Con người Tống Thụy Trì thực sự khôi hài.
Kỳ thật bạn bè của Từ Nhĩ cũng rất khôi hài, trừ sự khôi hài thông thường, bọn họ sẽ phóng đại ưu điểm của Từ Nhĩ, sẽ cho Từ Nhĩ phổng mũi, nhưng Tống Thụy Trì quá giống.
kết quả đều giống , Từ Nhĩ đều rất vui vẻ.
Cho nên cậu trả lời Tống Thụy Trì: [Quen biết thật sụ vui vẻ.]
Sau đó cậu bắt đầu phiền não, cậu nhìn máy đánh chữ, lại nhìn máy phun sương.
Cậu vừa mới lên official website để tra giá cả, một vật nhỏ như thế mà lại khá đắt.
Chủ yếu là cậu có ý tưởng nên tặng cho Tống Thụy Trì cái gì, thể tặng hoa mỗi ngày được, dọa chết người mất.
Tống Thụy Trì trả lời, hắn nói: [Miệng lưỡi gì vậy.]
Từ Nhĩ: [Đây là lời thật lòng.]
Tống Thụy Trì: [Được được được.]
Từ Nhĩ: [Anh học cái được được được này từ vậy?]
Tống Thụy Trì: [Cậu cảm thấy ?]
Từ Nhĩ: [Không phải là chứ?]
Tống Thụy Trì: [Không thì ?]
Từ Nhĩ nghiêng đầu một chút, cảm thấy cái “Không thì ” này cũng là học từ mình, khoảng thời gian trước Trần Nam đã nói gần đây cậu luôn treo mấy chữ “Không thì ” ở miệng.
cậu cũng hỏi, lỡ như phải thì , đây là từ khá phổ biến mà.
Vì thế Từ Nhĩ nhắn: [Được được được.]
Được nghỉ mấy ngày khiến xương cốt của Từ Nhĩ trở nên lười nhác, ngày hôm làm, vô cùng hiếm thấy mà đến muộn.
Chuyện đến muộn phải hiếm ở công ty của cậu, nhưng vào buổi sáng cậu đến muộn này, mỗi người qua đều sẽ hỏi cậu một câu, hôm nay đến muộn à.
Cậu cảm thấy nên suy nghĩ lại một chút, có phải ở công ty đang quá nghiêm trang .
Hạng mục lần trước rất thuận lợi, tuy rằng buổi sáng tới công ty làm, nhưng kỳ thật là có chuyện gì.
Đến muộn bỏ lỡ cuộc họp sáng, thời gian còn lại đã bị lãnh đạo gọi vào phòng pha trà, trò chuyện như có như , một buổi sáng liền trôi qua.
Sau đó đến buổi chiều, cơm nước xong xuôi thì nghỉ ngơi trong văn phòng một lát rồi ngoài.
Hạng mục mới sắp mở , lãnh đạo bảo cậu cùng một đồng nghiệp đến nơi xem trước.
Trong mắt bọn họ, ẩn ý trong những lời này chính là, buổi chiều có thể trốn về sớm một chút.
Càng kỳ diệu hơn chính là, tiểu khu lần này ở nội thành, xe 20 phút là đến.
Hai người cùng đại diện của đối phương dạo một vòng quanh khu vực hạng mục, công việc buổi chiều thế là xong rồi.
“Còn may lần này cùng ngoài.” Trên đường trở về, đồng nghiệp Tiểu Hà vô cùng vui vẻ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-26.html.]
Từ Nhĩ ăn kem do Tiểu Hà mời, gật đầu: “Đã hiểu, trở về nói với Giang Đào rằng chán ghét .”
Tiểu Hà nở nụ cười: “Hahaha, có ý này đó?”
Từ Nhĩ hỏi: “Giang Đào làm vậy?”
“Anh làm việc có chút dài dòng vậy đó.” Tiểu Hà chỉ vào phương hướng muốn : “Về mấy cái chúng nói vừa rồi, Giang Đào có thể vòng vo hơn một giờ với , tin ?”
Từ Nhĩ cười.
Tiểu Hà lại nói: “Trong mấy thiết kế công trình của công ty, thích nhất là , hạng mục lần này thiếu chút nữa bị Tiểu Mẫn lấy mất, còn may là hôm nay cậu có việc tới được.”
Từ Nhĩ tiếp tục gật gật đầu, phát biểu gì.
giây tiếp theo, Tiểu Hà nói: “Anh biết Tiểu Mẫn có chuyện gì ?”
Từ Nhĩ nhướng mày, có dưa?
Từ Nhĩ vốn ăn kem từng miếng lớn liền đổi thành miếng nhỏ: “Chuyện gì?”
Thanh âm của Tiểu Hà đột nhiên nhỏ : “Cậu chia tay với bạn trai rồi.”
Từ Nhĩ để lộ biểu tình kỳ quái: “Hả?”
Biểu tình này rất vừa ý Tiểu Hà, ngữ khí của Tiểu Hà cũng giống khi nãy: “Không sai, cậu là đồng tính luyến ái.”
Từ Nhĩ “A” một tiếng thật dài, bắt đầu nhớ về Tiểu Mẫn này.
Chỉ là giao thoa nhiều lắm, những gì cậu có thể nhớ lại chỉ là vóc dáng cao ́o của Tiểu Mẫn.
Tiểu Hà lại nói: “Nếu phải lần trước bạn trai của cậu làm loạn đến dưới công ty, bọn còn biết .”
Miệng Từ Nhĩ tròn lên.
Tiểu Hà rất vừa lòng với phản ứng này của Từ Nhĩ, nhưng dường như cũng biết nhiều hơn, cười nói: “Tôi và cậu đã âm thầm phân cao thấp trong hạng mục này mấy ngày rồi.”
Đương nhiên là Từ Nhĩ cũng biết cái này, cậu cho rằng hôm nay Tiểu Hà đến đây là bởi vì lúc trước bọn họ từng hợp ́c trong hạng mục khác mà thôi.
Từ trước đến nay, trong phòng của bọn họ có rất nhiều dưa, hai trưởng phòng cãi trong nhóm , có một người chính là phòng của bọn họ. Khi công ty nhàm chán, bọn họ sẽ vô sỉ mà dựa vào chút dưa này để vực dậy tinh thần.
“Hiện ̣i thì , làm gì đây, trở về à?” Khi qua đường cái, Tiểu Hà hỏi.
Từ Nhĩ híp đôi mắt một chút, chỉ vào đối diện đường cái: “Bên đang làm gì vậy?”
Tiểu Hà nhìn theo hướng Từ Nhĩ chỉ, cũng đẩy kính mắt: “Hình như là một buổi triển lãm.” Anh thu hồi tầm mắt: “Đi ?”
Từ Nhĩ: “Đi.”
Qua đường cái, hai người ăn hết kem rồi vứt que, về phía triển lãm.
Ở cửa buổi triển lãm có lẵng hoa, còn có một ít bài giới thiệu, đại khái là có thể hiểu được đây là triển lãm nghệ thuật, hai người hiểu về cái này lắm, nhưng căn cứ vào nguyên tắc đến cũng đến rồi liền vào.
Nếu là triển lãm nghệ thuật, tất nhiên Từ Nhĩ sẽ nghĩ tới nghệ thuật gia họ Tống.
Cho nên trước khi vào, cậu chụp lại chữ ở cổng lớn, gửi cho Tống Thụy Trì.