Sao Mà Vẫn Không Hiểu! - Chương 29

Cập nhật lúc: 2026-02-03 15:11:33
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Là Tống Thụy Trì đưa bọn họ trở về.

Lúc đầu Từ Nhĩ nghĩ bởi vì Tiểu Hà ở đây nên Tống Thụy Trì vô cùng im lặng, nhưng khi Tiểu Hà xuống xe, Tống Thụy Trì vẫn im lặng như thế.

Trước khi bọn họ rời khỏi buổi triển lãm, Tống Thụy Trì nhận một cuộc điện thoại, Từ Nhĩ tự động liên hệ nguyên nhân im lặng của Tống Thụy Trì với cuộc điện thoại .

Nhà của Tiểu Hà cách nhà Từ Nhĩ một đoạn, đường thẳng cũng mất nửa giờ đồng hồ.

Vào 5 phút đầu tiên, lẽ Tống Thụy Trì cảm thấy chút an tĩnh nên bật nhạc lên.

Không khí bởi hơn một chút, nhưng vẫn tiếp tục im lặng, cho nên qua 5 phút nữa, Từ Nhĩ cảm thấy kỳ lạ, lúc bắt đầu cảm giác hổ như xe của đồng nghiệp quá quen.

là Tống Thụy Trì.

“Hello.”

Từ Nhĩ mở miệng , tìm hiểu một chút.

Sau khi Tống Thụy Trì thấy thì vặn nhỏ âm nhạc một chút.

Khi xảy tình huống thế , thường thường là sẽ hỏi một câu , mà cũng chỉ vặn nhỏ âm thanh.

Hành vi thậm chí còn làm Từ Nhĩ một loại ảo giác Tống Thụy Trì như là vì .

“Hình như tâm trạng của lắm.” Từ Nhĩ nhỏ giọng thăm dò.

Tống Thụy Trì : “Ừm.”

Từ Nhĩ dừng một chút.

Hắn “Ừm”.

Không khí nữa yên tĩnh.

Từ Nhĩ cảm thấy thêm một việc.

Vậy… Thì…

“Sao ?” Từ Nhĩ hỏi: “Là vì cuộc điện thoại ?”

Tống Thụy Trì: “Điện thoại gì?”

Từ Nhĩ: “Trước khi lên xe một cuộc điện thoại.”

Tống Thụy Trì : “Không .”

Từ Nhĩ nhăn mày .

Không .

Vậy…

Cậu thật sự .

nếu tâm tình .

Từ Nhĩ con đường phía .

“Tống Thụy Trì.” Từ Nhĩ giống như trong xe còn khác, cậu dùng tay che miệng , với Tống Thụy Trì: “Tôi đưa đến một chỗ.”

Phía trước vừa vặn là đèn đỏ, Tống Thụy Trì dừng lại đầu nhìn, thấy Từ Nhĩ mở cặp mắt to tròn, dáng vẻ mím môi chờ mong Tống Thụy Trì.

Tay của cậu còn che ở bên miệng, cả người đều đang nói “Mau đồng ý mau đồng ý ”.

Tống Thụy Trì thật sự nhịn được cười.

“Cậu hỏi vì tâm trạng của tốt à?” Tống Thụy Trì nói.

Ngữ khí của Từ Nhĩ trở lại bình thường, cũng buông tay xuống: “Anh sẽ nói cho biết ?”

Tống Thụy Trì: “Muốn biết ?”

Từ Nhĩ: “Muốn.”

Tống Thụy Trì: “Không nói cho cậu biết.”

Từ Nhĩ ̣n lại một chút.

hiển nhiên, Tống Thụy Trì là Tống Thụy Trì trầm mặc như , cho nên Từ Nhĩ cả gan một câu: “Không thì .”

Tống Thụy Trì : “Tâm tình của đang đấy.”

Từ Nhĩ: “Vậy…”

Tống Thụy Trì: “Vậy?”

Đèn đỏ còn 5 giây.

Tống Thụy Trì đột nhiên xích lại gần ghế phó lái một chút, học dáng vẻ vừa rồi của Từ Nhĩ, dùng tay che miệng, nhỏ giọng nói với Từ Nhĩ: “Dẫn đường.”

Từ Nhĩ nâng ngón tay lên xẹt qua khí, chỉ về con đường phía trước: “Rẽ phải đèn xanh đèn đỏ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-29.html.]

Từ Nhĩ dẫn Tống Thụy Trì vào một con hẻm nhỏ.

Đương nhiên, cậu cũng hề xem nhẹ xe của Tống Thụy Trì, khi xe vừa vặn dừng ở đầu ngõ, Từ Nhĩ xuống xe nói một câu: “Anh xem, vừa vặn tốt.”

Tống Thụy Trì: “Wow.”

