Sao Mà Vẫn Không Hiểu! - Chương 25
Cập nhật lúc: 2026-02-03 15:07:47
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Trừ bỏ Từ Nhĩ, ba người theo cậu đều mua mấy bộ đồ đổi mùa, mọi người khỏi trung tâm thương mại.
Phương hướng của mỗi người khác , trường học của Từ Thần ở xa nên cậu ̀u điện ngầm, Kha Lâm tự mình gọi xe, Trần Nam và Từ Nhĩ một chiếc.
Mới vừa lên xe, Từ Nhĩ đã nhận được tin nhắn của Tống Thụy Trì.
Tống Thụy Trì hỏi cậu: [Về nhà ?]
Từ Nhĩ chụp cảnh tượng ngoài cửa sổ cho Tống Thụy Trì: [Đang đường.]
Tống Thụy Trì: [Lát nữa sẽ qua cửa tiểu khu của cậu.]
Tống Thụy Trì: [Trả tai lại cho cậu, có tiện ?]
Từ Nhĩ: [Được.]
“Lại là Tống Thụy Trì à?”
Buông điện thoại, Trần Nam bên cạnh lập tức hỏi.
Từ Nhĩ: “Đúng vậy.”
Trần Nam: “Sao lại giống như báo cáo cho người yêu vậy, còn chụp phong cảnh ngoài cửa sổ cho .”
Từ Nhĩ: “Lát nữa ấy qua tiểu khu của mình, mấy hôm trước mình để quên tai ở nhà ấy.”
Trần Nam gật đầu, nhắc đến Tống Thụy Trì nữa, lại đọt nhiên nói: “Tiểu học muội theo đuổi cậu hiện ̣i thế nào?”
Từ Nhĩ bất đắc dĩ: “Chuyện từ bao giờ rồi, bây giờ cô ấy tốt nghiệp về nhà làm việc rồi.”
Trần Nam: “Từ bỏ rồi à?”
Từ Nhĩ: “Không liên lạc.”
Trần Nam: “Rất xinh đẹp đó.”
Từ Nhĩ gật đầu đồng ý: “Đúng là khá xinh đẹp.”
Trần Nam cười: “Mình phát hiện con người cậu…”
Từ Nhĩ: “Mình làm ?”
Trần Nam: “Vì cậu thích cô ấy?”
Đến phiên Từ Nhĩ cười: “Cái này cũng cần có lý do ?”
Trần Nam: “Mình thấy rõ ̀ng là cậu cảm thấy cô ấy khá tốt.”
“Cô ấy khá tốt chính là sự thật khách quan.” Từ Nhĩ hiểu: “Cô ấy thực sự rất ưu tú, trong ngoài đều tốt, hiện ̣i cô ấy đang làm công việc chọn 1 trong 100 đấy, nhìn mặt ngoài cũng rất lợi hại.”
Trần Nam nhìn Từ Nhĩ: “Cậu có tâm vậy?”
Từ Nhĩ cười: “Mình làm ?”
Trần Nam nhìn ngoài cửa sổ: “Không có việc gì, có việc gì.”
Xe tới trước cửa tiểu khu của Trần Nam, 5 phút cũng đến cửa tiểu khu của Từ Nhĩ.
Vừa xuống xe, Từ Nhĩ đã thấy được chiếc SUV quen thuộc , cậu cầm túi chạy chậm qua đó, nhưng vừa chạy đã cảm thấy có chút thích hợp.
Từ từ.
Cậu đang mặc áo gì ấy nhỉ?
Không kịp nữa rồi, Tống Thụy Trì đã xuống xe.
Từ Nhĩ trực tiếp dừng lại ̣i chỗ, cũng cảm nhận được sức nóng của thể vì xấu hổ, từ lòng bàn chân đến ̉nh đầu.
Tự hỏi, nếu thấy một người bạn mặc áo giống như mình vào hai ngày trước thì sẽ có cảm giác gì.
Haha.
Chỉ là sợ hãi như vậy cũng phải biện pháp, Từ Nhĩ căng da đầu qua.
Sao có thể phải là cậu vốn dĩ đã có kiểu quần áo như thế này chứ!
Đừng chột dạ!
“Chào, chào buổi tối.”
Từ Nhĩ nói xong lời này thì ho hai tiếng.
Đừng chột dạ!
Tống Thụy Trì: “Chào buổi tối.”
Tống Thụy Trì đưa cái túi trong tay qua.
Là một cái túi quá lớn để đựng tai , quả nhiên khi Từ Nhĩ nhận lấy thì trọng lượng cũng giống tai .
“Cái gì vậy? Từ Nhĩ nhìn vào bên trong.
Tống Thụy Trì nói: “Máy phun sương.”
“Máy phun sương?” Từ Nhĩ ngẩng đầu: “Hả?”
Tống Thụy Trì: “Thành phố A khô.”
Từ Nhĩ lập tức hiểu .
Vậy thì hài hước một chút .
