Sao Mà Vẫn Không Hiểu! - Chương 16
Cập nhật lúc: 2026-01-31 15:09:46
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Từ Nhĩ ngượng ngùng cười: [Tống thật tốt.]
Tống Thụy Trì nói: [Tôi cũng cảm thấy vậy.]
Ý cười của Từ Nhĩ sâu hơn.
Tống Thụy Trì thật thú vị.
Từ Nhĩ: [Lên xe ?]
Tống Thụy Trì: [Lên rồi.]
Từ Nhĩ: [Được rồi.]
Có lẽ là bên bận rộn, Từ Nhĩ đợi trong giao diện này vài giây, Tống Thụy Trì nói gì nữa, cậu cũng lui ngoài.
Sau đó cậu nhìn thấy Từ Thần gửi tin nhắn cho mình.
Cậu hỏi: [Anh dậy ?]
Từ Nhĩ: [Dậy rồi.]
Trong khoảnh khắc gửi hai chữ này , điện thoại của Từ Nhĩ đột nhiên reo lên, Từ Thần gọi điện thoại cho cậu.
Chút buồn ngủ của Từ Nhĩ trực tiếp bị đánh vỡ.
Cậu điện thoại, Từ Thần ở đầu bên nhỏ giọng nói: “Alo.”
Từ Nhĩ: “Sao lại nói như vậy?”
Từ Thần cười rộ lên, ngữ khí bình thường: “Anh đang ở ?”
Từ Nhĩ: “Ở chung cư.”
Từ Thần “A” một tiếng thật dài: “Chỉ một mình ?”
Từ Nhĩ: “Nếu thì ?”
Từ Thần: “Tống Thụy Trì ?”
Từ Nhĩ nghi hoặc, nhưng vẫn trả lời trước: “Anh ấy đến thành phố B rồi.”
Bên , Từ Thần “A” thêm một tiếng rất dài.
Từ Nhĩ tò mò: “Sao em biết Tống Thụy Trì ở cùng ?”
Từ Thần cười một tiếng mà Từ Nhĩ hiểu: “Ngày hôm qua phải nhắn tin trong nhóm , đó em chơi game xong tim thì chịu trả lời, em liền gọi điện thoại, đoán xem!” Thanh âm của Từ Thần đột nhiên vô cùng lớn: “Là ai điện thoại!”
Từ Nhĩ dùng đầu ngón chân cũng đoán được: “Tống Thụy Trì .”
Từ Thần: “Không sai!!”
Có thể Từ Thân rất kích động: “Mẹ nó! Lúc ấy, biết lúc ấy em có bao nhiêu kinh ngạc ! Thiếu chút nữa là em đã nói nên lời rồi, nhưng là Tống Thụy Trì điện thoại đó, em phải vẻ rụt rè.”
Từ Nhĩ hỏi: “Hai người đã nói cái gì?”
“Cái gì ấy nhỉ?” Từ Thần dường như chỉ lo kích động: “Cũng có gì, ấy nói uống chút rượu, ở nhà ấy gì gì đó.”
Từ Thần lại đột nhiên lớn tiếng: “Nói ! Ngày hôm qua ngủ ở ?!”
“Thì ở nhà ấy.” Từ Nhĩ giải thích: “Ngày hôm qua gặp được ấy ở gần quán bar, trong quán bar có hoạt động uống rượu, uống nhiều.”
Từ Thần lại kéo dài âm thanh: “À!”
Từ Nhĩ hiểu mà cười: “Làm vậy?”
Từ Thần: “Không, !”
Từ Nhĩ: “Nghe giống như có việc gì.”
Từ Thần bình thường trở lại: “Được rồi, thật sự có việc gì.” Cậu hỏi Từ Nhĩ: “Bây giờ ổn chứ?”
Từ Nhĩ: “Bây giờ có việc gì.”
Từ Thần: “Cười chết mất, biết tửu lượng của kém à?”
Từ Nhĩ: “Có lẽ là thật sự biết.” Cậu cười bất đắc dĩ: “Hiện ̣i biết rồi.”
Từ Thần: “Về uống ít một chút.”
Từ Nhĩ: “Biết rồi.”
Cơn buồn ngủ của Từ Nhĩ vẫn đủ để làm cho cậu lập tức ngủ, cho nên khi cúp điện thoại, cậu còn nhàn rỗi mà xem phim, lại ăn cơm trưa.
Sau đó mới dần dần ngủ.
Một giấc này cũng thật dài, lúc tỉnh lại thì trời đã tối rồi.
Mùa thu mặt trời lặn sớm, Từ Nhĩ vừa kéo rèm thì đã thấy ánh nắng chiều mỹ lệ, cậu thuận tay chụp một tấm.
