Từ Nhĩ giậm chân để đèn sáng lên, lại hỏi Tống Thụy Trì một câu: “Làm vậy?”
Tống Thụy Trì buông tay Từ Nhĩ , lắc đầu nói: “Không có việc gì.” Tay hắn nhẹ nhàng chụp đầu Từ Nhĩ: “Trở về .”
Từ Nhĩ lùi một bước vào trong cửa: “Về đến nhà thì nói một tiếng.”
Tống Thụy Trì: “Được.”
...
Sau khi về phòng, việc đầu tiên Từ Nhĩ làm là sửa lại bản thảo.
Chuyện thứ hai, cậu nói chuyện Tống Thụy Trì muốn cùng ăn cơm cho Từ Thần biết,
“Thật vậy thật vậy thật vậy ?”
Từ Thần trực tiếp gọi điện thoại đến: “Hai người nói như thế nào?”
Từ Nhĩ khái quát đơn giản một chút: “Anh nói muốn ảnh có chữ ký, ấy nói có thứ này, quá xấu hổ, đó liền nói có ̉nh thì cùng ăn cơm.”
Từ Thần: “Thật tốt thật tốt.”
Từ Nhĩ “A” một tiếng: “Cũng sẽ có ảnh có chữ ký.”
“Quá tốt! Quá tốt!” Từ Thần vui vẻ đến được: “Anh là của em, là ruột của em!”
Từ Nhĩ: “Anh vốn là của em.”
Khi nói chuyện, Wechat xuất hiện thông báo, Tống Thụy Trì nói hắn về đến nhà rồi.
“A, đúng rồi.” Từ Thần ở bên nói: “Anh biết Tống Thụy Trì là cái ?”
Từ Nhĩ đang trả lời tin nhắn của Tống Thụy Trì: [Được, ngủ ngon.]
Tống Thụy Trì: [Ngủ ngon.]
“Cái gì?” Từ Nhĩ rời khỏi giao diện nói chuyện phiếm với Tống Thụy Trì, mới cảm giác được lời Từ Thần vừa mới nói: “Em nói cái gì?”
Từ Thần: “Hahaha, có gì có gì.” Cậu tò mò hỏi: “Khi nào chúng ăn cơm?”
Từ Nhĩ: “Không biết, hỏi.”
Từ Thần: “Không phải là chỉ thuận miệng nói thôi chứ.”
“Hẳn là .” Từ Nhĩ nói xong lại bổ sung: “Sẽ .”
Từ Thần: “Vậy lúc nào thám thính một chút để em chuẩn bị cho tốt.”
Từ Nhĩ: “Em muốn chuẩn bị gì?”
Từ Thần: “Lâu rồi em cắt tóc, phải làm kiểu tóc mới, mua thêm quần áo, lâu rồi em mua quần áo mơi.”
Từ Nhĩ cười rộ lên: “Long trọng vậy à.”
Từ Thần: “Cần thiết mà, cái này gọi là tôn trọng.”
Từ Nhĩ: “Được được được.”
Nói đến mua quần áo.
Từ Nhĩ hỏi: “Em mua quần áo?”
Từ Thần: “Trên mạng đó, nếu thì .”
Từ Nhĩ: “Không có nếu .”
...
Cúp điện thoại, Từ Nhĩ tắm rửa sạch sẽ.
Sau đó cậu phát hiện Tống Thụy Trì gửi tin nhắn cho mình.
Là một tấm ảnh, chụp đôi tai nge nằm sô pha trong nhà Tống Thụy Trì.
Đương nhiên là Từ Nhĩ biết Tống Thụy Trì gửi cái này có ý gì, đây chính là tai của cậu.
Hẳn là rơi khói túi, bảo lúc trở về cậu thấy kỳ quái.
Từ Nhĩ nhắn hai chữ: [Ái chà.”
Tống Thụy Trì cũng trả lời cậu: [Ái chà.]
Từ Nhĩ: [Để xem hôm nao tới lấy.]
Tống Thụy Trì: [Bình thường cần dùng ?]
Từ Nhĩ: [Bình thường, ngẫu nhiên nhạc thì dùng.]