Cậu chậm ̃i giơ tay lên, biểu diễn một màn bóc da tay cho Tống Thụy Trì.
cậu còn đựng tới ngón tay thì đã bị Tống Thụy Trì giữ tay lại.
Tống Thụy Trì: “Tha cho .”
Từ Nhĩ cười rộ lên: “Hahaha.”
Tống Thụy Trì: “Máy phun sương này giống của , cũng tệ lắm.”
Từ Nhĩ nói một câu “Vậy được rồi” ở trong lòng, lại nhìn vào máy phun sương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-25.html.]
Sau đó cậu thấy được tai bên cạnh máy phun sương.
Không chỉ là cái tai .
Từ Nhĩ lấy , thấy nó có thêm vỏ ngoài.
Từ Nhĩ: “Hửm?”
Tống Thụy Trì: “Cũng giống của .”
Từ Nhĩ nở nụ cười: “Anh nhất ̣nh phải để dùng đồ giống ?”
Tống Thụy Trì: “Cậu thích à?”
Từ Nhĩ muốn nói gì đó, nhưng Tống Thụy Trì đã liếc thấy áo gió của cậu.
Được rồi.
Được rồi được rồi.
Không chỉ có cái áo gió này thôi Tống , trong túi còn có bộ đồ ngủ giống của cậu.
Thật là muốn mạng mà.
Mặt Từ Nhĩ đỏ lên, còn may là ánh đèn ở đây mạnh.
“Cảm ơn nhé.” Từ Nhĩ bỏ tai vào trong túi.
Tống Thụy Trì: “Không cần khách sáo.”
Từ Nhĩ cầm túi: “Được rồi, về đây.”
Tống Thụy Trì lại trầm mặc hồi lâu rồi mới nói: “Cứ như vậy thôi à?”
Từ Nhĩ nghi hoặc: “Không thì ?” Cậu suy nghĩ: “Anh muốn đưa lên à?” Cậu đầu nhìn thử: “Còn phải đỗ xe.”
Tống Thụy Trì bật cười, lại trầm mặc hồi lâu.
Cuối cùng hắn xoa đầu Từ Nhi: “Trở về .”
Từ Nhĩ cười hehe: “Đến giờ sẽ chúc ngủ ngon.”
Tống Thụy Trì: “Cậu thật có lương tâm.”
Từ Nhĩ đã chuẩn bị xoay người rồi, nge thấy lời này thì lại dừng lại: “Hả? Tôi làm ?”
Tống Thụy Trì: “Không có việc gì.”
Hả?
Sao người này lại có chút ủy khuất vậy?
Từ Nhĩ: “Làm vậy?”
Tống Thụy Trì: “Cậu trở về , cần xen vào chuyện sống chết của .”
Từ Nhĩ mím môi.
Từ Nhĩ: “Tôi đoán nhé?”
Tống Thụy Trì nở nụ cười: “Cậu đoán .”
Từ Nhĩ cau mày đoán một chút: “Chẳng lẽ là?”
Tống Thụy Trì: “Chẳng lẽ là?”
Từ Nhĩ nhụt chí: “Cái gì vậy, đã làm gì?”
Ý cười của Tống Thụy Trì càng sâu hơn, hắn vỗ đầu Từ Nhĩ: “Không có gì, trêu cậu thôi, trở về .”
Từ Nhĩ: “Tôi về thật nhé?”
Tống Thụy Trì: “Không về thì lên xe.”
Từ Nhĩ: “Lên xe làm gì?”
Tống Thụy Trì: “Bắt cậu về nhà .”
Từ Nhĩ nở nụ cười: “Vậy thì .”
Tống Thụy Trì: “Lên xe.”
Từ Nhĩ làm động ́c giả, đó cười rộ lên.
Lần này là thật sự rời , nhưng khi tiến vào tiểu khu, Từ Nhĩ trộm đứng ở chỗ bên ngoài nhìn thấy, nhìn theo xe của Tống Thụy Trì.
Về đến nhà, tất nhiên là Từ Nhĩ lấy máy phun sương dể nghiên cứu trước, chờ đến khi sương mù được phun , cậu lập tức chụp ảnh cho Tống Thụy Trì.
Cũng nói thế: [Cảm ơn cảm ơn cảm ơn.]
Sau khi chuẩn bị tốt thì cậu phát hiện, trong túi ngoại trừ tai thì vẫn còn đồ.
“Kem dưỡng da tay.”
Từ Nhĩ đọc chữ cái hộp.
Từ Nhĩ lại gửi tin nhắn cho Tống Thụy Trì: [Phát hiện kem dưỡng da tay rồi.]
Từ Nhĩ: [Anh thích mùi hoa đào à?]
Tống Thụy Trì trả lời cậu: [Không.]
Tống Thụy Trì: [Nhãn hiệu này chỉ có mùi hoa đào là dễ ngửi.]
Từ Nhĩ: [Được.]
Từ Nhĩ: [Lần gặp mặt.]
Từ Nhĩ: [Anh sẽ ngửi được có mùi hoa đào.]
Tống Thụy Trì: [Được, bây giờ thích rồi.]