Sau đó gửi cho Tống Thụy Trì.
Không vì gì cả, do Tống Thụy Trì cũng gửi ảnh cho cậu.
Từ nửa giờ trước, một tấm ảnh phòng họp, kèm theo tin nhắn: [Buồn ngủ quá.]
Vì thế Từ Nhĩ cũng nhắn: [Ngắm ánh nắng chiều.]
Thuận tiện nói: [Vừa rồi đang ngủ.]
Cũng hỏi: [Anh đã xong ?]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-16.html.]
Cho đến khi Từ Nhĩ ăn xong cơm chiều thì câu hỏi này mới được Tống Thụy Trì trả lời.
Hắn nói: [Xong rồi.]
Hắn lịa nói: [Mệt mỏi.]
Từ Nhĩ gõ [Vấy vả rồi].
Sau đó cậu nghĩ tới xưng hô của Ứng Cảnh với Tống Thụy Trì vào sáng nay, lập tức gõ thêm ba chữ “Tống lão sư”.
Từ Nhĩ: [Tống lão sư vất vả rồi.]
Từ Nhĩ lại nghĩ tới, bưởi sáng Tống Thụy Trì nói với Ứng Cảnh, buổi tối phải xem tình huống mới biết có trở về , hỏi tiếp: [Buổi tối có trở về ?]
Tống Thụy Trì trả lời bằng một bức ảnh, là ở trong xe, cách cửa sổ có thể nhìn thấy bóng cây cùng con đường xe chạy.
Tống Thụy Trì: [Về.]
Từ Nhĩ: [Ngủ một giấc .]
Tống Thụy Trì: [Không ngủ được.]
Từ Nhĩ: [Vậy, đang làm gì thế?]
Tống Thụy Trì: [Cậu đang làm gì?]
Hai câu này gần như đồng thời xuất hiện khung chat của Từ Nhĩ.
Cậu từng nói, cậu rất thích sự ăn ý.
Cho nên cậu nhẹ nhàng cười.
Từ Nhĩ: [Vừa mới tỉnh, đang nói chuyện phiếm với .]
Tống Thụy Trì: [Vừa mới tan làm, đang nói chuyện phiếm với cậu.]
“Ha.”
Từ Nhĩ bật cười.
đó thì , nên nói cái gì?
Từ Nhĩ nhìn chằm chằm vào màn hình, đang ̣nh giống như vài lần trước, Tống Thụy Trì gửi tin nhắn thì lui ngoài, nhưng ngay trước khi ấn nút lại thì tin nhắn đã xuất hiện.
Tống Thụy Trì gửi tin nhắn.
Tống Thụy Trì: [Rảnh ?]
Từ Nhĩ: [Rảnh.]
Tống Thụy Trì: [Gọi điện thoại cho .]
Từ Nhĩ nhịn được mà nhướng mi, vô cùng lời, chút hoài nghi mà gọi điện thoại qua.
Tống Thụy Trì rất nhanh, bên này là phòng ngủ an tĩnh, bên là trong xe yên ắng.
Từ Nhĩ nhìn chằm chằm vào Soso avatar của Tống Thụy Trì, thời gian trôi qua từng giây.
Cho đến 00:05, Từ Nhĩ mở miệng.
“Tống Thụy Trì.”
Giây tiếp theo, bên truyền đến tiếng cười rất nhẹ.
“Tôi sắp đến ga rồi.” Tống Thụy Trì nói.
Từ Nhĩ: “Nhanh như vậy à.”
Tống Thụy Trì nói: “Tôi đói bụng.”
Từ Nhĩ muốn nói ăn chút gì đó .
biết như thế nào mà lại đột nhiên giật mình, cậu ngồi dậy.
“Anh muốn ăn cái gì?” Từ Nhĩ nói thử: “Tôi mời ăn cơm tối.”
Tống Thụy Trì hỏi: “Cậu muốn ăn cái gì?”
Từ Nhĩ: “Tôi đều có thể, muốn ăn cái gì?”
Tống Thụy Trì: “Tôi muốn cậu nghĩ.”
Từ Nhĩ dừng lại.
Vậy cậu đành phải nghĩ.
Lập tức nghĩ : “Tôi muốn ăn cá.”
“Có thể.” Tống Thụy Trì vô cùng sảng khoái: “Tôi sẽ đến thành phố A 45 phút nữa.”
Từ Nhĩ bấm tay tính toán, lúc này cậu cũng có việc gì, từ chỗ này đến ga ̀u cao tốc cũng chỉ tầm 30 phút.
Vậy bằng...
“Tôi đến đón .”
Từ Nhĩ nói.
Tống Thụy Trì bên dùng tay chống đầu, ngón tay nhẹ nhàng đè lên trán: “Được.”