Sao Mà Vẫn Không Hiểu! - Chương 143
Cập nhật lúc: 2026-02-26 15:24:16
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày tháng sống chung với vô cùng vui vẻ.
Đặc biệt là giống như Từ Nhĩ và Tống Thụy Trì, Thạch Tử Diệc cũng đánh giá họ, biết hiện ̣i là tình cảm nhiều hơn là sự hòa hợp trong linh hồn nhiều hơn nữa.
Một ánh mắt là có thể hiểu đối phương, giống như đã ở bên rất lâu vậy.
Bởi vì Trần Nam và Kha Lâm cũng biết chơi mạt chược, dần dần, bạn bè của Từ Nhĩ và Tống Thụy Trì cũng giao lưu với .
***
Thời tiết mùa đông phía nam luôn khó nắm bắt, có khi hôm nay còn mặc áo ngắn tay, một trận mưa là có thể mặc áo lông vũ rồi.
Buổi chiều hôm nay ngoài, Từ Nhĩ mặc áo khoác lông vũ, cũng may là sáng nay Tống Thụy Trì nhắc nhở, bằng lúc này cậu đã bị đông lạnh rồi.
Mà Tiểu Hà bên cạnh cậu lại may mắn như vậy.
“Cơn gió này thổi à?” Tiểu Hà xoa xoa tay: “Lúc nói chuyện, hàm răng của cũng đánh rồi.”
Từ Nhĩ cười: “Thấy rồi.”
Lúc này họ đã vào trong, có gió, Tiểu Hà cũng hòa hoãn lại.
Tiểu Hà: “Còn may là gọi bọn vào.”
Từ Nhĩ: “Không thì sẽ thành tượng băng mất.”
Tiểu Hà nở nụ cười: “Gần đây thiết kế Từ thật hài hước.”
Từ Nhĩ: “Chỉ là gần đây thôi ?”
Tiểu Hà “A” một tiếng: “Anh nói như vậy mới phát hiện, hình như từ khi cậu bắt đầu yêu thương thì đã thú vị hơn nhiều.” Tiểu Hà trêu chọc: “Sao vậy, bạn gái thích người đàn ông thú vị à?”
Từ Nhĩ gật đầu, lại lắc đầu: “Là bởi vì người yêu của tương đối thú vị, mưa dầm thấm lâu.”
Tiểu Hà “À” một tiếng, nhìn Từ Nhĩ bằng ánh mắt ái muội: “ vẫn đăng vòng bạn bè vậy, thấy người khác yêu đương đều đăng một ngày mười bài.”
Từ Nhĩ nói: “Tôi có dăng mà.”
Tiểu Hà lắc đầu: “Không phải, ý là ảnh chụp chung của hai người, phải những bài đăng hàng ngày bình thường.”
Từ Nhĩ vẫn nói: “Tôi có đăng mà.”
Tiểu Hà nghi hoặc: “Anh có đăng ?”
Từ Nhĩ: “Anh nhìn thiếu rồi.”
Tiểu Hà càng nghi hoặc hơn: “Không phải chứ?”
Từ Nhĩ nhún vai.
“Thiết kế Từ.”
Bên có người gọi Từ Nhĩ: “Hai người lại đây một chút.”
Tiểu Hà và Từ Nhĩ cùng đồng ý.
Trên đường, Tiểu Hà trộm nói: “Anh có cảm thấy La tổng và Lâm tổng vẫn luôn gọi ?”
Từ Nhĩ gật đầu: “Tôi cũng cảm thấy vậy.”
Tiểu Hà hỏi: “Anh quen biết họ chứ?”
Từ Nhĩ: “Không quen biết.”
Tiểu Hà: “Bản vẽ vừa rồi, rõ ̀ng là Giang Đào có thể giải thích cho họ , nhưng La tổng lại muốn nói.”
Từ Nhĩ gật đầu: “Đúng vậy.”
Lúc ấy Giang Đào đột nhiên bị ngắt lời, làm cho Từ Nhĩ đặc biệt xấu hổ.
La tổng và Lâm tổng là người của công ty đối ́c, theo lý mà nói thì có tiếp xúc gì với Từ Nhĩ.
Hơn nữa ở công trường như hôm nay, hai người ăn mặc đầy quý phái như thế này rất có vẻ lệch tông.
“Còn có...” Tiểu Hà tiếp tục: “Anh có phát hiện , ánh mắt La tổng nhìn đặc biệt...”
Từ Nhĩ hỏi: “Đặc biệt cái gì?”
Tiểu Hà “A” mộ ttienegs, tìm được từ thích hợp để hình dung: “Hiền từ!”
Từ Nhĩ nghi hoặc: “Có ý gì?”
Tiểu Hà: “Chính là cảm giác hiền từ, ánh mắt sáng lên khi thấy đứa trẻ nhà mình đó, hiểu ?”
Từ Nhĩ: “Tôi hiểu ý của , nhưng hiểu vì lại hiền từ.”
Tiểu Hà: “Thế nên mới có quen họ .”
