Sao Mà Vẫn Không Hiểu! - Chương 15

Cập nhật lúc: 2026-01-31 15:09:20
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Bữa ăn này đặc biệt an tĩnh.

Tống Thụy Trì thoạt nhìn còn rất bình thường, cho nên dưới tình huống đối lập, Ứng Cảnh ngồi bên cạnh hắn rất bình thường.

Từ Nhĩ vốn đặt lực chú ý người Ứng Cảnh cũng đã nhìn , tuy rằng đa số thời gian người này luôn trầm mặc, nhưng vào khoảnh khắc đối phương đột nhiên cười một cái, dáng vẻ giống như rất muốn nói chuyện nhưng lại ̣n đến mức luống cuống.

Tất nhiên là Từ Nhĩ khó nói được cái gì, cậu chỉ có thể làm như phát hiện, cúi đầu ăn mì.

Bữa sáng kết thúc, Tống Thụy Trì trò chuyện vài câu với Ứng Cảnh, đại khái là Tống Thụy Trì còn phải đến thành phố B, một giờ sẽ lên xe, đó là Ứng Cảnh oán giận vài câu về chuyện công việc của mình.

Khi khỏi nhà Tống Thụy Trì, kỳ thật la Từ Nhĩ có chút luyến tiếc.

Tuy rằng Soso theo bọn họ tới cửa là bởi vì Tống Thụy Trì, nhưng khi cuối cùng Từ Nhĩ cũng rời , dường như Soso đang theo cậu, tiễn cậu rời .

Soso thật sự rất đáng yêu, nó sẽ cọ đầu vào tay Từ Nhĩ, còn chui vào trong lòng Từ Nhĩ.

Soso cũng là con mèo đẹp nhất mà Từ Nhĩ từng gặp được, thực sự vô cùng xinh đẹp.

Từ Nhĩ cũng nói thêm biểu hiện thêm điều gì, bởi vì có sự tồn ̣i của Ứng Cảnh, Từ Nhĩ càng an tĩnh hơn, cũng an bài cho bản một nhân vật “ chỉ cẩn thận xuất hiện ở chỗ này thôi”, những gì cậu làm chỉ có theo Tống Thụy Trì, cũng chỉ trả lời câu hỏi của Tống Thụy Trì.

Về nhà là Ứng Cảnh lái xe, xuốt 10 phút xe, Từ Nhĩ và Tống Thụy Trì ngồi ở ghế chỉ nói chuyện phiếm vài câu.

Sau khi tới nơi thì cậu nói cảm ơn Tống Thụy Trì trước, rồi mới cảm ơn Ứng Cảnh.

Đóng cửa xe, Từ Nhĩ nhìn theo một đoạn ngắn rồi mới xoay người trở về tiểu khu.

Mà trong xe, Ứng Cảnh vẫn luôn giả bộ an tĩnh đột nhiên kích động.

“Chà chà chà chà chà chà.” Anh vô cùng âm dương quái khí mà phát âm thanh này.

Tống Thụy Trì đáp lại, bởi vì hắn biết hắn cần đáp lại, Ứng Cảnh sẽ tự nói tiếp.

Quả nhiên, Ứng Cảnh nhịn được hai giây.

“Cậu ấy thật ngoan.”

Những lời này thật có thể.

Tống Thụy Trì: “Là rất ngoan.”

Ứng Cảnh liếc Tống Thụy Trì một cái thông qua kính chiếu hậu: “Cậu ấy là người mà Thạch Tử Diệc nói ?”

Tống Thụy Trì: “Ừm.”

Ứng Cảnh dùng sức “Hừ” một tiếng: “Cậu ấy thực sự dính người nha, cậu xem sáng nay , lúc nào cũng dính lấy cậu, hả, cậu ấy là đồ trang sức của cậu à?”

Tống Thụy Trì nhẹ nhàng cười một tiếng: “Sao hả, được à?”

“Được được được, mình nên quản chuyện của người yêu .” Ứng Cảnh cười đến mức miệng muốn kéo đến tận da đầu: “Hơn nữa, cậu nhìn thấy ánh mắt luyến tiếc của cậu ấy khi rời khỏi nhà cậu , ôi, giống như hai người phải ́ch rất lâu vậy.”

Ứng Cảnh nói xong lời này lại nhìn Tống Thụy Trì qua kính chiếu hậu: “Sao lại như vậy, mới quen biết bao lâu chứ, gắn bó keo sơn thế à?”

Tống Thụy Trì rất bình tĩnh mà trả lời một tiếng, có thể là “À” mà cũng có thể là “Ừm.”

Ứng Cảnh rất tò mò: “Nói thêm một chút , ngày hôm qua xảy chuyện gì?”

Tống Thụy Trì đưa mắt ngoài cửa sổ: “Không có gì, thức cả đêm lắp lego.”

Ứng Cảnh có chút phản ứng kịp: “Cái gì cơ? Lắp lego?” Anh nhớ lại một chút: “Cái máy đánh chữ ?”

Tống Thụy Trì: “Ừm.”

Ứng Cảnh: “Đây là kiểu tình thú gì thế? Cũng là tình yêu thuần khiết của các cậu à?”

Tống Thụy Trì nói: “Tửu lượng của cậu ấy tốt, ngày hôm qua uống đến nhớ gì cả.”

Ứng Cảnh hoàn toàn hiểu: “Hả?” Sau đó nở nụ cười: “Bạn nhỏ thật thú vị, đã tiến triển đến mức uống nhiều rồi mà cuối cùng lại chơi lego với cậu ?”

Tống Thụy Trì nói: “Hôm qua là lần đầu tiên cậu ấy đến quán bar.”

Ứng Cảnh cười tiếng: “Chà chà chà, đối xử đặc biệt à.”

