Cuối cùng Từ Nhĩ cũng ăn được bánh ngàn lớp và sữa lắc mà mẹ Tống Thụy Trì tâm tâm niệm niệm.
Tuy rằng phải đặc biệt ngon, nhưng Từ Nhĩ vẫn thật lòng khích lệ, khen đến mức mẹ Tống Thụy Trì vui vẻ thôi, bảo Từ Nhĩ tuần lại đến nhà ăn bánh kem.
Còn may là Tống Thụy Trì nói: “Tuần bọn con ̉nh.”
Mẹ nghi hoặc: “Hai đứa phải làm gì?”
Tống Thụy Trì: “Dù cũng ̉nh.”
Mẹ liếc Tống Thụy Trì một cái, nói với Từ Nhĩ: “Có đôi khi thằng bé rất đáng ghét.”
Từ Nhĩ cười gượng: “Haha.”
Đề ̀i này vốn có thể trôi qua như vậy, ngờ rằng Tống Thụy Trì còn hỏi.
Hắn hỏi Từ Nhĩ: “Anh dáng ghét ?”
Từ Nhĩ: “Anh đáng ghét.”
Tống Thụy Trì: “Vậy được rồi.”
Từ Nhĩ cảm thấy thể hiểu nổi Tống Thụy Trì, bị người nói đáng ghét còn đắc ý, biết là đắc ý cái gì.
Uống sữa lắc của mẹ xong, Tống Thụy Trì dẫn Từ Nhĩ rời .
Trên đường trở về, Từ Nhĩ phát hiện có tin nhắn đọc trong nhóm WeChat.
Là nhóm do bạn bè của cậu và bạn bè của Tống Thụy Trì cùng ̣o ̣o để tìm chơi mạt chược, bình thường mọi người cũng nói nói cười cười.
Đặc biệt là thời gian làm việc, mọi người rất thích nói chuyện phiếm.
Khi Từ Nhĩ ấn vào đã có rất nhiều tin nhắn đọc rồi, mà mỗi người đều gửi voice chat 3 giây vô cùng chỉnh tề.
Ấn mở cái đầu tiên, Từ Nhĩ lập tức biết nhóm người này đang làm gì.
Thạch Tử Diệc mở đầu, nói: “Từ Nhĩ, Giáng Sinh vui vẻ.”
Nếu âm điệu của Thạch Tử Diệc bình thường, có lẽ Từ Nhĩ sẽ hoài nghi một chút, nhưng người này vô cùng âm dương quái khí, Từ Nhĩ khẳng ̉nh là hắn đã thấy được livestream của Tống Thụy Trì rồi.
Voice chat của WeChat sẽ tự động mở tin tiếp theo, vì thế đó, trong khí đều là...
“Từ Nhĩ, Giáng Sinh vui vẻ.”
“Từ Nhĩ, Giáng Sinh vui vẻ.”
...
Mới đầu chỉ là bạn bè của Tống Thụy Trì, ngay đó, bạn bè của Từ Nhĩ cũng làm theo.
“Từ Nhĩ, Giáng Sinh vui vẻ.”
...
Từ Nhĩ cười cười: “Tống Thụy Trì, họ cười nhạo .”
Tống Thụy Trì: “Cười , ai còn độc thì người đó tổn thương.”
Từ Nhĩ cảm thấy những lời này rất tốt, về thế gõ vào.
Từ Nhĩ: [Ai còn độc thì người đó tổn thương.]
Trong nháy mắt, màn hình toàn là dấu chấm hỏi.
Thạch Tử Diệc: [Aa, Từ Nhĩ, cậu đổi rồi!]
Ứng Cảnh: [Từ Nhĩ, cậu lại giống Tống Tống vậy!]
Tiểu Hạ: [Tống Thụy Trì, hàng ngày cậu dạy Từ Nhĩ những gì vậy!]
Trần Vũ: [Từ Nhĩ bị dạy hư rồi!]
...
Từ Nhĩ trả lời bằng một sticker đắc ý.
“Họ nói dạy hư em.” Từ Nhĩ nói với Tống Thụy Trì.
Tống Thụy Trì: “Hiện ̣i em đúng là rất hư.”
Từ Nhĩ: “Vậy cũng là học từ .”
Nói đến livestream .
Từ Nhĩ hỏi: “Buổi chiều nay biết em đang xem livestream ?”
Tống Thụy Trì lắc đầu: “Không biết.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-149.html.]
Từ Nhĩ “A” một tiếng, lại hỏi: “Vậy vì lại chọn blogger ?”
