Sao Mà Vẫn Không Hiểu! - Chương 142

Cập nhật lúc: 2026-02-26 15:24:00
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Từ Thần nói rất đúng, quả nhiên là bạn gái của Kha Lâm hưng phấn hơn Kha Lâm nhiều, đã ngồi xuống rồi vẫn còn kéo tay Kha Lâm, chôn mặt vào cánh tay Kha Lâm mà cười.

“Anh ấy vốn muốn mời các cậu ăn cơm từ sớm rồi.” Từ Nhĩ nói: “Vẫn luôn ̉nh, phải ấy thì cũng là mình.”

Trần Nam: “Không .”

Mọi người cùng nâng ly, Kha Lâm bật cười: “Cậu thật là…”

Trần Nam: “Làm vậy?”

Kha Lâm chỉ vào bạn gái mình: “Tiểu Vân từng nói với mình rất nhiều lần, thật sự là rất nhiều lần, cô ấy nói Từ Nhĩ và người bạn của cậu ấy nhất ̣nh có gì đó, nhưng mình tin.”

Tiểu Vân vô cùng vui vẻ: “Em đã nói mà, em đã nói mà.”

Trần Nam nghi hoặc: “Sao lại nhìn được?”

Kha Lâm: “Cô ấy nói nào có bạn bè gì mà dùng ảnh của đối phương làm avatar và hình nền vòng bạn bè chứ, nhưng mình cảm thấy rất bình thường.”

Trần Nam gật đầu: “Mình cũng cảm thấy rất bình thường, như vậy đã nhìn rồi ?”

Kha Lâm tiếp tục: “Mỗi lần Từ Nhĩ và Tống Thụy Trì có động tĩnh gì, Tiểu Vân đều chú ý tới, mình còn bảo cô ấy đừng làm loạn.”

“Xem xem !” Tiểu Vân đắc ý bĩu môi: “Kha Lâm còn đảm bảo với em, cười nhạo em, ấy nói ấy quen biết Từ Nhĩ lâu như vậy rồi, Từ Nhĩ là cong chẳng lẽ ấy biết , nói em đừng cố chấp nữa.”

Trần Nam: “Ừm...”

Kha Lâm: “Ừm...”

Hai người đồng loạt đầu nhìn Từ Nhĩ.

Ánh mắt như đang nói, tên nhóc này, cậu giấu sâu lắm.

Từ Nhĩ tỏ vẻ xin lỗi: “Mình...”

Vừa liền biết có chuyện, Tiểu Vân lập tức chọc Kha Lâm.

Kha Lâm nhanh chóng nhận được tín hiệu: “Nói thêm .”

Vừa nói lời này, đôi mắt của nam người còn lại đều nhìn thẳng vào Từ Nhĩ.

Bốn người thì thôi .

Từ Nhĩ hỏi Tống Thụy Trì: “Sao cũng tò mò như vậy?”

Tống Thụy Trì: “Anh cũng muốn em nói thêm.”

Vì thế Từ Nhĩ nói: “Anh ấy lì lợm dính lấy mình, cứ như vậy đó.”

Bốn vị còn lại phát âm thanh vừa hiểu vừa nghi hoặc: “... Hửm?”

Tống Thụy Trì vô cùng bất đắc dĩ mà cười một chút, gật đầu: “Ừm, là như vậy.”

Đương nhiên là ai tin.

Từ Nhĩ khụ khụ hai tiếng: “Ngay từ đầu, Trần Nam cũng biết đó, là chúng xin WeChat.”

Trần Nam gật đầu: “Đúng vậy, đó thì ?”

Từ Nhĩ ngừng một chút rồi nói: “Duyên phận đó! Buổi tối hôm đó bọn mình gặp ở cửa quán bar.”

Kha Lâm cũng nhớ tới: “Đúng vậy, cậu nói là hai người uống rượu, cậu còn uống nhiều.”

Từ Nhĩ “Ừm” một tiếng: “Buổi tối hôm đó mình uống nhiều quá, hôn ấy.”

Những lời này của Từ Nhĩ đủ bình tĩnh mà cũng đủ cung cấp thông tin, nhưng những người kể lại bình tĩnh nổi, Trần Nam, Kha Lâm và Tiểu Vân đồng thời kêu: “Hả!!?”

Trần Nam còn ôm lấy đầu mình.

“Cái gì? Cái gì?” Trần Nam: “Cậu! Cậu!”

Kha Lâm chậc chậc chậc: “Mình ngờ cậu là loại người này đó, Từ Nhĩ!”

Từ Nhĩ lại bình tĩnh bổ sung: “Kỳ thật câc cậu đã xem chứng cứ mình hôn ấy rồi.”

Trần Nam và Kha Lâm: “Bọn mình?”

Từ Nhĩ: “Đúng vậy, chính là video chơi lego mình gửi lần trước.”

“Từ từ!”

Trần Nam đưa dấu ̣m dừng, lấy điện thoại .

Vì thế ba vị này chụm đầu vào, bắt đầu xem video.

Tới phần xuất sắc nhất, cả phòng đều an tĩnh.

Cho đến khi Từ Nhĩ hôn lên.

 “A!”

“Aa!”

Trần Nam che khuất đôi mắt, vừa cười vừa coi như thấy.

