Sao Mà Vẫn Không Hiểu! - Chương 140

Cập nhật lúc: 2026-02-26 15:23:32
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Từ Nhĩ ấn mở loa ngoài, đặt điện thoại lên bàn trà: “ máy chơi game ở nhà .”

“Anh ở nhà à?” Từ Thần “A” một tiếng: “Anh ở nhà Tống Thụy Trì à?”

Từ Nhĩ: “Đúng vậy.”

Từ Thần: “Vậy được rồi.”

Tống Thụy Trì bên cạnh mở miệng: “Muốn chơi thì bây giờ chúng lấy.”

Từ Nhĩ suy nghĩ một chút: “Cũng đúng nhỉ?”

Từ Thần ở đầu bên : “Được đó được đó.”

Nói là , vừa cúp điện thoại hai người đã tới nhà của Từ Nhĩ.

Không thể nói, đã lâu trở lại.

Từ Nhĩ nhanh chóng tìm được ̃a game mình và Từ Thần chơi lần trước, khi bỏ vào túi, Tống Thụy Trì lại nói: “Mang theo hết .”

Từ Nhĩ nghĩ cũng đúng, lập tức đầu cầm toàn bộ ̃a game trong ngăn kéo.

Tống Thụy Trì lại nói về mấy cái ly và đồ trang trí bàn.

Từ Nhĩ lại cảm thấy có thể, lại cầm lấy.

Cuối cùng, Từ Nhĩ nhìn Tống Thụy Trì để hai vali hành lý lên xe, đột nhiên cảm thấy dường như chuyện này hề đơn giản.

Dọn sạch nhà rồi.

...

Đón Từ Thần ở cửa ga ̀u điện ngầm, họ liền đến nhà Tống Thụy Trì.

Sau khi xuống xe, Từ Thần nhìn thấy Tống Thụy Trì kéo hai vali hành lý, để lộ biểu tình kinh ngạc: “Máy chơi game của biến lớn như vậy rồi à?”

Từ Nhĩ bật cười: “Bản 3D.”

Từ Thần: “Được được được.”

Có lẽ là vừa rồi bối cảnh xe có chút đúng, hiện ̣i Từ Thần tới nhà Tống Thụy Trì, lập tức trở nên khách sáo.

“Chào Tống lão sư.” Từ Thần vô cùng lễ phép: “Lần đầu tiên tới nhà Tống lão sư, có chút vội vàng, mang thứ gì, thật ngại quá.”

Tống Thụy Trì nói: “Không , trai cậu lần đầu tới cũng mang gì.”

Từ Nhĩ: “...”

Từ Nhĩ: “???”

Vì thế Từ Nhĩ phản bác: “Em có mang.”

Tống Thụy Trì: “Em mang cái gì?”

Từ Nhĩ: “Em mang một mùi rượu.”

Tống Thụy Trì niết mặt Từ Nhĩ: “Còn biết xấu hổ mà nói.”

Từ Nhĩ: “Hehe.”

Từ Thần: “...”

Được được được.

Có thể dép trước được ?

...

Vào phòng khách, Từ Thần được thấy Soso trong truyền thuyết.

“Người thật, à đúng, mèo thật còn đẹp hơn ảnh chụp.” Từ Thần đánh giá.

Một lát , Từ Thần lại nói: “Anh từng chụp cái máy pha cà phê này rồi.”

Từ Nhĩ gật đầu: “Đúng vậy, dùng khá tốt.”

Từ Thần lại chỉ vào bộ loa: “Wow, em biết bộ loa này.”

Cảm thán xong, bản cậu cũng cạn lời: “... Em thật giống Lưu lão lão.”

(Lưu lão lão: một nhân vật nổi tiếng trong tiểu thuyết Hồng Lâu Mộng, thường dùng như một cách hài hước để chỉ một đầu bước môi trường xa lạ khiến họ ngỡ ngàng và tò mò)

Từ Nhĩ nở nụ cười: “Tới nhà thần tượng, tò mò một chút cũng rất bình thường.”

Từ Thần gật đầu: “Có lý.” Cậu “Wow” một tiếng: “Anh trai của em và thần tượng của em ở bên .”

Từ Nhĩ cũng hùa theo: “Đúng đó.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-140.html.]

Từ Thần: “...”

Từ Nhĩ: “...”

Từ Nhĩ: “Chơi game thôi.”

Từ Thần: “Được rồi.”

Tống Thụy Trì ở một bên vừa cầm vali vừa nhìn hai em nhà này biểu diễn.

Sau đó, phòng khách bị hai em nhà này chiếm lĩnh.

Hai người chiến đấu kịch liệt, cuối cùng cũng qua cửa một giờ.

“Yeah!”

“Yes!”

Vào khoảnh khắc qua cửa, cả hai giơ tay lên, vỗ một cái.

Sau khi sự hưng phấn kết thúc, Từ nhĩ nhìn trái phải, cuối cùng phát hiện Tống Thụy Trì ngồi phía .

“Nhớ tới rồi à?”

Tống Thụy Trì đang ăn nho.

Từ Nhĩ cười hehe, buông tay cầm: “Còn sắp xếp vali nữa.”

Tống Thụy Trì nhét một quả nho vào miệng Từ Nhĩ: “Anh xếp xong rồi.”

Từ Nhĩ nhai nho: “Ca ca giỏi quá.”

Từ Thần rùng mình một cái.

Biết trai gọi Tống Thụy Trì là ca ca, cùng với trai gọi Tống Thụy Trì là ca ca, thực sự là hai chuyện khác .

Quá ngọt.

Từ Thần ăn một quả nho.

Nho cũng ngọt.

“Hai người họ còn biết người yêu của cậu là Tống Thụy Trì nhỉ?” Từ Thần hỏi Từ Nhĩ.

Từ Nhĩ lắc đầu: “Chưa biết.”

Từ Thần nhíu mắt lại: “Lần trước nói em cũng biết là muốn ̣o bất ngờ đấy.”

Từ Nhĩ nhướng mày với Từ Thần.

Từ Thần: “Tối nay Kha Lâm dẫn theo bạn gái của ấy đó, chị ấy mà thấy được kiểu gì cũng hét ầm lên.”

Từ Nhĩ nghi hoặc: “Bạn gái của cậu ấy làm ?”

Từ Thần cười: “Anh biết à? Bạn gái của ấy là độc giả thâm niên của tiểu thuyết đam mỹ đấy.”

Từ Nhĩ: “Tiểu thuyết đam mỹ là cái gì?”

Từ Thần: “Ôi.”

Vì thế Tống Thụy Trì giải thích cho Từ Nhĩ một chút.

Từ Nhĩ “A” một tiếng: “Nên là sẽ như thế nào?”

Từ Thần suy nghĩ: “Sẽ rất thích hai người.”

Từ Nhĩ lại “A” một tiếng, đột nhiên hiểu : “Gặm đường CP.”

Không biết lời này có gì buồn cười, Từ Thần và Tống Thụy Trì cùng nở nụ cười.

Từ Nhĩ nghi hoặc: “Hả? Không đúng ?”

Tống Thụy Trì: “Đúng.”

Từ Nhĩ: “Đúng thì cười cái gì?”

Tống Thụy Trì: “Cười em đáng yêu.”

Từ Thần bất động thanh sắc nhướng mi.

(Bất động thanh sắc: mặt một biểu tình, chút biến sắc)

Được được được.

“Cái gì vậy chứ?” Từ Nhĩ bĩu môi: “Em hiểu mà.”

 

Loading...