Sao Mà Vẫn Không Hiểu! - Chương 17
Cập nhật lúc: 2026-01-31 15:10:32
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi Từ Nhĩ nói ăn cá, đầu óc cậu cũng đã tính toán con đường rồi.
Mặt ngoài chỉ trả lời mấy chữ đơn giản, kỳ thật trong lòng đã gọi xong món cho buổi tối nay rồi.
Đây là cửa tiệm cá nướng cậu rất thích ăn hồi đại học, ốc trong đó rất ngon, tôm chiên rất ngon, nghêu hấp muối rất ngon, ruột già xào cũng rất ngon. nếu Tống Thụy Trì quen ăn ruột già thì có thể gọi.
Đường đến cửa tiệm cá nướng vừa vặn phải qua ga ̀u cao tốc, vô cùng thuận tiện.
Tắt điện thoại, Từ Nhĩ đổi quẩn áo rồi rửa mặt một phen, lập tức gọi xe qua.
Có rất nhiều xe từ thành phố B đến thành phố A, khoảng nửa tiếng lại có một chuyến, Từ Nhĩ căn cứ vào lời nói thô sơ giản lược của Tống Thụy Trì, chốt chuyến 6 giờ 38 .
Ở cổng chỉ có mình Từ Nhĩ đón người, bên trái cậu có một người con trai.
Vì lại chỉ nhắc tới cậu chứ, vì trong tay cậu có một bó hoa.
Bó hoa đặc biệt lớn, có thể cảm nhận được là một bó hoa rất đẹp, mà cậu con trai rất tuấn tú, vì thề trong đầu Từ Nhĩ tự bổ não một ít hình ảnh, lát nữa sẽ có một cô gái xinh đẹp , khi nhìn thấy hoa thì nhẹ nhàng nện bước nhào vào lồng ngực của cậu con trai này.
Khoảnh khắc hình ảnh này kết thúc, trong đầu cậu đột nhiên xuất hiện hình ảnh Tống Thụy Trì.
Từ Nhĩ chớp chớp mắt, nghĩ nếu khi Tống Thụy Trì mà nhìn thấy trong tay cậu có một bó hoa thì sẽ có biểu tình gì.
Từ Nhĩ sợ bị phát hiện mà cúi đầu cười trộm một chút.
Thứ gì vậy.
Một ngàn tệ đó, cậu phải trả Tống Thụy Trì thế nào đây, cũng thể ngày nào cũng mời hắn ăn cơm.
Tặng hoa có chút kỳ quái, nhưng hình như cũng phải được.
Nghĩ rồi Từ Nhĩ lại cười.
Đừng quá thái quá, đừng quá thái quá.
Tiếp theo, người càng lúc càng nhiều, ánh mắt Từ Nhĩ tìm kiếm trong biển người mênh mông, rốt cuộc vào lúc cơn sóng này kết thúc, cậu nhìn thấy một hình bóng quen thuộc rẽ vào lối .
Cảm nhận được ánh mắt của mình và Tống Thụy Trì gặp , Từ Nhĩ giơ tay vẫy hai cái.
Lúc này là ở bên ngoài, Tống Thụy Trì vẫn mặc cái áo gió buổi sáng, nhưng nhìn từ xa, cả người Tống Thụy Trì lại rất khác.
Rất nhanh, trong đầu Từ Nhĩ liền xuất hiện từ hình dung, cảm giác vừa thiết vừa xa lạ.
Thân thiết là khi đối diện thì Tống Thụy Trì nở nụ cười với cậu, còn xa lạ, đương nhiên cũng bởi vì bọn họ thực sự được coi như một nửa người xa lạ.
Có lẽ bởi vì người đến người , Tống Thụy Trì ở trong đám người, chân dài nện bước lớn, khi có biểu tình như vậy thì đặc biệt lạnh lùng, giống như một người qua đường bất kỳ trong đám người muôn hình muôn vẻ nào ngang qua đời Từ Nhĩ.
Từ chỗ ngoặt đến cửa tháng cuốn, Từ Nhĩ vẫn luôn nhìn chằm chằm vào Tống Thụy Trì, nhưng vào khoảnh khắc nào đó, lực chú ý trong mắt cậu bị hút .
Quay đầu nhìn, tiểu soái ca ôm hoa vừa rồi đã đón được người của mình cách đó xa, chỉ là điều khiến Từ Nhĩ có chút bất ngờ chính là, người cậu đón là nam.
Cao hơn tiểu soái ca này một chút, cũng rất tuấn tú, vậy cứ gọi là đại soái ca .
Khi Từ Nhĩ nhìn qua, khoảng cách giữa bọn họ chỉ còn đến 3 mét, đang nhìn mà cười.
Hình ảnh này có cảm giác được đóng khung, đám đông đều trở thành nền cho bọn họ.
Bước chân của đại soái ca rõ ̀ng là nhẹ nhàng hơn rất nhiều, tiểu soái ca cười đầy trong sáng với đại soái ca, đến khi tới trước mặt, tiểu soái ca đẩy bó hoa trong tay vào lồng ngực đại soái ca.
Dùng mắt thường cũng có thể thấy đại soái ca rất vui vẻ, đó họ nói chuyện vài câu, hai người liền bên ngoài.
Xem xong cảnh này, Từ Nhĩ nghĩ, thì con trai có thể tặng hoa cho con trai, kỳ quái.
“Nhìn cái gì vậy?”
