Sao Mà Vẫn Không Hiểu! - Chương 14
Cập nhật lúc: 2026-01-31 15:03:54
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Hôm qua cậu quên mất mật mã nhà cậu.” Tống Thụy Trì tiếp tục nói.
Từ Nhĩ cởi quần, nghiêng đầu suy nghĩ: “À, đúng, mấy hôm trước vừa mới đổi mật mã, có tể là hôm qua nhất thời nhớ .” Cậu theo đó dẫn câu chuyện về : “Sau đó liền đưa tới nhà ?”
Tống Thụy Trì: “Đúng vậy.”
Từ Nhĩ đứng mặt đất kéo quần lên: “Sau đó thì ?”
“Sau đó.” Tống Thụy Trì có chút bất đắc dĩ: “Cậu nói cậu muốn lắp lego.”
“Hả?” Từ Nhĩ kinh ngạc: “Lắp lego?”
Tống Thụy Trì: “Đúng vậy.”
Từ Nhĩ: “Lego ở ?”
Tống Thụy Trì khẽ cười một tiếng: “Hỏi rất .”
Từ Nhĩ lập tức ngoan ngoãn.
Quần đã mặc xong rồi, lúc này Từ Nhĩ đứng ở mép giường, tư thế đặc biệt nghiêm trang.
Cũng đặc biệt giống đang tỉnh lại.
Ngữ khí của Tống Thụy Trì như vậy, tất nhiên là Từ Nhĩ có phán đoán.
Quả nhiên, Tống Thụy Trì nói: “Tôi mua.”
Từ Nhĩ yếu ớt: “Không phải là ngày hôm qua mua chứ?”
Tống Thụy Trì: “Còn phải , Từ .”
Từ : “Haha.”
Từ lại nói: “Vậy có thể mua cho .”
Tống Thụy Trì trực tiếp bị chọc tức đến bật cười, hắn bước lên ba bước, trực tiếp đến trước mặt Từ Nhĩ, nắm lấy mặt cậu: “Được tiện nghi còn khoe mẽ à?”
Từ Nhĩ nở nụ cười: “Không có có.” Cậu cũng học theo một tiếng của Tống Thụy Trì: “Cảm ơn Tống , Tống thật tốt.”
Cho nên Từ Nhĩ có thể xâu chuỗi lại vì nửa đêm hôm qua Tống Thụy Trì lại có dáng vẻ .
Chỉ là quên mật mã mà phải đưa một người mới quen biết đến một ngày về nhà cũng đã đủ phiền rồi, người này còn muốn lắp lego nữa chứ.
Wow, Tống là kiểu người tốt thế nào vậy.
Nghĩ tới nghĩ lui, lại nhìn thấy hình tượng của Tống Thụy Trì vĩ đại hơn rất nhiều.
“Haha.” Từ Nhĩ tỏ vẻ xin lỗi mà cười: “Ngại quá.”
Tống Thụy Trì phát âm thanh biết là “Ừm” “Hừm”: “Nói ngại quá là được rồi?”
Từ Nhĩ kiềm chế được mà bước lên phía trước một bước nhỏ: “Vậy muốn thế nào?”
Tống Thụy Trì đầu nhìn Từ Nhĩ: “Tôi muốn thế nào?”
Từ Nhĩ: “Ừm, muốn thế nào?”
Tống Thụy Trì nói gì, hắn nhìn chằm chằm vào đôi mắt Từ Nhĩ vài giây, đột nhiên cúi người qua.
Từ Nhĩ lùi lại theo bản năng.
Không biết có ý gì, Tống Thụy Trì lại rất nhanh đứng thẳng người, còn cười một chút.
“Đi thôi.” Tống Thụy Trì xoa đầu Từ Nhĩ, giống như đêm qua vậy.
Từ Nhĩ: “A.”
Từ Nhĩ theo Tống Thụy Trì khỏi phòng ngủ, bởi vì chuyện tối hôm qua, lúc này cậu đặc biệt ngoan ngoãn an tĩnh.
Kỳ thật bình thường cậu cũng rất an tĩnh, chỉ là lúc này đến nội tâm cũng lặng yên, cậu nghĩ, nếu hiện ̣i Tống Thụy Trì muốn trời, chừng cậu sẽ thật sự nghĩ cách lấy xuống.
Cửa phòng ngủ mở , ánh sáng phòng khách chiếu vào một chút.
Không ngờ theo ánh sáng truyền tới là thanh âm của một nam nhân: “Ôi, cậu ở nhà à, phải cậu nói buổi sáng... Mẹ nó!”
Từ Nhĩ và nam nhân đang nói chuyện nhìn .
Người này hiển nhiên là hoảng sợ, đồ ăn cho mèo tay đều rơi xuống mặt đất.
Mèo cũng nhìn Từ Nhĩ.
Vì thế Từ Nhĩ cười với người này, cũng cười với mèo.
“Từ Nhĩ.”
