Sao Mà Vẫn Không Hiểu! - Chương 136

Cập nhật lúc: 2026-02-26 15:18:27
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Kha Lâm cũng: “Hả?”

Trần Nam: “Cái gì cơ? Cậu có người yêu rồi? Chuyện từ khi nào vậy?”

Từ Nhĩ suy nghĩ: “Cũng được bao lâu.”

“Wow.” Kha Lâm cảm thán: “Mọi người có động tĩnh lâu như vậy, cậu liền nói chuyện lớn đến thế cho bọn mình biết ?”

“Đúng vậy đó, mẹ nó.” Trần Nam cười cười: “Quen ở vậy?”

Từ Nhĩ nói: “Từ Thần giới thiệu.”

Từ Thần đang tắt micro: “Hả?”

Từ Nhĩ cười: “Phải ?”

Từ Thần: “Vậy... Cũng đúng.”

Trần Nam lại nói: “Có ý gì vậy? Học muội à?”

Từ Nhĩ: “Không phải.”

Trần Nam: “Từ Thần, cậu cũng phải giới thiệu cho một người, đừng chỉ quan tâm đến trai cậu.”

Từ Thần: “Haha.”

“Me nó!” Trần Nam lại cảm thán: “Từ Nhĩ vậy mà lại yêu đương rồi.”

Kha Lâm cũng nói: “Đúng đúng , thật thể tưởng tượng nổi.”

Từ Thần biết chuyện lên tiếng: “Hai người biết , từ khi trai em yêu đường thì vô cùng ngọt ngào.”

Trần Nam và Kha Lâm trăm miệng một lời: “Thật giả vậy?”

Từ Nhĩ ngượng ngùng: “Được rồi, chơi thôi.” Cậu bấm chuột: “Để mình xem khi nào ̉nh, chúng ăn một bữa cơm.”

Trần Nam: “Được rồi, cũng nên dẫn tới gặp mặt.”

Kha Lâm: “Đúng vậy đúng vậy.”

Từ Nhĩ liền tìm Tống Thụy Trì.

Từ Nhĩ: [Bạn của em muốn gặp , chính là nhóm nhỏ của em.]

Từ Nhĩ: [Cùng ăn một bữa cơm ?]

Tống Thụy Trì: [Có thể, đợi trở về.]

Từ Nhĩ: [Được rồi.]

Từ Nhĩ: [Là phận bạn trai đó.]

Tống Thụy Trì: [Anh sẽ biểu hiện thật tốt.]

Từ Nhĩ: [Anh ngoan nhất đó.]

Trần Nam lại nói: “Này Từ Thần, cậu sửa tên lúc nào thế, để tên Tống Thụy Trì nữa à?”

Từ Thần lập tức nở nụ cười: “Tống Thụy Trì là của trai em, em phải sửa.”

Từ Nhĩ “A” một tiếng: “Đúng vậy, là của mình.”

Trần Nam: “Cậu? Cậu cũng sửa mà.”

Từ Nhĩ: “Đặt ở trong lòng.”

Từ Thần cười tươi như hoa nở: “Ôi trời, đổi rồi.”

Từ Nhĩ: “Hahaha.”

Trần Nam nghi hoặc: “Cái gì vậy? Hai người nói cái gì thế?”

Kha Lâm: “Nói tiếng lóng à?”

Từ Thần: “Không có gì.”

Đột nhiên, Trần Nam như đã hiểu một chút: “Hai người nói về Tống Thụy Trì nào, tên game là Tống Thụy Trì .”

Từ Thần: “Anh đoán xem.”

Từ Nhĩ cũng: “Cậu đoán xem.”

Trần Nam: “Nhất ̣nh là Tống Thụy Trì, cái gì mà Tống Thụy Trì là của Từ Nhĩ, còn phải là Tống Thụy Trì .”

Từ Nhĩ: “Wow, cậu thật thông minh.”

Trần Nam: “Mình hoài nghi cậu đang chọc ngoáy mình.”

Từ Thần: “Sau đó thì ?”

Trần Nam: “Sau đó gì?”

Từ Thần: “Wow, thật thông minh.”

Trần Nam: “... Cái gì vậy chứ?”

Từ Nhĩ cũng đang cười trộm.

Tư duy của thẳng nam đúng là như tường đồng vách sắt.

***

Lần này Tống Thụy Trì công ́c rất nhiều ngày, mà cũng là lần này Tống Thụy Trì vừa , Từ Nhĩ mới nhận ngày tháng có Tống Thụy Trì có bao nhiêu cô đơn.

Không khoa trương, chuyện đầu tiên khi tỉnh lại mỗi ngày chính là nghĩ bao nhiêu ngày nữa Tống Thụy Trì mới về.

Nỗi nhớ Từ Nhĩ dành cho Tống Thụy Trì cũng rất chậm ̃i, thời gian càng lâu thì càng dày, đặc biệt là buổi tối, rầu rĩ vui đến mức suýt nữa mất ngủ.

Vào ngày trước khi Tống Thụy Trì trở về, Từ Nhĩ nhận được điện thoại của mẹ.

Có chút đột ngột, mẹ nói lúc này đang ở thành phố A.

“Hả?” Từ Nhĩ lưu file máy tính lại: “Sao mẹ lại đến đây?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-136.html.]

Mẹ cười: “Mẹ có người bạn kết hôn, vốn là muốn tới, hôm nay dì con bệnh viện kiểm tra nên mẹ tới cùng.”

Từ Nhĩ: “Bệnh viện nào?”