Cho đến khi Tống Thụy Trì đến bên cạnh, Từ Nhĩ mới phát giác mình đã nhìn lâu như vậy.
Từ Nhĩ lắc đầu: “Không có gì, thôi.”
Người qua đường đứng bên cạnh, lại lần nữa sóng vài mà , trong lòng Từ Nhĩ trộm hưởng thụ vài giây vui vẻ.
rất mau, cảm xúc xấu hổ của cậu hòa ̀n với sự vui vẻ này, cảm giác vừa thiết vừa xa lạ lại tăng thêm phần xa lạ.
Dù thì bọn họ chỉ mới quen biết đến hai ngày.
“Đợi bao lâu rồi?”
Sau vài bước, Tống Thụy Trì mở miệng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-17.html.]
Từ Nhĩ suy nghĩ: “5 phút.”
Tống Thụy Trì cười một chút: “Chính xác vậy à.”
Từ Nhĩ lắc đầu: “Không chính xác, cũng có thể là 4 phút, cũng có thể là 6 phút.”
Ý cười của Tống Thụy Trì càng sâu: “Cậu vẫn luôn xử sự nghiêm túc như vậy à?”
Từ Nhĩ trầm mặc nửa giây: “Tôi cảm thấy lời này của có ẩn ý.”
Tống Thụy Trì: “Hửm? Có ẩn ý gì?”
Từ Nhĩ: “Có phải đang nói biết cách nói chuyện phiếm ?”
Tống Thụy Trì: “Cũng có ý này.”
Từ Nhĩ: “Vậy thì là gì?”
Tống Thụy Trì: “Cậu rất đáng yêu.”
Từ Nhĩ: “Hả?”
Tống Thụy Trì: “Có người nói cậu biết cách nói chuyện phiếm à?”
Từ Nhĩ bĩu môi: “Có rất nhiều người nói biết cách nói chuyện phiếm.”
Tống Thụy Trì: “Bọn họ hiểu cái gì chứ.”
Từ Nhĩ nhướng mi, cậu cảm thấy lời Tống Thụy Trì muốn nói là bọn họ hiểu gì cậu chứ.
Từ Nhĩ giải thích: “Tôi thường xuyên là kẻ hủy diệt cuộc hội thoại trong nhóm, hơn nữa còn thường xuyên thể tiếp lời với mọi người khi chơi cùng bọn họ.”
Tống Thụy Trì: “Cậu chỉ có thể ngồi một chỗ cười ngây ngốc à?”
Từ Nhĩ kinh ngạc một chút: “Sao lại biết.”
Tống Thụy Trì nở nụ cười: “Tưởng tượng .”
Nhân cách thích nói của Từ Nhĩ được mở : “Bạn bè của đều rất thú vị, bọn họ nói chuyện phiếm rất vui, bọn họ biết cách nói, hơn nữa còn có rất nhiều chuyện để nói.” Từ Nhĩ khoa tay múa chân: “Rất mới mẻ, rất thú vị.”
Dường như Tống Thụy Trì đã nắm được cái gì đó: “Cậu thích người thú vị?”
Từ Nhĩ gật đầu: “Đúng vậy.”
Tống Thụy Trì: “Tôi thú vị ?”
Từ Nhĩ nghiêng mình, nhìn Tống Thụy Trì mà gật đầu: “Anh cũng rất thú vị.”
Tống Thụy Trì hỏi: “Tôi thú vị chỗ nào?”
Từ Nhĩ: “Buổi sáng hôm nay nói với , Đại Lang, uống nước . rất buồn cười.”
Tống Thụy Trì cười: “Chỉ vậy là thú vị rồi?”
Từ Nhĩ: “Vậy còn thú vị ?”
Tống Thụy Trì thoạt nhìn như muốn nói cái gì, nhưng điện thoại của hắn reo lên.
Đúng lúc khí đang sinh động, sự vui vẻ vừa rồi của Từ Nhĩ dột ngột bị Tống Thụy Trì kéo căng.
Cậu vô cùng thích chiếc áo gió mà Tống Thụy Trì mặc hôm nay, buổi sáng bởi vì có bạn bé hắn, bọn họ thể tới gần, lúc này nhà ga nhiều người, cứ vài bước là mu bàn tay của Từ Nhĩ có thể cọ trúng quần áo của Tống Thụy Trì.
Cảm nhận được lớp vải, Từ Nhĩ nghĩ trong lòng, lúc nào cậu cũng phải đến trung tâm thương mại mua một cái giống như vậy.
Chỉ là biết cậu mặc có được đẹp như Tống Thụy Trì mặc .
có lẽ là sẽ kém, kỳ thật cậu cũng rất tuấn tú.
Bọn họ cũng là tiểu soái ca và đại soái ca đó.
Lại thêm vài bước, bọn họ đã xếp hàng bên ngoài chỗ chờ xe.
Người chờ xe ít, nhưng cũng tính là nhiều, chỉ vài phút là có thể tới lượt bọn họ, đúng lúc Tống Thụy Trì còn đang nói chuyện điện htoaij, bọn họ liềm chậm ̃i đám người.
Mà đội đầu tiên đã lên xe, nói trùng hợp cũng trùng hợp, chính là đại soái ca và tiểu soái ca vừa mới cổng.
Đại soái ca mở cửa xe cho tiểu soái ca ngồi vào vị trí, chuẩn bị đặt mấy vali hành lý vào cốp xe phía , mà tiểu soái ca lại lên xe, muốn ôm bó hoa trong tay đại soái ca, nhưng đại soái ca cho.