Tống Thụy Trì đến bên cạnh, giới thiệu toàn bộ sinh vật trong phòng khách: “Ứng Cảnh, Soso.”
“Xin chào.”
“Xin chào.”
“Meow.”
Ba sinh vật trăm miệng một lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-14.html.]
Ứng Cảnh dọn đống đồ ăn rơi đất, nói nốt lời vừa rồi: “Mình tưởng cậu thành phố B, gọi mình tới đây cho mèo ăn, phải nói hôm nay ?”
Tống Thụy Trì nói: “Lát nữa .”
Từ Nhĩ nhìn thấy lego, là máy đánh chữ lần trước cậu muốn mua nhưng còn do dự mua, lúc này đã ở bàn trà, trong trạng thái đã lắp xong.
“Cậu chơi lego từ khi nào vậy?” Ứng Cảnh vô cùng hợp với tình hình mà nhắc tới cái này, còn đánh giá một câu: “Cũng khá đẹp đấy.”
Bất thình lình, Từ Nhĩ và Tống Thụy Trì nhìn .
rất nhanh, Từ Nhĩ ngượng ngùng di chuyển ánh mắt.
“Không phải mình lắp.” Tống Thụy Trì nói.
Ứng Cảnh nói: “Vậy ai lắp?”
Tống Thụy Trì đầu hỏi Từ Nhĩ: “Ai lắp?”
Từ Nhĩ muốn cười nhưng dám cười: “Không biết.”
Tống Thụy Trì: “Ừm, biết lắp.”
Ứng Cảnh sô pha nhướng mi một chút.
Lại nhướng thêm một chút.
Tay Tống Thụy Trì ấn nhẹ lên đầu Từ Nhĩ, xoay người về phía phòng bếp, cũng hỏi: “Cậu ăn ?”
Ứng Cảnh cười rộ lên: “Hỏi mình à?”
Tống Thụy Trì: “Hỏi... Đúng, hỏi cậu.”
Ứng Cảnh biết vì lại phá lên cười: “Tống lão sư của chúng hôm nay thật ôn nhu, còn ăn, cảm ơn Tống lão sư.”
Soso ăn đồ ăn vặt xong dã rời khỏi sô pha, Từ Nhĩ dịch vài bước về chỗ nó, thấy Soso có ý ̣nh trốn thì ngồi xổm xuống vuốt mèo.
Thuận tiện cũng nhìn máy đánh chữ bàn.
Wow, đồ thật càng đẹp hơn.
Còn có, cái này là cậu lắp?
Đương nhiên, Soso càng đáng yêu hơn, lớn hơn một chút so với avatar của Tống Thụy Trì.
“Mì trộn được ?” Tống Thụy Trì ở bên hỏi.
Soso sợ Từ Nhĩ chút nào, cậu bế nó lên một cách đơn giản.
“Có thể, đương nhiên có thể.” Ứng Cảnh đáp.
Tống Thụy Trì: “Không hỏi cậu.”
Ứng Cảnh: “...”
Từ Nhĩ phản ứng lại: “Có thể.”
Tống Thụy Trì: “Có gì ăn được ?”
Từ Nhĩ: “Không ăn hành.”
Tống Thụy Trì: “Được.”
Ứng Cảnh cũng nói: “Mình có gì ăn được, cảm ơn Tống lão sư.”
Tống lão sư thèm để ý.
Soso vậy mà lại sợ người lạ chút nào, Từ Nhĩ sờ một chút đã ôm được lên.
À đương nhiên, cũng có thể là do ngày hôm qua bọn họ đã giao lưu rồi.
Mà ở phòng bếp.
Tống Thụy Trì vừa mới nấu nước xong, bên cạnh đã xuất hiện một nam nhân như kẻ trộm.
“Có ý gì đây.” Âm thanh của Ứng Cảnh rất nhỏ, nhưng ngữ khí lại đầy đủ: “Cậu ấy là ai? Cậu ấy là ai?”
Tống Thụy Trì lấy mì sợi : “Từ Nhĩ.”
Ứng Cảnh chậc một tiếng: “Không phải, ai hỏi cậu cái này chữ.” Sau đó tới gần hơn một chút: “Tình huống này là như thế nào?”
Tống Thụy Trì lấy đôi đũa : “Không phải như cậu nghĩ.”
Ứng Cảnh cười: “Sao cậu biết mình đang nghĩ cái gì?”
Tống Thụy Trì để ý đến Ứng Cảnh.
xác thật, Ứng Cảnh đang nghĩ đến cái , vì thế tiếp tục truy hỏi: “Cho nên hai người?”
Rất tốt, thành công đạt được một cái liếc mắt lạnh lùng từ Tống Thụy Trì: “Không có.”
“Có ý gì?” Ứng Cảnh nở nụ cười, dùng bả vai chọc Tống Thụy Trì từ lưng: “Đắp chăn nói chuyện phiếm à?”
Tống lão sư khuấy mì: “Tình yêu thuần khiết, có hiểu ?”