là kem vani.”

Tống Thụy Trì: “Vậy đúng ?”

Từ Nhĩ: “!”

Từ Nhĩ đột nhiên nghẹn , nhưng điều kỳ diệu chính là Tống Thụy Trì bổ sung giúp: “Kem vani ăn ngon.”

Từ Nhĩ rộ lên: “Không sai!” Từ Nhĩ : “Cũng đắt nữa.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-33.html.]

“Hơn nữa.” Từ Nhĩ còn long trọng giới thiệu xong: “Kem chỉ ở thành phố A, chỉ nhà ông , kem của ông nhất định sẽ giống với kem mà ăn đây.”

Tống Thụy Trì cảm thán một tiếng: “Wow.”

Từ Nhĩ nắm tay đ.á.n.h nhẹ Tống Thụy Trì một cái, tiếp tục : “Ông vốn đến giờ tan tầm , em thấy vòng bạn bè quá muộn, nhưng em là hôm nay tâm trạng của một bạn quan trọng với em , ông liền may là còn chút nguyên liệu để làm cho em, làm xong là em mang đến đây luôn.”

Tống Thụy Trì: “Một bạn quan trọng với em?”

Từ Nhĩ: “ , đương nhiên là như , nếu ông chủ thể làm cho em chứ.”

Tống Thụy Trì: “Vậy ?”

Từ Nhĩ: “Đương nhiên là , em hề dối.”

Từ Nhĩ ngó mắt bên trong: “ ở đây chỉ 2 viên thôi, mấy bạn?”

Tống Thụy Trì: “Bọn họ ăn.”

Từ Nhĩ đưa tay dấu OK: “Vậy em .”

Âm điệu của Tống Thụy Trì đột nhiên bình thường trở : “Phải ?”

Từ Nhĩ vẫn còn nhỏ giọng: “ , .”

Từ Nhĩ còn kịp lời chào thì một xông tới từ phía phòng khách.

“Cậu ?”

Từ Nhĩ nhịn mà dán lưng lên cánh cửa phía : “À, đúng.”

Từ Nhĩ ấn tượng với , chính là cậu thấy ngày cậu xin Wechat của Tống Thụy Trì.

tên.

“Thạch T.ử Diệc.” Tống Thụy Trì đột nhiên giới thiệu.

Được, hiện tại tên .

Thạch T.ử Diệc vòng qua phòng bếp mà tới, hai bạn còn cũng theo .

Từ Nhĩ Ứng Cảnh, cho nên cậu với Ứng Cảnh một cái.

“Đừng .” Ứng Cảnh ỷ vài phút quen với Từ Nhĩ mà kiêu ngạo tới phía : “Tới thì , bọn còn đang về đấy.”

Từ Nhĩ haha hai tiếng: “Nói gì về ?”

Ánh mắt của hai đều nhất trí về phía Thạch T.ử Diệc.

Sau đó ánh mắt của ba đều nhất trí về phía Tống Thụy Trì.

OK.

Không hỏi.

Thạch T.ử Diệc : “Tối muộn , tới tìm Tống Tống làm gì ?”

Từ Nhĩ còn mở miệng, Tống Thụy Trì lập tức nhấc cái túi trong tay lên: “Tạo bất ngờ cho .”

Ba bạn: “À!”

Chữ “À” dường như còn kèm theo bão bình luận.

Ví dụ như: “Vừa là ai còn buồn bã, bây giờ khoe khoang ?”

Ví dụ như: “Được , đưa đồ ăn cho .”

Ví dụ như: “Chà chà chà, bây giờ thì đau lòng vì là thẳng nam nữa ?”

.” Từ Nhĩ thoạt rời : “Ngày mai dậy sớm làm.”

Thạch T.ử Diệc: “Ngồi thêm một lát , chúng cũng sắp tan .”

Ứng Cảnh: “Sẽ lâu .”

Mặt Từ Nhĩ lộ vẻ khó xử, về phía Tống Thụy Trì.

Tống Thụy Trì : “Vào , chỉ trong chốc lát thôi, rửa tay đưa em về.”

Từ Nhĩ: “Được .”

Tống Thụy Trì: “Cho xem chỗ thương.”

Từ Nhĩ kéo tay áo lên: “Căn bản vấn đề gì.”

Vì thế trong mấy bạn, hưng phấn, vui vẻ, thấp thỏm, tâm tình bình đạm.

Mọi đều vô cùng hiếu khách mời Từ Nhĩ xuống.

Mà chủ nhân chân chính dừng bước đường rửa tay.

Trong đầu đột nhiên một ít hình ảnh.

Một hình ảnh về Từ Nhĩ vây hỏi “Vì tặng hoa”, “Vì tối muộn tới đưa đồ ăn”. ‘Vì câu dẫn Tống Tống của bọn ”.

 

Loading...