Sao Mà Vẫn Không Hiểu! - Chương 144
Cập nhật lúc: 2026-03-07 14:34:00
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Từ Nhĩ dùng một giây để phân tích lời “Đó là mẹ và cô của ” của Tống Thụy Trì là có ý gì.
Sau đó dùng nửa phút để nhớ lại lịch sử trò chuyện của cậu và hai vị này.
Hay lắm...
Từ Nhĩ nhanh chóng uống nốt ngụm cà phê cuối cùng, chỉnh sửa lại quần áo, sửa soạn lại tóc tai, cất điện thoại , phủi bụi người, nhanh chóng về phía La tổng và Lâm tổng.
Trên đường, Từ Nhĩ mới thoáng nhớ tới một ít việc.
Trong WeChat của Tống Thụy Trì, ghi chú mẹ của hắn là tên đầy đủ, gọi là “La Nhân”.
Tống Thụy Trì cũng từng nhắc tới, cô của hắn cùng họ với bà nội.
“Ánh mắt La tổng nhìn đặc biệt hiền từ.”
Từ Nhĩ cũng hiểu những lời này của Tiểu Hà có ý nghĩa rồi.
Lúc này, hai người họ đang dựa vào một cây cột được trang trí, tay để ̉ng đá lớn, thấy Từ Nhĩ tới thì thu lại biểu tình.
“Tiểu Từ.” La tổng lập tức nở nụ cười, cất điện thoại : “Làm vậy?”
Tiểu Từ vô cùng lễ phép mà cười: “Con chào dì.”
Cũng nói với Lâm tổng: “Con chào dì.”
Dì và dì liếc nhìn .
“Sao con lại biết là dì?” Mẹ Tống Thụy Trì hỏi.
Từ Nhĩ: “Tống Thụy Trì nói cho con biết.”
Mẹ Tống Thụy Trì “A” một tiếng: “Biết ngay là thằng nhóc này mà.”
Bà nhìn như còn muốn nói cái gì nữa, nhưng điện thoại đột nhiên reo lên, bà cười cười, đưa màn hình cho Từ Nhĩ xem.
Bên là ba chữ: [Con trai thối].
“Alo.” Ngữ khí của mẹ Tống Thụy Trì vô cùng vui vẻ: “Sao vậy con trai?”
Không biết là bên nói cái gì, mẹ Tống Thụy Trì cười càng vui hơn: “Mẹ làm gì mà, chỉ đến đây xem với cô của con thôi.”
“Mẹ biết thằng bé đang làm việc, mẹ cũng có quấy rầy thằng bé.” Mẹ Tống Thụy Trì nhướng mi với Từ Nhĩ, tiếp tục nói vào điện thoại: “Con yên tâm .”
Mẹ Tống Thụy Trì: “Được rồi, ̣m biệt.”
Từ Nhĩ ngoan ngoãn chờ đợi, được lời ̣m biệt thì nở nụ cười.
“Chồng của con gọi điện tới dạy dỗ dì đấy.” Mẹ Tống Thụy Trì oán giận.
Từ Nhĩ lập tức bất ngờ.
Tuy rằng nói là chồng cũng sai.
dì à, dì lại gọi như vậy chứ?
Từ Nhĩ bởi vì xấu hổ mà có chỗ dung , lại vì lễ phép mà thể nào rời .
Chỉ có thể nói giúp Tống Thụy Trì một câu: “Anh ấy chắc là sẽ như vậy .”
Mẹ Tống Thụy Trì cười: “Đúng là sẽ , thằng bé nào dám.”
Từ Nhĩ tiếp tục cười.
Cười nhất ̣nh sai, cười là được rồi.
“Được rồi, cần con cùng , con cứ làm việc .” Mẹ Tống Thụy Trì nói.
Từ Nhĩ gật đầu: “Vậy con đây.”
Mẹ Tống Thụy Trì: “Đi , dì và cô của con tự dạo.”
Từ Nhĩ: “Được, có yêu cầu gì cứ tìm con.”