Kha Lâm đặc biệt kinh ngạc.

Bạn gái của Kha Lâm bịt kín miệng.

Trần Nam: “Sao lúc đó mình lại thấy? Mẹ nó!”

Kha Lâm cũng cười: “Mình chỉ xem đoạn trước, may là mình chụp hình, bằng là gửi thẳng video cho bạn mình rồi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-142.html.]

Từ Thần giơ tay: “Chỉ có em xem.”

Trần Nam và Kha Lâm liếc , đồng thời cạn lời.

Thời gian kế tiếp, Từ Nhĩ chọn mấy câu chuyện có thể nói được, kể cho mọi người cùng với Tống Thụy Trì.

Đồ ăn được đưa lên, nhưng nhóm người này căn bản có tâm trạng dùng bữa, cười muốn liệt miệng.

“Hai người lãng mạn thật đấy.” Trần Nam cảm thán.

Kha Lâm đầu nhìn Tiểu Vân: “Vui vẻ ?”

Tiểu Vân: “Vui vẻ muốn chết.”

Bữa cơm này vô cùng vui vẻ, cuối cùng mọi người đều uống rượu.

Sau khi chấm dứt, Từ Nhĩ sắp xếp cho mọi người về nhà, cũng bảo Tống Thụy Trì thuê người lái .

Mà vào khoảnh khắc lên xe, Từ Nhĩ như quả bóng cao su được xả , lập tức ngã vào lòng Tống Thụy Trì.

“Em có say ?” Từ Nhĩ hỏi.

Tống Thụy Trì nắm lấy tay Từ Nhĩ: “Thoạt nhìn là .”

Từ Nhĩ nhắm hai mắt lại: “Thịt bò ăn rất ngon.”

Tống Thụy Trì cười: “Hiện ̣i thì có.”

Từ Nhĩ xua tay: “Vẫn vẫn , nhưng cảm giác mơ hồ.”

Tống Thụy Trì xoa tóc Từ nhĩ như an ủi: “Em ở trước mặt bạn bè của em rất khác khi ở trước mặt bạn bè của .”

Từ Nhĩ “Ừm ừm” hai tiếng, dường như biết Tống Thụy Trì muốn nói cái gì: “Đương nhiên là nói nhiều với bạn bè của chính mình hơn.”

Tống Thụy Trì: “Nói nhiều hơn.”

Cậu mở to mắt: “Anh nói em nghịch ngợm à?”

Tống Thụy Trì: “Anh nói em hoạt bát.”

Từ Nhĩ bĩu môi, ủy khuất: “Anh ghét bỏ em.”

Tống Thụy Trì cười thành tiếng: “Khóc .”

Từ Nhĩ lập tức bình thường: “Không .”

Từ Nhĩ thở hắt : “Bắt đầu mơ hồ rồi.”

Tống Thụy Trì nói với phía trước: “Tài xế, lái chậm một chút.”

Tài xế: “Được rồi.”

Từ Nhĩ nhắm mắt lại, thoải mái dựa: “Anh nói xem nếu em thật sự say thì em sẽ làm gì ?”

“Em sẽ...” Xét thấy có người thứ ba ở đây, Tống Thụy Trì tiến lại gần bên tai Từ Nhĩ, nói với Từ Nhĩ: “%?#@”

Từ Nhĩ bật cười thành tiếng: “Đại sắc lang.”

Tống Thụy Trì: “Em nói ai?”

Từ Nhĩ: “Anh.”

Tống Thụy Trì: “Là em làm như vậy.”

“Em mới làm, là giả thiết của mà.” Từ Nhĩ lại nói: “Hơn nữa đây rõ ̀ng là chuyện sẽ làm.”

Tống Thụy Trì: “Anh làm cũng được.”

Từ Nhĩ “A” một tiếng: “Đại sắc lang!”

...

Sau đó Từ Nhĩ còn nhớ bắt đầu gì nữa từ khi nào, chỉ nhớ rằng lúc nhắn trong nhóm rằng về nhà an , dây thần kinh căng thẳng trong cậu mới như đứt phựt.

Cho nên đó, hai người họ đã xảy chuyện gì giường, Từ Nhĩ có chút ấn tượng nào.

Rốt cuộc là cậu có bị Tống Thụy Trì lừa gạt .

Rốt cuộc là Tống Thụy Trì có làm .

Rốt cuộc là ngày hôm Tống Thụy Trì nói Từ Nhĩ đặc biệt chủ động có phải thật .

“Em tin, em tin .”

Hôm khi ăn sáng, Từ Nhĩ lắc đầu như trống bỏi.

Tống Thụy Trì rất bình tĩnh: “Xem camera?”

Từ Nhĩ: “Trong phòng ngủ có camera.”

Tống Thụy Trì tiếp tục bình tĩnh: “Có thể ghi âm.”

Từ Nhĩ mím môi, nhưng vẫn nói: “Âm thanh có thể chứng minh cái gì chứ?”

Tống Thụy Trì cười đặc biệt thích hợp: “Nghe xem có bao nhiêu vui vẻ, rên nhiều .”

“A! Câm miệng!” Từ Nhĩ tiếp tục mạnh miệng: “Vậy cũng cứng minh được cái gì chứ?”

Tống Thụy Trì cười vô cùng vui vẻ.

 

Loading...