Từ Nhĩ lắc đầu: “Thật sự biết.”
Tiểu Hà “A” một tiếng: “Không phải là nhìn trúng , muốn gả con gái cho chứ.”
Từ Nhĩ liếc Tiểu Hà một cái: “Anh suy nghĩ nhiều rồi.”
Khi nói chuyện, họ đã đến trước mặt La tổng và Lâm tổng.
Từ Nhĩ hiệu im lặng cho Tiểu Hà.
Lần này gọi Từ Nhĩ tới cũng phải vì chuyện gì lớn.
La tổng nói muốn Từ Nhĩ dạo cùng, có gì hiểu thì còn hỏi được.
Tất nhiên là Từ Nhĩ đồng ý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-143.html.]
một hồi...
La tổng hỏi: “Bình thường Tiểu Từ làm rất bận ?”
Từ Nhĩ nói: “Cũng bình thường.”
La tổng hỏi: “Tiểu Từ là người ở ?”
Từ Nhĩ nói: “Hội Trạch.”
La tổng gật gật đầu: “Dì rất thích ăn đào mật của Hội Trạch.”
Từ Nhĩ: “Ừm, mật đào chỗ chúng con rất ngọt.”
La tổng lại hỏi: “Tiểu Từ có người yêu ?”
Tiểu Hà được những lời này thì như bị kích thích, dùng sức chọc cánh tay Từ Nhĩ, giống như đang hò hét nói rồi mà.
Từ Nhĩ trả lời: “Có rồi.”
La tổng gật đầu, dáng vẻ kinh ngạc lắm: “Con có thích ăn bánh ngàn lớp ?”
Lâm tổng ở bên cạnh La tổng đột nhiên cười, nói với Từ Nhĩ: “Chị ấy cũng chỉ biết làm bánh ngàn lớp thôi.”
Từ Nhĩ cười haha hai tiếng.
La tổng: “Chị còn biết làm bánh kem đó.”
Lâm tổng: “Bánh kem đó của chị thì bỏ .”
La tổng: “ bánh ngàn lớp của chị cũng rất ngon, Tiểu Từ, con phải tin dì.”
Tiểu Từ: “Haha.”
Cái này có liên quan gì đến Từ Nhĩ chứ.
“Dì còn biết làm sữa lắc nữa.” La tổng lại nói.
Lâm tổng ́n thành với điểm này: “Sữa lắc của chị thực sự tồi, sữa lắc chuối ́t ngon.”
La tổng: “Đó là đương nhiên.”
Lâm tổng nói với Từ Nhĩ: “Dù chị ấy cũng chỉ chọn món đơn giản để làm.”
La tổng: “Nào có đơn giản!”
Lâm tổng cười: “Tiểu Từ, khi nào có ̉nh thì tới thử xem.”
Tiểu Từ khiếp sợ!
Tiểu Từ: “Không cần đầu, haha.”
Đoạn đối thoại kỳ quái này cuối cùng cũng bị thông báo giao hàng cắt đứt.
Cà phê La tổng mua cho mọi người tới rồi.
Từ Nhĩ nhanh chóng cầm cà phê trốn .
Còn may đoạn đường này có Tiểu Hà cùng, bằng Từ Nhĩ sẽ xấu hổ muốn chết.
“Hai người này có ý gì vậy?” Tiểu Hà cảm thấy rất kỳ quái: “Tôi hiểu nổi.”
Từ Nhĩ: “Tôi có thể hiểu được ?”
Tiểu Hà: “Cảm giác coi như con rể luôn rồi, quá hiền từ.”
Từ Nhĩ: “Anh câm miệng .”
Uống được nửa ly, Từ Nhĩ nhận được tin nhắn của Tống Thụy Trì.
Đặc biệt trùng hợp, lúc này Tống Thụy Trì cũng đang uống cà phê.
Từ Nhĩ chụp hình ly cà phê tay rồi gửi .
Từ Nhĩ: [Cụng ly!]
Tống Thụy Trì cụng ly với Từ Nhĩ, hắn gửi lại hình ảnh Từ Nhĩ vừa chụp.
Còn cố ý khoanh tròn hai người lọt vào trong hình.
Dúng vậy, chính là hai người vừa nói chuyện với Từ Nhĩ.
Tống Thụy Trì: [Đây là?]
Từ Nhĩ cho rằng Tống Thụy Trì đang nói về cách ăn mặc của hai người họ.
Xác thực là nhìn hoàn cảnh như vậy rất thích hợp.
Vì thế Từ Nhĩ giải thích: [Đối ́c lần này của bọn em.]
Từ Nhĩ: [Cà phê là do họ mời.]
Tống Thụy Trì gửi một sticker đồ mồ hôi.
Tống Thụy Trì sẽ chỉ gửi sticker này vào lúc đặc biệt cạn lời.
Vì thế Từ Nhĩ hỏi: [Làm vậy?]
Tống Thụy Trì: [Đó là mẹ và cô của .]
Từ Nhĩ: [Hả?]