Mẹ Tống Thụy Trì như được Từ Nhĩ nhắc nhở: “Chúng thêm WeChat .”
Từ Nhĩ lấy điện thoại : “Được.”
Mới vừa quét xong, một cái điện thoại khác cũng đưa tới: “Thêm cả cô nữa.”
Từ Nhĩ: “Được rồi.”
Thêm WeChat xong, Từ Nhĩ giả bộ thong dong rời .
Trên đường đụng phải Tiểu Hà, hỏi Từ Nhĩ: “Họ lại tìm làm gì vậy?”
Từ Nhĩ suy nghĩ, có chút phức ̣p: “Không có gì.”
Tiểu Hà lại nói: “Tôi nhìn thấy mọi người thêm WeChat, họ sẽ giao việc riêng cho đó chứ?”
Từ Nhĩ cười: “Nói chừng đấy.”
Tiểu Hà sáng rực đôi mắt: “Cho tham gia với!”
...
Có công việc, hai người cũng nói thêm lời vô nghĩa nữa, bắt đầu làm việc.
Không bao lâu , mẹ và cô của Tống Thụy Trì nói ̣m biệt với Từ Nhĩ trong WeChat rồi cũng rời .
Câu chuyện nhỏ này kết thúc, Từ Nhĩ nhận được điện thoại của Tống Thụy Trì.
“Họ rồi.” Từ Nhĩ vừa máy đã nói.
Tống Thụy Trì cười: “Anh biết.”
Từ Nhĩ: “Anh biết à?”
Tống Thụy Trì: “Mẹ nói cho .”
Từ Nhĩ suy nghĩ: “Bà ấy còn nói cái gì khác ?”
Tống Thụy Trì đột nhiên cười.
Từ Nhĩ: “Anh cười cái gì?”
Tống Thụy Trì: “Em cảm thấy bà ấy nói cái gì?”
Từ Nhĩ gãi cằm: “Lúc đầu em biết họ là ai, Tiểu Hà còn nói linh tinh.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-144.html.]
Tống Thụy Trì hỏi: “Tiểu Hà nói gì?”
Từ Nhĩ: “Tiểu Hà nói họ nhìn trúng em, muốn gả con gái cho em, làm em sợ muốn chết.”
Đầu bên truyền đến tiếng cười rất rõ ̀ng của Tống Thụy Trì: “Nói cũng sai.”
Từ Nhĩ vội nói: “Cho nên mẹ nói cái gì?”
Tống Thụy Trì: “Nói lúc đầu em đặc biệt đề phòng bà ấy, bà ấy nói cái gì em từ chối cái đấy, bà ấy đau lòng muốn chết.”
“A...” Từ Nhĩ nhớ lại một chút: “Hính như đúng vậy thật, bà ấy nói muốn mời em ăn bánh ngàn lớp, uống sữa lắc, em nào dám chứ.” Từ Nhĩ có chút lo lắng: “Vậy phải làm bây giờ?”
Ý cười của Tống Thụy Trì càng sâu hơn: “Từ Tiểu Nhĩ, em lại đáng yêu vậy chứ.”
Từ Nhĩ tự động bỏ qua những lời này: “Anh giúp em giải thích ?”
Tống Thụy Trì: “Anh nói là Tiểu Ngốc Nghếch nhà nhất ̣nh là bởi vì quen biết bà ấy nên mới tránh né bà ấy, có vấn đề gì.”
Từ Nhĩ hít một : “Anh gọi em là Tiểu Ngốc Nghếch trước mặt bà ấy?”
Tống Thụy Trì cười, còn có chút khiêu khích: “Đúng vậy đó, nào?”
Từ Nhĩ: “Tống Thụy Trì, ở trước mặt trưởng bối phải rụt rè một chút.”
Nói xong lời này, trong đầu Từ Nhĩ lóe lên âm thanh “chồng của con” của mẹ Tống Thụy Trì.
Thực sự có di truyền mà.
“Anh đã rất rụt rẻ rồi.” Tống Thụy Trì ở đầu bên nói: “Anh gọi bảo bảo.”