Từ Nhĩ nở nụ cười: “Học à.”

Tống Thụy Trì: “Đưa chỗ nào, Từ .”

Gọi Từ , có nghĩa là tâm tình đã tốt hơn phân nửa rồi.

Từ Nhĩ hất cằm về phía con hẻm nhỏ: “Đi theo .”

Như vậy, Từ Nhĩ dắt Tống Thụy Trì vào nơi người...

Đương nhiên là phải, Từ Nhĩ chỉ đưa Tống Thụy Trì vào một nơi có dấu vết cư trú vô cùng rõ ̀ng thôi.

“Tiệm trò chơi..” Đi vài bước là đến, Từ Nhĩ hỏi Tống Thụy Trì: “Chơi , Tống ?”

Tống nói: “Đi.”

Nhà gỗ chiếm đa số trong cái ngõ nhỏ này, nhìn cũng rất nhiều tuổi rồi, cho nên khi tiến vào tiệm trò chơi thì lập tức ngửi thấy mùi gỗ cũ.

“Đây là tiệm trò chơi phát hiện thời sơ trung, tính đã mười mấy năm rồi.” Từ Nhĩ nói.

Tống Thụy Trì bắt được trọng điểm: “Lúc sơ trung đã chơi game?”

Từ Nhĩ thậm chí còn bổ sung: “Còn là ngày trước khi thi.”

Từ Nhĩ kể toàn bộ chuyện cũ: “Khi đó tới thành phố A dự thi, cũng quên đã tới con hẻm nhỏ này như thế nào, đó chơi game cả đêm.”

Tống Thụy Trì: “Kết quả thi như thế nào?”

Từ Nhĩ vươn một ngón tay : “Hạng nhất.”

Tống Thụy Trì: “Lợi hại như vậy.”

Từ Nhĩ: “Chơi game .”

Khách hàng bên trong nhiều cũng ít, Từ Nhĩ vào đổi xu trò chơi, đó lôi kéo tay của Tống Thụy Trì, trực tiếp đến máy chơi game thứ hai từ dưới lên.

“Trò này chơi rất vui, chúng chơi cái này trước .”

Từ Nhĩ vô cùng nhiệt tình.

Tống Thụy Trì ngồi xuống, hỏi Từ Nhĩ: “Cho nên khi tâm tình của cậu tốt sẽ tới nơi này chơi game à?”

Từ Nhĩ lắc đầu: “Không phải.”

Tống Thụy Trì: “Vậy cậu dẫn tới chỗ này vì?”

Từ Nhĩ: “Tôi tới khi tâm tình tốt, tâm tình tốt cũng tới, nắm chắc được.”

Tống Thụy Trì dường như hiểu mà “A” một tiếng: “Cho nên chỉ đơn giản là cậu muốn chơi.”

Từ Nhĩ nở nụ cười: “Không thể nói như vậy được.” Cậu “Ai nha” một tiếng: “Không cần để ý đến những chi tiết này.” Sau đó lại bổ sung một câu: “Đây là game thích nhất.”

Tống Thụy Trì: “Vậy còn ?”

Từ Nhĩ: “Đúng vậy, cũng phải thích.”

Tống Thụy Trì cười: “Được được được.”

Từ Nhĩ nhét xu trò chơi vào: “Anh từng chơi ?”

Kỳ thật là Tống Thụy Trì đã từng chơi rồi, nhưng hắn nói: “Chưa, cậu giới thiệu cho .”

Từ Nhĩ ngồi thẳng: “Được.”

Quy tắc rất đơn giản, chính là đánh quái thú.

Chơi đơn thì chỉ cần đánh quái thú là thắng, chơi đôi thì hai người phải hợp ́c đánh quái thú, đó hai người lại PK, phân ̣nh thắng bại.

Vì để nói rõ về game này, Từ Nhĩ giới thiệu rất chi tiết.

Cậu nhìn màn hình, Tống Thụy Trì nhìn cậu, cậu cường điệu giảng giải những chỗ có thể dễ xảy lỗi, Tống Thụy Trì gật đầu nói “Ừm”.

Giới thiệu xong, Từ Nhĩ nói: “Anh nhất ̣nh sẽ thắng.”

Tống Thụy Trì nghi hoặc: “Vì ?”

Từ Nhĩ: “Tôi sẽ nhẹ tay.”

Tống Thụy Trì bật cười: “An ủi bằng cái này à?”

Từ Nhĩ: “A, bị phát hiện rồi.”

Tống Thụy Trì: “Không bằng cậu trực tiếp viết lên mặt .”

Từ Nhĩ lắc đầu một chút: “Vậy nhất ̣nh sẽ để cậu nhìn .” Từ Nhĩ dùng tay chọc Tống THụy Trì: “Bắt đầu rồi, bắt đầu rồi.”

 

Loading...