Sao Mà Vẫn Không Hiểu! - Chương 135
Cập nhật lúc: 2026-02-26 15:18:11
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi sắp về đến nhà, Từ Nhĩ lại lần nữa cảm thán với Tống Thụy Trì rằng bạn cùng bàn của mình đã đổi rất nhiều.
Lần gặp mặt trước là khi còn học, Dương Kiện còn cho cậu cảm giác giống thời cao trung, là kiểu sinh viên khí phách hăng hái, chỉ nói về chuyện trường học, luận văn, thi cử.
Lần này rõ ̀ng là khác biệt, Dương Kiện có thêm rất nhiều cảm giác xã hội, làm người đặc biệt thoải mái.
“Anh nhớ rằng em từng nói rất giống cậu .” Tống Thụy Trì nói một câu.
Từ Nhĩ lập tức lắc đầu: “Không giống giống giống.” Từ Nhĩ suy nghĩ: “Lúc đó chỉ là bởi vì bị bệnh rồi dính lấy em, có chút giống lúc cậu ấy bị bệnh.”
Từ Nhĩ lại nói: “Không giống.”
Lúc này bản Từ Nhĩ cũng rất bài xích việc này, còn muốn phủi sạch quan hệ hơn cả Tống Thụy Trì.
...
Về đến nhà lâu, Từ Nhĩ nhận được tin nhắn của Dương Kiện, nói đã về đến nơi rồi.
Từ Nhĩ trả lời: [Ừm.]
Cậu cho rằng lần liên hệ này của họ sẽ dừng lại ở đây, ngờ rằng vài phút , Dương Kiện lại gửi tin nhắn tới.
“Mẹ ơi.”
Từ Nhĩ còn nhìn thấy nội dung đã kinh ngạc kêu lên.
Lúc đó cậu đang ngồi sô pha với Tống Thụy Trì, Tống Thụy Trì vậy thì hỏi: “Làm vậy?”
Từ Nhĩ đưa điện thoại cho Tống Thụy Trì xem: “Cậu ấy gửi một bài văn cho em.”
Tống Thụy Trì liếc mắt: “Nói cái gì?”
Từ Nhĩ: “Để em xem.”
Là một bài văn ngắn vừa vặn chiếm hết màn hình điện thoại, mấy câu mở đầu là nói rất vui vẻ khi hôm nay có thể gặp lại Từ Nhĩ, nói Từ Nhĩ có gì đổi so với hồi cao trung, blabla.
Cho đến đoạn giữa, Từ Nhĩ nhìn thấy từ ngữ mấu chốt, lại cảm thán thành tiếng: “Mẹ ơi.”
Tống Thụy Trì lại đầu, âm thanh nghi hoặc.
Khuôn mặt Từ Nhĩ khó nén sự xấu hổ: “Cậu ấy nói cậu ấy thích em.”
Tống Thụy Trì gật gật đầu, dáng vẻ quá kinh ngạc.
Từ Nhĩ xem hết đoạn .
Đại khái là nói vẫn đang muốn bản trở nên tốt hơn rồi mới tới tìm Từ Nhĩ, ngờ là việc học rối tinh rối mù, hai năm trước thiếu chút nữa trầm cảm, cũng may là ngày tháng gần đây chuyển biến tốt đẹp, kiếm được nhiều tiền.
Anh hận chính mình nhanh hơn một chút, hận chính mình lo trước lo làm lỡ mất cơ hội tốt, Từ Nhĩ đã ở bên người khác rồi.
Cuối cùng, chúc Từ Nhĩ hết thảy khỏe mạnh, tiền đồ xán lạn, hạnh phúc mỹ mãn.
Từ Nhĩ xem hết, hiểu mà nhíu mày, cậu hỏi Tống Thụy Trì: “Anh muốn đọc ?”
Tống Thụy Trì nhận lấy điện thoại của Từ Nhĩ, đọc nhanh như gió.
“Hừ.”
Tống Thụy Trì phát một tiếng khinh thường từ tận sâu trong linh hồn, dường như đang nói: Kẻ ngốc.
Từ Nhĩ: “Nói giống như cậu ấy thành công trong việc học rồi tới tìm em thì em sẽ đồng ý vậy.”
Bữa cơm tối nay vốn đã ̣o ấn tượng tốt, tin nhắn này tới thì hoàn toàn ổn.
Từ Nhĩ: “Có phải trả lời ?”
Tống Thụy Trì: “Nếu em niệm tình cũ thì có thể trả lời một sticker đổ mồ hôi lạnh.”
Từ Nhĩ lời, trả lời bằng một sticker đổ mồ hôi lạnh.
Trả lời xong liền cười.
“Sticker này có tính là niệm tình cũ ?” Từ Nhĩ hỏi Tống Thụy Trì.
