Mẹ Tống Thụy Trì lập tức hiểu : “Không cần, mau vào .” Bà còn liếc Tống Thụy Trì: “Sao con lại hiểu chuyện như vậy, còn muốn dẫn thằng bé mua đồ.”
Tống Thụy Trì ủy khuất nhìn Từ Nhĩ: “Bị mắng rồi.”
Từ Nhĩ tất nhiên là còn ngại ngùng nữa.
Sau khi vào, Từ Nhĩ lập tức thấy ba của Tống Thụy Trì.
Có chút giống Tống Thụy Trì, nhìn rất trẻ, giống dáng vẻ có một đứa con trai lớn như Tống Thụy Trì.
“Con chào chú.” Từ Nhĩ nói.
Ba Tống Thụy Trì: “Chà, tới rồi à.”
Bởi vì dì giúp việc trong nhà đã nấu cơm tối xong nên họ tùy ý hàn huyên mấy câu rồi bắt đầu ăn cơm.
Có lẽ là ba mẹ Tống Thụy Trì đều đã biết về Từ Nhĩ, cả buổi chỉ có Từ Nhĩ lo lắng đến mức đông cứng. Trước khi dùng cơm, mẹ Tống Thụy Trì còn nhắc tới bánh ngàn lớp và sữa chuối, bảo Từ Nhĩ và Tống Thụy Trì ăn cơm xong đừng vội, dạo xung quanh rồi trở về.
Thời gian kế tiếp, Từ Nhĩ vẫn phát huy sự im lặng, bị nhắc tới thì cứ vùi đầu ăn cơm.
Đương nhiên, có khả năng bị nhắc tới.
Không biết làm , một giây trước còn nói về con trai của cô Tống Thụy Trì, giây tiếp theo, mẹ Tống Thụy Trì đột nhiên nói: “Mẹ rất thích Tiểu Nhĩ.”
Từ Nhĩ còn đang phân cao thấp với cái chân cua trong tay, thiếu chút nữa cầm chắc, nước bắn .
Từ Nhĩ nhanh chóng nuốt thịt cua trong miệng xuống, ngẩng đầu cười với bà: “Cảm ơn dì.”
Mẹ Tống Thụy Trì cười, nhìn Tống Thụy Trì: “Sao con hỏi mẹ vì ?”
Tống Thụy Trì: “Đây phải chuyện bình thường .”
Từ Nhĩ véo Tống Thụy Trì ở dưới bàn.
Tống Thụy Trì hỏi: “Vì vậy mẹ?”
Mẹ cũng vô cùng phối hợp mà nói: “Mẹ cảm thấy Tiểu Nhĩ rất chân thành.” Bà đầu nhìn ba Tống Thụy Trì, ngữ khí ôn hòa: “Ba nó à, rất thích đứa trẻ chân thành.”
Trong lòng Từ Nhĩ bồn chồn, dám nói lời nào.
Mẹ Tống Thụy Trì tiếp tục nói về chuyện buổi chiều, bà nói kỳ thật bà và cô Tống Thụy Trì chỉ đến chơi thôi, căn bản là hiểu gì, Từ Nhĩ cũng cảm thấy phiền, hỏi cái gì nói cái đó.
“Hơn nữa có những từ mà thằng bé cảm thấy có lẽ hiểu, thằng bé nhất ̣nh sẽ dùng từ đơn giản hơn để giải thích.” Mẹ Tống Thụy Trì liên tục khen ngợi: “Không giống đồng nghiệp của con, nói cái gì mà dì hiểu được chữ nào, nhìn rất giống muốn tống cổ dì , dì đến mức buồn ngủ.”
Từ Nhĩ cảm thấy mẹ Tống Thụy Trì có phần hiểu lầm Giang Đào, cậu cảm thấy Giang Đào chỉ là muốn bày dáng vẻ chuyên nghiệp của mình thôi.
Chỉ là lúc này mẹ Tống Thụy Trì căn bản cho người khác xen vào, liên tục nói rất nhiều chi tiết vào buổi chiều.
Từ Nhĩ căn bản dám ăn cua, bởi vì chính cậu còn nhớ rõ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-147.html.]
...
Cơm tối kết thúc, Tống Thụy Trì và Từ Nhĩ lời dạo.
“Không xấu hổ chứ?” Xuống dưới tầng, Tống Thụy Trì hỏi Từ Nhĩ.
Từ Nhĩ lắc đầu: “Vẫn ổn.” Cậu xoa huyệt thái dương: “Chỉ là bị mẹ khen đến choáng váng.”
Tống Thụy Trì nở nụ cười: “Vui vẻ ?”
“Nhất ̣nh là vui vẻ rồi.” Từ Nhĩ cũng hỏi: “Mẹ vẫn luôn thích khen ngợi người khác như vậy ?”
“Đương nhiên là .” Tống Thụy Trì vừa nói vừa nhìn Từ Nhĩ: “Từ phải xem nguyên nhân từ người mình đấy.”
Từ mím môi nở nụ cười.
vẫn nói: “Chỉ là em cảm thấy em nào có tốt như vậy, buổi chiều em nói chuyện với bà ấy cũng bởi vì bà ấy là đối ́c, bà ấy là khách hàng lớn của bọn em, đương nhiên em phải cư xử thật tốt.” Từ Nhĩ nói: “Em cảm thấy mẹ hiểu lầm về em.”
Tống Thụy Trì cười: “Không phải hiểu lầm.” Tống Thụy Trì nói: “Mẹ chỉ lấy buổi chiều nay làm ví dụ thôi, mà sự chân thành của em chỉ có chiều nay.”
Tống Thụy Trì lại nói: “Từ Tiểu Nhĩ, em có phát hiện là hiện ̣i em rất chân thành ?”
Từ Nhĩ sửng sốt một chút: “Là ?”
Tống Thụy Trì: “Đừng tự coi nhẹ chính mình.”
Từ Nhĩ cười nhẹ một chút.
“Kỳ thật có đôi khi...” Từ Nhĩ đột nhiên có chuyện muốn nói: “Em sẽ nghĩ, Tống Thụy Trì, thích em vì cái gì chứ?”
Bước chân của Tống Thụy Trì dừng lại một chút.
Từ Nhĩ bổ sung: “Cũng chỉ là đôi khi thôi.”
Tống Thụy Trì: “Em tự khuyên mình thế nào?”
Từ Nhĩ suy nghĩ: “Không biết có tính là khuyên . Đầu tiên, em sẽ nghĩ, em cũng có rất nhiều người thích, Tống Thụy Trì thích phải rất bình thường ?”
Tống Thụy Trì: “Thứ hai?”
Từ Nhĩ: “Thứ hai, em có thể cảm nhận được ở bên em cũng rất vui vẻ.”
Tống Thụy Trì: “Có từng phiền lòng ?”
Từ Nhĩ lắc đầu: “Cái đó thì thật sự có, em thích tự dằn vặt.”
Tống Thụy Trì: “Cho nên em cũng có lời giải đáp hoàn chỉnh rằng vì lại thích em.”
Từ Nhĩ gật đầu: “Đúng vậy, nghĩ nhiều có nghĩa là đã hiểu.”