Có lẽ là lời thổ lộ thâm tình này của Từ Nhĩ đã đánh thẳng vào tâm hồn của Tống Thụy Trì, buổi tối hôm nay Tống Thụy Trì đặc biệt biết chơi.
Hơn nữa ngày mai là cuối tuần, Tống Thụy Trì cũng có công việc, hai người lại vài ngày gặp mặt, thực sự thể vãn hồi.
Từ lần trước Tống Thụy Trì dùng cà vạt trói tay Từ Nhĩ lại, Tống Thụy Trì như đã mở khóa Từ Nhĩ, hiện ̣i hai người càng ngày càng hoang dã.
Đương nhiên chủ yếu là Tống Thụy Trì hoang dã, mà Từ Nhĩ lại ngoan ngoãn phối hợp.
Khi Từ Nhĩ phối hợp tất cả mọi thứ, Tống Thụy Trì rất thích.
Tuy rằng ngây thơ nhưng năng lực phân tích mạnh, năng lực hành động mạnh, năng lực tay cũng mạnh.
Năng lực đáp trả càng mạnh hơn.
Lần này Tống Thụy Trì công ́c trở về, mang theo một cái lục lạc nhỏ.
Từ Nhĩ vỗn cho rằng Tống Thụy Trì mua cho Soso, kết quả là khi họ làm một nửa thì vật nhỏ này đột nhiên xuất hiện.
Tống Thụy Trì đeo lên cổ chân Từ Nhĩ.
Mới đầu Từ Nhĩ còn hiểu cái này thì có gì , cho đến khi mỗi một lần nó đều phát tiếng vang.
Xác thực.
Rất .
...
Ban đêm như vậy, tất nhiên ngày hôm sẽ lãng phí hết nửa ngày.
Mà cuối cùng họ có thể rời giường cũng là vì Soso.
Sau khi Soso gõ cửa rất nhiều lần, cuối cùng Từ Nhĩ cũng ôm nó vào trong phòng ngủ, vừa ôm vừa lẩm bẩm bên tai Soso: “Không phải cho em vào, muốn mở cửa cho em, nhưng ba em cho, ba thối.”
Dường như Soso có thể hiểu, đưa mắt nhìn Tống Thụy Trì.
ý đồ của Từ Nhĩ còn thành công thì Tống Thụy Trì đã ôm lấy Soso, Soso vô cùng sính người mà cọ tay Tống Thụy Trì.
Từ Nhĩ: “...”
Hay lắm, Từ Nhĩ thành người xấu rồi.
...
Đêm hôm qua có mưa, nhiệt độ khí hôm nay lạnh một chút.
Rời giường quá muộn, hai người cũng ăn gì phức ̣p, Tống Thụy Trì làm mì ý sốt cà chua.
Tống Thụy Trì nấu mì trong phòng bếp, Từ Nhĩ chờ ở bàn ăn, cũng chống đầu ngây ngốc nhìn Tống Thụy Trì trong bếp.
Ngây ngốc thật sự rất tốt, cảm giác như bản đang ngao du trong vũ trụ, nhưng đầu óc lại trống trơn.
Tuy rằng ánh mắt có tiêu cự, nhưng tròng mắt vẫn có thể theo Tống Thụy Trì.
Tống Thụy Trì bên trái, ánh mắt của Từ Nhĩ cũng nhìn sang bên trái, Tống Thụy Trì bên phải, ánh mắt của Từ Nhĩ lập tức nhìn sang bên phải.
Cho đến khi Tống Thụy Trì đầu nhìn Từ Nhĩ.
Từ Nhĩ lập tức nở nụ cười tiêu chuẩn với Tống Thụy Trì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-139.html.]
Tống Thụy Trì cũng cười, hắn buông đũa xuống, ngoắc một cái: “Vào đây.”
Từ Nhĩ: “Tới ngay.”
Từ Nhĩ bước từng bước nhỏ vào phòng bếp: “Tống lão sư có dặn dò gì?”
“Không có dặn dò.” Tống Thụy Trì nói: “Cho em có cơ hội ngắm gần hơn một chút.”
Từ Nhĩ “Wow” một tiếng, lập tức phối hợp: “Cảm ơn Tống lão sư, em sẽ quý trọng cơ hội lần này, Tống lão sư ký tên cho em .”
Vì thế Tống Thụy Trì dùng ngón tay vẽ linh tinh lên trán Từ Nhĩ.
Từ Nhĩ: “Cảm ơn Tống lão sư, cả đời này em đều rửa mặt.”
Tống Thụy Trì hôn một cái lên môi Từ Nhĩ: “Như thế này thì ?”
Từ Nhĩ làm bộ lột da mặt xuống: “Họa bì!”
...
Tống Thụy Trì xác thực có dặn dò gì, cũng xác thực chỉ gọi Từ nhĩ vào đứng nhìn.
Mới đầu Từ Nhĩ chỉ nhìn, một lúc thì cảm thấy quá chán, vì thế cậu qua, ôm lấy Tống Thụy Trì từ phía .
Đến đây còn có gì, Từ Nhĩ ôm rất ngoan ngoãn, nhưng Tống Thụy Trì động vài cái, tay Từ Nhĩ đã sờ vào đường chỉ may quần áo hắn.
Vậy cậu cũng khách sáo nữa.
Từ Nhĩ duỗi tay vào, biểu tình đặc biệt sắc tình.
Mà khi thấy Tống Thụy Trì kêu một tiếng vì hành động bất ngờ này của Từ Nhĩ, cảm giác hưng phấn của Từ Nhĩ lập tức dâng cao.
Đùa giỡn thành công.
“Có người học hư rồi.” Tống Thụy Trì cầm tay Từ Nhĩ.
Từ Nhĩ: “Hehe.”
Từ Nhĩ cảm nhận được cảm xúc dưới tay đổi: “Có người dùng sức rồi.”
Tống Thụy Trì liên tục dùng sức, còn kéo tay Từ Nhĩ lên một chút.
Miệng Từ Nhĩ lập tức há to.
Vẫn là Tống Thụy Trì sắc hơn.
...
Vào ngày họ ở nhà làm, cả hai vẫn luôn từ từ chậm ̃i, hiện giờ Từ Nhĩ cũng đã học được thói quen nhai kỹ nuốt chậm của Tống Thụy Trì, khi làm mấy việc linh tinh cũng trở nên chậm rì rì.
Cơm nước xong, trời hết mưa, họ dạo dưới tầng một vòng, nghĩ có việc gì, muốn gọi mọi người tối nay cùng ăn cơm.
Quyết ̣nh xong liền hỏi, Từ Nhĩ gọi một tiếng trong nhóm, mọi người vốn đang nhàm chán, lại có người mời cơm, tất nhiên là trong lòng tràn đầy vui mừng, tất cả đều đồng ý.
Mà sinh viên Từ Thần là người nhàm chán nhất trong đám bạn, ngây ngốc trong ký túc xá được nữa, nói muốn tới tìm Từ Nhĩ chơi game.
Từ Thần: “Chơi cái lần trước chúng đã lưu, hôm nay thông quan, được ?”