Sao Mà Vẫn Không Hiểu! - Chương 30
Cập nhật lúc: 2026-02-03 15:11:51
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Vừa chơi đã hơn một giờ đồng hồ.
Tổng cộng mười ván, Tống Thụy Trì thắng chín ván.
Từ Nhĩ nhẹ tay đến mức trắng trợn ́o bạo mà lại hề có dấu vết, Từ Nhĩ có thể thắng ván cuối cùng là bởi vì khi hạ đao cuối cùng, Tống Thụy Trì tiến lên rồi lại bất động ̣i chỗ, mới bị Từ Nhĩ chém chết.
Tay của Từ Nhĩ vừa thắng run lên, thể tin mà nhìn Tống Thụy Trì: “Anh làm gì vậy?”
Tống Thụy Trì nói: “Tôi chơi xấu.”
Từ Nhĩ nhận mà hừ một tiếng, nhưng về suy nghĩ ban đầu, cậu nghiêng đầu nhìn Tống Thụy Trì: “Tâm tình đã khá hơn chút nào , Tống ?”
Tống Thụy Trì cũng đầu lại, nhìn chằm chằm vào đôi mắt của Từ Nhĩ.
Sau một lúc lâu, Tống Thụy Trì nói một câu: “Gọi ca ca.”
Từ Nhĩ vô cùng lời: “Tâm tình đã khá hơn chút nào , ca ca?”
Nói xong lời này, Từ Nhĩ nở nụ cười, cậu nhìn về phía máy chơi game: “Thật kỳ lạ.”
Tống Thụy Trì: “Vì ?”
Từ Nhĩ: “Chưa từng gọi người khác là ca ca.”
Dường như Tống Thụy Trì muốn nói cái gì, tay cũng đã đưa qua, nhưng hắn muốn nói lại thôi, tay cũng thu trở về khi đã tới gần đầu Từ Nhĩ.
Từ Nhĩ đã nghiêng đầu qua, chỉ là trống trơn.
Tống Thụy Trì nói: “Em chơi game rất lợi hại.”
Từ Nhĩ gật đầu: “Đúng là rất lợi hại.”
Tống Thụy Trì cười: “Không khiếm tốn vậy à?”
“Sự thật mà.” Từ Nhĩ chẳng những khiếm tốn, mà còn phổng mũi hơn: “Em chơi cái gì cũng rất lợi hại.”
...
Ra khỏi tiệm trò chơi, trời đã tối rồi.
Nếu như vậy...
“Em mời ăn cơm tối.” Từ Nhĩ nói.
Tống Thụy Trì còn mở miệng, Từ Nhĩ đã giống như sợ Tống Thụy Trì đồng ý, bổ sung: “Ca ca.”
Tống Thụy Trì bật cười: “Được.”
“Anh muốn ăn cái gì?”
“Em muốn ăn cái gì?”
Hai người cùng mở miệng.
mà, lần này là Từ Nhĩ đánh đòn phủ đầu: “Em muốn nghĩ mà.”
Tống Thụy Trì cong khóe mắt: “Học à?”
Từ Nhĩ: “Đúng vậy, nào?”
Lần này Tống Thụy Trì thu tay lại, hắn gõ lên trán Từ Nhĩ: “Cua.”
Từ Nhĩ giơ ngón tay: “Quyết ̣nh vậy .”
trước khi ăn cua, Từ Nhĩ đưa Tống Thụy Trì dạo trong con hẻm nhỏ này một chút.
“Phía một cửa hàng thủ công.” Từ Nhĩ dò xét trong một chút: “A, mở cửa, thôi.”
Giống như sợ chủ quán lập tức đóng cửa, Từ Nhĩ dùng hai ba bước mà qua.
Cũng thành thạo tìm đồ vật .
“Đáng yêu ?” Từ Nhĩ lấy một cái mũ len xuống: “Đội cho Soso.”
Tống Thụy Trì trực tiếp Soso: “Cảm ơn.”
Từ Nhĩ đầu lấy một cái vòng tay móc xuống: “Đây là của .”
Tống Thụy Trì rũ mắt , duỗi tay .
Từ Nhi vui vẻ giúp Tống Thụy Trì đeo lên, nhưng khi đeo xong, cậu suy nghĩ: “Hình như hợp với quần áo của lắm.” Cậu : “ ca ca, em một cái giống y hệt.”
Tống Thụy Trì nâng cổ tay lên: “Đồ tình nhân .”
Từ Nhĩ rộ lên, thầm “Cái gì mà đồ tình nhân chứ”, đầu hỏi ông chủ: “Bao nhiêu tiền ?”
…
Đi khỏi ngõ nhỏ, trời đen.
Từ Nhĩ ở thành phố A nhiều năm như , đồ ăn gì ngon mà chứ, cậu vô cùng quen đường mà tìm quán cua thích.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-30.html.]