Tống Thụy Trì: [Được.]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-22.html.]
Tống Thụy Trì lại nói: [Cho nên ngủ ngon là giả à?]
Từ Nhĩ bật cười: [Không phải cũng nói ngủ ngon ?]
Tống Thụy Trì: [Trả đũa à?]
Từ Nhĩ nằm lên giường: [Nào có, buổi tối còn chó nói ngủ ngon ?]
Tống Thụy Trì: [Còn hợp tình hợp lý nhỉ?]
Từ Nhĩ: [À.]
Từ Nhĩ: [Người tốt nhà ai mới 11 giờ đã ngủ chứ.]
Tống Thụy Trì: [Bình thường người tốt Từ ngủ vào lúc mấy giờ?]
Từ Nhĩ: [12 giờ hơn.]
Từ Nhĩ: [ nếu phải xử lý bản thảo thì sẽ thức đêm.]
Từ Nhĩ: [Còn bình thường thì là 12 giờ hơn.]
Tống Thụy Trì: [Vậy người tốt Tống thì ?]
Từ Nhĩ trực tiếp bật cười thành tiếng.
Tống Thụy Trì thật sự thú vị.
Từ Nhĩ trực tiếp dùng lại những lời này: [Vậy người tốt Tống thì ?]
Tống Thụy Trì: [Trễ hơn cậu.]
Tống Thụy Trì: [Chỉ một chút thôi.]
Tống Thụy Trì lại nói: [Có được thời gian làm việc và nghỉ ngơi buổi tối của Từ rồi.]
Từ Nhĩ: [Tôi cũng có được thời gian làm việc và nghỉ ngơi buổi tối của Từ rồi.]
Tống Thụy Trì: [Được được được.]
Xem .
Từ Nhĩ cũng rất thú vị.
Cậu vốn muốn nói có được thời gian làm việc và nghỉ ngơi buổi tối của Tống rồi, nhưng cậu lười gõ tên của Tống Thụy Trì thế vào chỗ đó, khi thêm hai chữ thì cảm thấy dường nhưu càng thích hợp hơn.
Thật vui.
Ai mà phải một người thú vị chứ.
Từ Nhĩ: [Em trai biết sắp có được ảnh có chữ ký của Tống Thụy Trì thì đặc biệt vui vẻ.]
Tống Thụy Trì: [Vinh hạnh của .]
Tống Thụy Trì: [Sẽ chọn một bức ảnh đẹp.]
Từ Nhĩ: [Tống nói đùa gì vậy.]
Từ Nhĩ: [Không phải tùy tiện chọn một tấm cũng đẹp rồi .]
Tống Thụy Trì: [Miệng ngọt như vậy à?]
Từ Nhĩ: [Ăn ngay nói thật thôi.]
Từ Nhĩ: [Đúng rồi, em trai còn hỏi khi nào ăn cơm.]
Dường như Tống Thụy Trì bên suy nghĩ một hồi: [Buổi tối thứ bảy có ̉nh ?]
Từ Nhĩ nhìn thời gian, hôm nay mới là thứ hai.
Từ Nhĩ: [Từ từ, hỏi một chút.]
Vì thế cậu chuyển mấy câu đối thoại này cho Từ Thần.
Từ Thần: [!!!!!! Có ̉nh có ̉nh có ̉nh!]
Từ Nhĩ trở lại giao diện của Tống Thụy Trì: [Có thể, chúng ̉nh.]
Tống Thụy Trì: [Được.]
Rời khỏi giao diện nói chuyện phiếm với Tống Thụy Trì, Từ Nhĩ vào nhóm công ty.
Ăn dưa một chút, buổi tối hai trưởng phòng cãi , khi tắm rửa, Từ Nhĩ còn thấy bọn họ nhắn tin trong nhóm.
lúc nghỉ , Từ Nhĩ lướt lên , thì là lãnh đạo tới rôi, khuyên can một chút.
Trừ việc sự thú vị, Từ Nhĩ còn thích ăn dưa.
Mặt ngoài là “ai cũng liên quan đến lão tử”, “người sống chớ lại gần”, lưng thì dưa gì cũng phải lén một chút.