Tống Thụy Trì: “Anh nghĩ nếu như em đang xem, em nhất ̣nh vẫn sẽ xem blogger .”
Từ Nhĩ cười cười: “Tống Thụy Trì, có chút lãng mạn.”
Tống Thụy Trì: “Cảm ơn khích lệ.”
Từ Nhĩ lại nói: “Tống Thụy Trì, chúng cũng có một chút tâm linh tương thông.”
Tống Thụy Trì: “Chỉ có một chút thôi ?”
Từ Nhĩ lớn tiếng: “Có rất nhiều!”
Sau khi lớn tiếng thì lập tức bình tĩnh: “Điên rồi.”
Tống Thụy Trì nở nụ cười.
Từ Nhĩ lại trò chuyện trong nhóm trong chốc lát rồi rời , đến giao diện chính, cậu thấy được Tiểu Hạ bị đả thương hôm nay.
“À đúng, Tiểu Hà.” Từ Nhĩ nhớ tới cuộc đối thoại lúc chiều của mình và Tiểu Hà, còn giải thích với Tống Thụy Trì.
Vì thế kế tiếp, cậu kể về câu chuyện mẹ và cô của Tống Thụy Trì là La tổng và Lâm tổng, còn Tiểu Hà cùng Tiểu Từ chỉ là người làm công bé nhỏ cho Tống Thụy Trì .
“Anh biết biểu tình lúc đó của .” Lúc này trong đầu Từ Nhĩ vẫn có hình ảnh: “Giống như cún con bị bỏ rơi vậy.”
Tống Thụy Trì cười.
Từ Nhĩ cũng cười theo.
Từ Nhĩ: “Em đúng là rất chân thành.”
Ý cười của Tống Thụy Trì càng sâu hơn: “Sao vậy?”
Từ Nhĩ: “Anh xem em còn lấy chuyện cũ để giải thích.”
Tống Thụy Trì phối hợp với cậu: “Wow, thật ?”
Từ Nhĩ liếc Tống Thụy Trì một cái.
“Tống Thụy Trì.” Nếu đã như vậy: “Anh sửa ghi chú của em , em muốn trở thành bảo bảo chân thành.”
Tống Thụy Trì phát tiếng cười rất vui vẻ.
Từ Nhĩ: “Làm gì vậy!”
Tống Thụy Trì nói có gì rồi đưa điện thoại cho Từ Nhĩ: “Sửa .”
Từ Nhĩ còn phải lập tức sửa lại ghi chú trong điện thoại Tống Thụy Trì .
Tống Thụy Trì: “Được khen vui vẻ rồi ?”
Từ Nhĩ nhếch miệng: “Còn phải ?”
Từ Nhĩ lại nói: “Chưa từng có ai khen em như vậy.”
Tống Thụy Trì gật đầu: “Đúng vậy, vừa nghĩ như vậy, cậu chính là đặc biệt nhất.”
Từ Nhĩ: “Em thấy cũng rất vui vẻ.”
Tống Thụy Trì hào phóng thừa nhận: “Đúng vậy.”
Buổi tối trở về, Từ Nhĩ để ý Weibo của cậu quả nhiên bị phát hiện rồi, tăng ít follow, có người còn trắng trợn tới bình luận chúc phúc, hét khản cả giọng, còn có một ít người càng lớn gan hơn, nhắn tin hỏi cậu.
Đương nhiên cũng có một số người mắng họ.
Tống Thụy Trì nói cần trả lời cái nào cả.
Cũng ảnh hưởng quá lớn, người biết Tống Thụy Trì vốn cũng chỉ có một phần nhỏ, những người tới đây cũng chỉ là phần nhỏ của phần nhỏ thôi.
Từ Nhĩ thường dùng Weibo, Weibo ngoài ảnh hồi tốt nghiệp thì cũng có nhiều tin tức cá nhân, mấy ngày trôi qua, cậu cũng quên mất việc này.
Bận rộn một hồi lại đến cuối tuần.
Từ Nhĩ cũng phát hiện, từ khi ở bên Tống Thụy Trì...
“Anh càng ngày càng bận.” Từ Nhĩ nói.
Tống Thụy Trì nói: “Kỳ thật lúc theo đuổi em cũng khá bận.”
Lời này có hai trọng điểm.
Từ Nhĩ chọn cái mình muốn hỏi: “Anh theo đuổi em?”
Tống Thụy Trì phát tiếng cười lạnh: “Từ , em đang đùa giỡn cái gì vậy?”