“Bệnh viện Nhân Dân.” Mẹ nói: “Con cần tới đây, dì con kiểm tra xong rồi, hiện ̣i đang truyền dịch, có chuyện gì lớn.”

Từ Nhĩ “A” một tiếng: “Cơm trưa thì ?”

Mẹ: “Còn ăn, mẹ chuẩn bị ngoài mua.”

Từ Nhĩ nhìn thời gian, vội vàng tính toán trong đầu: “Con đến ăn cùng mẹ.”

Mẹ: “Cũng được, có xa ?”

Từ Nhĩ: “Không xa.”

Cũng sắp tan làm rồi, Từ Nhĩ gọi cho sếp xin nghỉ.

Trùng hợp là quán ăn nhóm bạn Từ Nhĩ tới ở ngay gần Bệnh viên Nhân Dân, cậu cứ vậy mà chọn chỗ ăn trưa.

Chỉ là Từ Nhĩ nghĩ tới, khi cậu đến cửa Bệnh viện Nhân Dân, bên cạnh mẹ còn có một người nữa.

Tên là gì ấy nhỉ?

“Hôm nay cũng may có Hồ Nguyệt giúp đỡ.” Mẹ cười với Từ Nhĩ,  nói: “Mẹ liền bảo con bé tới ăn cơm trưa cùng.”

Hồ Nguyệt khoác tay mẹ Từ Nhĩ: “Đã lâu gặp, Từ Nhĩ.”

Còn may là buổi trưa ngày làm việc nên trong quán vẫn có bàn trống, có thể giúp Từ Nhĩ đổi bàn.

Dì khá đói bụng, cho nên bữa ăn này rất nhanh.

Cũng bởi vì có Hồ Nguyệt ở đây, mẹ Từ Nhĩ bận rộn nói chuyện phiếm với cô, Từ Nhĩ hoàn toàn là khí.

Sau khi kết thúc, Từ Nhĩ và mẹ gói đồ ăn mang cho dì.

Hồ Nguyệt còn có công việc, cô và mẹ Từ Nhĩ khách sáo một chút rồi rời .

Mẹ Từ Nhĩ nhìn theo Hồ Nguyệt, đó bà hỏi Từ Nhĩ: “Không thích ?”

Từ Nhĩ: “Thì mẹ nhìn được à?”

Mẹ Từ Nhĩ ấn đầu cậu: “Mẹ còn hiểu con ?”

Từ Nhĩ bất đắc dĩ: “Mẹ gọi cô ấy tới thì có thể nói trước với con một tiếng.”

Mẹ Từ Nhĩ: “Nói thì con sẽ tới ?”

Từ Nhĩ: “Không tới.”

Mẹ Từ Nhĩ lại ấn đầu Từ Nhĩ.

Mẹ Từ Nhĩ: “Con già đầu rồi.”

Từ Nhĩ: “Biết rồi, biết rồi.”

Mẹ Từ Nhĩ: “Con đẹp trai như vậy, hẳn là có rất nhiều con gái thích, vẫn có chút tin tức nào vậy?”

Từ Nhĩ: “Có thể là ánh mắt của con quá cao.”

Mẹ Từ Nhĩ: “Ái chà, rất cao à?”

Từ Nhĩ nở nụ cười: “Cực kỳ cao, con chướng mắt người bình thường, cho nên mẹ cũng đừng giới thiệu cho con, con tự tìm.”

Mẹ Từ Nhĩ: “Mẹ cũng rất muốn nhìn.”

Từ Nhĩ cười: “Con phải về rồi, buổi chiều còn làm việc.”

Mẹ Từ Nhĩ: “Đi .”

***

Hôm nay Tống Thụy Trì lại mở họp.

Trên đường trở về, Từ Nhĩ chọc Tống Thụy Trì nhưng Tống Thụy Trì có phản ứng, cho đến khi Từ Nhĩ trở lại công ty thì Tống Thụy Trì mới trả lời.

Đã hơn 2 giờ chiều rồi, Tống Thụy Trì vừa mới họp xong.

Anh yêu: [Bảo bảo, đói chết mất.]

Từ Nhĩ: [Mau ăn cơm !]

Anh yêu: [Hết năng lượng rồi.]

Anh yêu: [Làm bây giờ?]

Từ Nhĩ: [Hôn một cái.]

Anh yêu: [Sống lại rồi.]

Bên này, Tống Thụy Trì vừa mới gửi lời này thì trợ lý đột nhiên đưa điện thoại qua.

Tống Thụy Trì nghi hoặc: “Làm vậy?”

Trợ lý: “Anh xem một chút .”

Điện thoại của trợ lý đang là giao diện WeChat, lúc này đang đăng nhập ̀i khoản phòng làm việc của Tống Thụy Trì.

Sợ Tống Thụy Trì biết người này, trợ lý bổ sung một câu: “Đây là người xin WeChat của lần trước.”

Trong khung chat có hai bức ảnh.

Một tấm là vài ngày trước, Từ Nhĩ ăn cơm với Dương Kiện.

Một tấm là vừa rồi, Từ Nhĩ cùng hai người phụ nữ.

Phía dưới có tin nhắn kèm theo: “Tống lão sư, hình như cậu đang xem mắt đó.”

Tống Thụy Trì chỉ nhìn thoáng qua rồi bỏ qua hai bức ảnh.

Phòng làm việc của Tống Thụy Trì: [Có bệnh thì trị .]

Sau đó xóa người này.

 

Loading...