Tống Thụy Trì cười như cười.

Ứng Cảnh đột nhiên giật mình một cái: “Mà này, phải hai người cái gì cũng làm chứ?”

Tống Thụy Trì nói: “Cậu đoán xem.”

Ứng Cảnh: “Ít nhất cũng hôn rồi chứ?”

Tống Thụy Trì suy tư trong chốc lát mới ném hai chữ từ trong miệng: “Không có.”

Ứng Cảnh tấm tắc hai tiếng: “Thật sự là tình yêu thuần khiết à?”

Tống Thụy Trì: “Giả thuần khiết.”

Ứng Cảnh nở nụ cười: “Mình im lặng về việc này được .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-15.html.]

Tống Thụy Trì nhìn ngoài cửa sổ: “Tùy ý.”

Ứng Cảnh: “Chà chà chà, sẽ phải đang chờ mình tuyên truyền chứ?”

Dáng vẻ của Tống Thụy Trì như ̣n sắp hỏng rồi: “Mình có à?”

Tâm tình của Ứng Cảnh vô cùng thoải mái: “Hôm qua khi ở quán bar xem quá rõ ̀ng, hôm nay hai người ở một chỗ, phải nói là rất xứng, tướng mạo ngoan ngoãn như cậu ấy lại có thể khống chế được cậu.”

Tống Thụy Trì: “Xứng thế nào?”

Ứng Cảnh lập tức nói: “Vô cùng xứng!”

Xe được vài phút, Ứng Cảnh đột nhiên cười một tiếng.

“Vừa rồi đó.” Ứng Cảnh lắc lư: “Không phải cậu hỏi buổi tối cậu ấy ̣nh làm gì , cậu ấy nói cậu ấy có kế hoạch, đó nói lần này được nghỉ ba ngày, ngày mai và ngày đều có việc gì, hahahahaha.”

Tống Thụy Trì xong thì đôi mắt cũng cong lại.

“Thật sự, cậu ấy rất thú vị.” Ứng Cảnh nói: “Như vậy rồi mà cậu còn hẹn cậu ấy thì thực sự giữ phép tắc rồi.”

Một chiếc xe rời khỏi thành phố A, một người ngã vào giường.

Cậu đã mang máy đánh chữ về, Tống Thụy Trì bảo cậu mang, lúc này đã đoan chính đặt giữa cái bàn.

Thật sự rất vui vẻ, nhưng cũng có chút tiếc nuối, cậu đã quên toàn bộ quá trình lắp cái máy đánh chữ này, việc này giống như mua đồ làm sẵn vậy.

Sau khi mua hộp bảo vệ, Từ Nhĩ lại vào trang web lớn về lego để xác ̣nh giá cả của máy đánh chữ này, tiếp đó mở Wechat của Tống Thụy Trì.

Giờ phút này, cảm tình của cậu đối với Tống Thụy Trì có chút kỳ quái.

Giống như rất quen thuộc, lại dường như quá quen thuộc. Quen thuộc là bởi vì biểu hiện của Tống Thụy Trì, sự tiếp xúc của bọn họ vào sáng nay giống như họ đã là bạn bè rất lâu vậy. Mà quen thuộc...

Bọn họ xác thực là quá quen thuộc.

Cho nên Từ Nhĩ biết nên giao lưu như thế nào, khách sáo một chút, là tùy ý một chút.

Không biết đêm qua bọn họ giao lưu như thế nào.

Hay là uống chút rượu rồi tìm hắn nói chuyện phiếm?

Haha, đùa thôi.

Nghĩ tới nghĩ lui, cậu đơn giản trực tiếp một chút, đầu tiên là gửi tiền lego qua.

Sau đó nói: [Ngày hôm qua cảm ơn đã chăm sóc , làm phiền rồi.]

Sau đó gửi một meme: [Cảm ơn]

Tống Thụy Trì lập tức trả lời: [Đây là gì?]

Từ Nhĩ: [Tiền máy đánh chữ.]

Tống Thụy Trì: [Rút về .]

Từ Nhĩ: [Hả?]

Cậu suy nghĩ: [Không phải là giá này ?]

Tống Thụy Trì: [Cho cậu.]

Từ Nhĩ: [Không cần, mua.]

Tống Thụy Trì: [Còn nói nữa sẽ giận.]

Đôi tay đang gõ chữ của Từ Nhĩ lập tức dừng lại, cậu nhìn những lời Tống Thụy Trì vừa gửi, từ từ xóa mấy chữ [Làm phiền cả đêm đã rất ngượng ngùng rồi] .

Sau đó đổi thành: [Đừng giận.]

Điều Từ Nhĩ biết chính là, Tống Thụy Trì ở đầu bên vừa nhìn thấy bốn chữ này thì lập tức cười.

Tống Thụy Trì: [Buồn ngủ ?]

Từ Nhĩ vốn dĩ có cảm giác, khi được Tống Thụy Trì hỏi như vậy thì đột nhiên mệt mỏi.

Từ Nhĩ: [Sao lại biết mệt?]

Tống Thụy Trì: [4 giờ ngủ, 9 giờ tỉnh, có thể buồn ngủ ?]

Từ Nhĩ kinh ngạc: [Chúng ngủ muộn như vậy à?]

Tống Thụy Trì: [Giờ cậu mới biết à.]

Những lời này giống như có âm thanh, thậm chí còn phảng phất ở bên tai, mà Từ Nhĩ còn được câu “Từ .

Dường như cậu đã nắm bắt được phương thức nói chuyện của Tống Thụy Trì, lập tức ý nghĩa trong lời này.

Trách được, nửa đêm hôm qua khi Tống Thụy Trì tỉnh dậy lại buồn ngủ đến vậy.

 

Loading...