Hai mắt Từ Nhĩ tối sầm: “Anh giết em .”
Tống Thụy Trì vẫn còn buồn nôn: “Anh nào nỡ chứ bảo bối.”
Từ Nhĩ: “A!”
Tống Thụy Trì cười rất vui vẻ.
Tống Thụy Trì: “Đang làm gì vậy?”
Từ Nhĩ gõ máy tính: “Ngồi nhàn rỗi, chờ một ̀i liệu được gửi tới.”
Tống Thụy Trì: “Hôm nay là đêm Giáng Sinh.”
Từ Nhĩ nhìn ngày tháng dưới góc phải: “À đúng rồi, ngày 24.”
“Anh thì ?” Từ Nhĩ cũng hỏi Tống Thụy Trì: “Hoạt động sắp bắt đầu rồi nhỉ?”
Tống Thụy Trì: “Bắt đầu lúc 3 giờ rưỡi.”
Từ Nhĩ lại nhìn thời gian, hiện ̣i là 3 giờ 16 phút.
Từ Nhĩ: “Còn có thể nói chuyện thêm một lát.”
Tống Thụy Trì còn trả lời thì Từ Nhĩ đã “A” một tiếng: “Không nói được nữa, ̀i liệu của em đến rồi.”
Tống Thụy Trì: “Em làm việc .”
Từ Nhĩ: “Được rồi.”
Tống Thụy Trì: “Anh xong sớm sẽ tới đón em.”
Từ Nhĩ: “Được đó.”
Tống Thụy Trì: “Chờ .”
Từ Nhĩ cười: “Được thôi.”
Buổi chiều nay Tống Thụy Trì tham gia một hoạt động Từ Nhĩ hiểu lắm, nói hắn là khách mời.
Cho nên khi Từ Nhĩ xử lý xong việc tay, cậu liền mở Weibo.
Đúng vậy, cậu đã follow blogger lần truocwsw livestream.
Mà sáng nay blogger đăng một thông báo livestream lúc 3 giờ chiều, rằng hôm nay tham gia một hoạt động chắc chắn sẽ gặp Tống Thụy Trì, hãy chờ mong.
Giống như , Từ Nhĩ cũng nhấp xem. Blogger đang trò chuyện với .
Bối cảnh livestream là một lối , có chút tối.
Từ Nhĩ xem hai phút, blogger kể câu chuyện về , chuyển phát trực tiếp nền, đeo tai lên.
Máy tính lại có ̀i liệu mới được gửi đến, cùng lúc đó, Từ Thần cũng nhắn tin.
Từ Thần: [Anh! Xem Tống Thụy Trì ?]
Từ Thần: [[liên kết]]
Chính là link livestream của blogger này.
Từ Nhĩ: [Đang xem rồi.]
Từ Thần: [À.]
Từ Thần: [Em cũng đang xem, dùng thơ từ ca phú nói về triết học nhân sinh một lúc lâu rồi.]
Từ Nhĩ: [Haha, hiện ̣i là chuyện trong nhà.]
Từ Thần: [Đúng vậy.]
Từ Thần: [Hôm nay chỉ có một mình livestream.]
Từ Thần: [Lần trước Tống Thụy Trì, vài giây phản hồi nhất trong buổi livestream, hôm nay có thể đến chứ.]
Từ Thần: [Không chỉ có một mình , bên cạnh có hai ba blogger đều đang lviestream, đều ghi là chờ mong Tống Thụy Trì.]
Từ Thần: [Xem như lưu lượng bị họ nuốt hết rồi.]
Từ Nhĩ: [Tống Thụy Trì nổi tiếng như vậy à?]
Từ Thần: [Bây giờ mới biết mình chiếm được đồ tốt à?]
Từ Thần: [Fan boy fan girl đều rất nhiều đấy.]
Từ Thần: [Ôi ôi, tới rồi tới rồi.]
Từ Nhĩ cũng thấy, livestream đột nhiên trở nên ầm ĩ.
Từ Nhĩ nhanh chóng ấn xem.