Giờ tới vặn , sớm hơn làm 10 phút, đúng lúc cần xếp hàng.
Ăn xong chầu , trong lòng Từ Nhĩ cảm thán về chỗ giống của và Tống Thụy Trì.
Ngay cả đồ kiêng ăn, cay bao nhiêu, mặn nhạt , bọn họ đều nhất trí một cách bất ngờ.
Sao lại có hai người hợp đến vậy chứ.
Cơm nước xong xuôi, Tống Thụy Trì đưa Từ Nhĩ trở về, lần này Tống Thụy Trì dừng ở bãi đỗ xe, Từ Nhĩ cũng nhìn , bản sắp được đưa đến cửa.
Không biết tâm tình của Tống Thụy Trì như thế nào, Từ Nhĩ dỗ người mà như dỗ chính mình, cậu vô cùng vui vẻ.
Đặc biệt là khi nhìn thấy Tống Thụy Trì đang đeo cái vòng tay hoàn toàn hợp với bộ đồ của hắn hôm nay.
Vậy hỏi một chút .
“Tâm tình đã khá hơn chút nào , ca ca?” Sau khi xuống xe, Từ Nhĩ hỏi câu này.
Tống Thụy Trì cười: “Gọi đến nghiện rồi.”
Từ Nhĩ đưa tay phía : “Em phát hiện kêu là ca ca thì sẽ vui vẻ hơn một chút.”
Tống THụy Trì có cảm giác bị phản quân: “Có ?”
Từ Nhĩ trung thực: “Có.”
Từ Nhĩ đột nhiên đến trước mặt Tống Thụy Trì: “Ca ca.”
Phản ứng của Tống Thụy Trì chính là căn bản thể nhịn được mà cười.
Từ Nhĩ cong mắt mà chỉ vào Tống Thụy Trì: “Anh xem .”
Tống Thụy Trì nắm lấy gáy Từ Nhĩ, Từ Nhĩ cười né tránh.
Đoạn đường trở về ngắn ngủi này như có như .
Ví dụ như Từ Nhĩ sẽ nói, hoa trong tiểu khu vừa mới nở vào tuần trước, Từ Nhĩ sẽ nói Trung thu năm nay công ty có phúc lợi tệ, Từ Nhĩ sẽ nói cua mà tối nay ăn hổ là được đánh giá 4.8 , ăn rất ngon.
Thế là đã đến cửa nhà.
Từ Nhĩ lại nói: “Ca ca, em về đến nhà rồi.”
Tống Thụy Trì bị chọc đến mức thể nóng nảy.
Vì thế Tống Thụy Trì nói về đề ̀i vừa rồi: “Em biết vì em gọi ca ca thì sẽ vui vẻ ?”
Từ Nhĩ: “Vì ?”
Tống Thụy Trì nhìn đôi mắt của Từ Nhĩ, nói gì nữa.
Cho đến khi đèn cảm ứng, cùng rất nhiều thứ trong quá khứ, tắt .
Từ Nhĩ muốn giậm chân theo bản năng, nhưng Tống Thụy Trì lại cắt ngang.
Tống Thụy Trì: “Không nói.”
Từ Nhĩ: “A.”
Tống Thụy Trì vươn tay, lần này thật sự đặt đầu Từ Nhĩ.
“Buổi chiều em nói về đồng tính luyến ái.” Tống Thụy Trì nói.
Từ Nhĩ nghi hoặc: “Sao vậy?”
Ngón tay cái của Tống Thụy Trì nhẹ nhàng sờ tóc mai của Từ Nhĩ một lát: “Em có phải ?”
Từ Nhĩ sửng sốt: “Em?”
Dường như Tống Thụy Trì cười rất nhẹ một tiếng, hắn thu cái tay trở về, cùng lúc đó, nhẹ nhàng gõ vào cạnh cửa sổ một chút.
“Tách” một tiếng, đèn cảm ứng sáng lên.
Tống Thụy Trì: “Vào .”
Từ Nhĩ lui về nửa bước, vẫy tay với Tống Thụy Trì: “Anh vui vẻ một chút nha.”
Tống Thụy Trì nhìn Từ Nhĩ nữa, trực tiếp xoay người về phía thang máy.
Vui vẻ?
Không vui vẻ được chút nào.
Cửa thang máy đóng lại, Tống Thụy Trì gõ mấy chữ điện thoại, đó cất .
Ban đêm ở thành phố A vẫn luôn náo nhiệt.
Có người chơi mạt chược, có người ở quán bar, có người ở tiệm bida, có người ̉n bộ.
Cùng một lúc, bọn họ cầm lấy điện thoại ở những nơi khác , ấn mở nhóm chat đầu tiên nhảy .
Bên trong có một tin nhắn mới.
Tống Tống: [Mẹ nó.]