Tống Thụy Trì: “Hay là giúp em mắng nhé?”
Từ Nhĩ cười: “Vậy là rất niệm tình cũ rồi.”
Sau đó Dương Kiện lại trả lời.
Nói cái gì đó, chỉ là Từ nhĩ còn nhìn rõ thì toàn bộ giao diện nói chuyện với Dương Kiện đã bị Tống Thụy Trì xóa mất, trực tiếp trống .
Hắn cũng cho Từ Nhĩ có thời gian suy nghĩ, ném điện thoại của Từ nhĩ sang một bên rồi hôn lên môi Từ Nhĩ.
Vừa hôn vừa ấn cậu lên sô pha, đặc biệt dùng sức.
***
Từ Nhĩ đã coi nhà của Tống Thụy Trì là nhà mình, thậm chí là khi Tống Thụy Trì công ́c, Từ Nhĩ cũng tới theo thói quen.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-135.html.]
Sau đó mới nhớ hôm nay Tống Thụy Trì ở nhà.
“Dọn tới đây .”
Sau khi Từ Nhĩ mắng chính mình trong cuộc điện thoại với Tống Thụy Trì thì nhận được lời đáp lại này.
Từ Nhĩ suy nghĩ, cười nói: “Không cần.”
Tống Thụy Trì hỏi: “Vì ?”
Từ Nhĩ đùa nghịch tai của Soso: “Nếu chọc em vui, em sẽ về nhà.”
Tống Thụy Trì cười: “Anh chọc em vui khi nào?”
Từ Nhĩ: “Mỗi ngày đều chọc em vui.”
Tống Thụy Trì: “Vậy ai mỗi ngày đều phải ngủ tròng lòng ?”
Từ Nhĩ: “Ai vậy?”
Tống Thụy Trì: “Không biết .”
Từ Nhĩ: “Chỉ là tương đối ấm áp thôi.”
Tống Thụy Trì: “Anh mua cho em cái chăn điện.”
Từ Nhĩ bật cười: “Không muốn muốn muốn.”
Tống Thụy Trì: “Sao nào, phải là muốn ấm áp à?”
Từ Nhĩ: “Em muốn cái có thể tự phát nhiệt, 3D, dạng người.”
Tống Thụy Trì “A” một tiếng: “Còn cần công năng khác , Từ ?”
Từ Nhĩ cười sâu hơn.
Tống Thụy Trì hiểu được cách biến chủ đề này sang đề ̀i người lớn.
“Công năng khác ?” Từu Nhĩ nói: “Anh tự xem mà cung cấp .”
Tống Thụy Trì: “Đây là tự Từ nói đấy.”
Từ Nhĩ cười: “Anh mốn làm gì?”
Tống Thụy Trì: “Từ chờ ký nhận là được.”
Từ Nhĩ: “Được thôi.”
Không thể nói, Tống Thụy Trì rất biết chơi.
“Một thời gian nữa rồi nói.” Cuối cùng Từ Nhĩ vẫn đưa chủ đề này về con đường bình thường: “Hạng mục trong tay em sắp kết thúc rồi.”
Tống Thụy Trì: “Được, Từ , sẽ cung cấp dịch vụ tri kỷ cho Từ , làm Từ vui vẻ mỗi ngày.”
Từ cười: “Được thôi.”
Sau khi chăm sóc khách hàng xong, Tống Thụy Trì buông tiếng thở dài trầm thấp: “Rất nhớ em.”
Trong lòng Từ Nhĩ tê dại: “Em cũng nhớ .”
“Cái .” Từ Nhĩ cũng nói: “Họ gọi em chơi game.”
Tống Thụy Trì: “... Đi .”
Từ Nhĩ: “Hehe.”
Tống Thụy Trì: “He cái đầu em.”
Từ Nhĩ: “Chơi xong lại gọi điện thoại cho , yêu .”
Tống Thụy Trì: “Hôn một chút.”
Từ Nhĩ: “Chụt chụt.”
...
Trong game, cả nhóm đều đã có mặt, Từ Nhĩ cúp điện thoại liền online, lập tức bị dò hỏi.
“Làm gì đó, lâu như vậy mới online?”
Từ Nhĩ haha hai tiếng: “Gọi điện thoại thôi.”
Ngữ khí của Từ Nhĩ hiển nhiên rất khác lạ, vì thế Trần Nam tiếp tục hỏi: “Chà, với ai vậy?”
Kỳ thật đã rất nhiều lần Từ Nhĩ muốn nói với mấy người bạn này của mình, nhưng gần đây mọi người đều bận, Từ Nhĩ tìm được thời điểm nào tốt.
Nếu Trần Nam đã hỏi, vậy Từ Nhĩ liền trả lời: “Người yêu của mình.”
Trần Nam sửng sốt: “Hả??”