Hoài nghi Tống Thụy Trì, hiểu được Tống Thụy Trì, trở thành Tống Thụy Trì.
Bây giờ, Từ Nhĩ đối mặt với một thẳng nam như vậy, thật sự là ngại nói chuyện.
Có lẽ là bức ảnh này đã quá cũ, Dương Kiện vẫn đang tìm.
Từ Nhĩ im lặng đẩy ly trà sữa sang bên cạnh, lại rót cho mình một ly nước chanh. Trong điện thoại, Tống Thụy Trì tìm cậu.
Như là cọng cỏ cứu mạng, Từ Nhĩ lập tức ấn mở tin nhắn.
Tống Thụy Trì gửi ảnh chụp phòng khách bật đèn.
Kèm theo dòng tin nhắn: [Trong nhà một bóng người.]
Làm như Từ Nhĩ rất xa vậy.
Từ Nhĩ cười, cúi đầu gõ chữ: [Ngoan ngoãn ở nhà với Soso, em sẽ về sớm thôi.]
Tống Thụy Trì: [Sớm?]
Từ Nhĩ: [Khoảng 40 phút nữa.]
Tống Thụy Trì: [Không sớm chút nào.]
Tống Thụy Trì gửi kèm theo một meme.
Không phải ai khác, chính là bản Từ Nhĩ. Ngày hôm qua Từ Nhĩ ở trong nhà giả khóc bị Tống Thụy Trì chụp được, lúc này còn có thêm một dòng chữ “Sure khóc lóc”.
Meme quá mới mẻ, Từ Nhĩ nhịn được mà bật cười.
Từ Nhĩ: “Tống Tống ngoan.”
Bên này, Dương Kiện tìm được ảnh gửi cho Từ Nhĩ.
Từ Nhĩ ấn xem, cũng phóng to phần của mình.
Đúng là cười rất vui vẻ.
Là từ hồi cao trung, lúc đó cậu mới 18 tuổi, vì thế Từ Nhĩ lập tức gửi cho Tống Thụy Trì xem.
Tống Thụy Trì xem xong thì chỉ trả lời một chữ: [A.]
Nhân viên phục vụ bưng món đầu tiên tới, Từ Nhĩ cũng cất điện thoại .
“Đây là món nổi tiếng.” Từ Nhĩ giới thiệu cho Dương Kiện: “Cũng là đồ ăn bản ̣a của thành phố A.”
Dương Kiện gật gật đầu: “Khá ngon.” Sau đó hỏi: “Cậu có bạn gái ?”
Từ Nhĩ sửa lời trong miệng một lát, vẫn là nhiều một chuyện bằng bớt một chuyện: “Có rồi.”
Dương Kiện: “Tôi cho rằng cậu còn độc .”
Từ Nhĩ: “Không phải, haha.”
Dương Kiện: “Thật tốt, vừa rồi là nói chuyện phiếm với người yêu cậu à?”
Từ Nhĩ nở nụ cười: “Đúng vậy, ấy nói bỏ rơi ấy ăn cơm một mình ở nhà, còn đang tỏ vẻ đáng thương.”
Dương Kiện “Ừm” một tiếng, cúi đầu dùng bữa.
...
Thời gian kế tiếp, Dương Kiện đều nói về chính mình.
So sánh với những gì Trịnh Niệm Niệm nói cho Từ Nhĩ biết từ trước đó, Dương Kiện học tiến sĩ, nhưng nguyên nhân trong đó lại là vì mâu thuẫn với bạn cùng phòng.
Dương Kiện nói cụ thể, Từ Nhĩ cũng hỏi. Biểu tình của Dương Kiện có chút tiếc nuối, có lẽ phải là chuyện gì tốt.
Sau đó Dương Kiện lại nói về công việc hiện ̣i, nói đến đây, tinh thần của Dương Kiện phấn chấn trở lại, với mấy câu trả lời như “Vậy ?”, “Thật à?”, “Rất lợi hại” của Từ Nhĩ, liệt kê toàn bộ những dự án trăm vạn trong tương lai .
bởi vì Từ Nhĩ cùng một ngành với Dương Kiện, cậu chỉ có thể hiểu một nửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-134.html.]
Còn lại một ít thời gian, Từ Nhĩ nói chuyện phiếm với Tống Thụy Trì.
Tối nay Tống Thụy Trì nói nhiều một cách lạ thường, cái gì cũng phải nói với Từ Nhĩ một chút.
Khi sắp kết thúc, Từ Nhĩ nhắn tin cho Tống Thụy Trì, có lẽ từ nhà đến đây cũng mất 10 phút.
ngờ chỉ mới 2 phút, Từ Nhĩ đã nhận được tin nhắn của Tống Thụy Trì, nói hắn đang ở ngoài cửa.
Từ Nhĩ nhanh chóng uống một ngụm canh, việc thu dọn chậm ̃i trong lòng cũng biến thành thu dọn nhanh chóng.
Thanh toán xong, hai người cùng khỏi cửa, Dương Kiện hỏi Từ Nhĩ: “Cậu trở về thế nào?”
Từ Nhĩ chỉ vào xe của Tống Thụy Trì: “Anh ấy tới đón , cậu thì ?”
Dương Kiện giơ điện thoại lên: “Gọi xe.”
Từ Nhĩ gật đầu: “Được, vậy hẹn gặp lại, đây.”
Dương Kiện: “Ừm, hẹn gặp lại.”
Từ Nhĩ vốn ̣nh chậm ̃i qua, nhưng có lẽ là Tống Thụy Trì nhìn thấy mình, lập tức lái xe tới.
Trước khi lên xe, Từ Nhĩ nói ̣m biệt với Dương Kiện, đó nhanh chóng đóng cửa lại, thở một dài.
Cậu cảm thấy có lẽ Dương Kiện đã nhìn thấy Tống Thụy Trì.
Nhìn thấy thì nhìn thấy thôi.
“Làm vậy?” Tống Thụy Trì chuyển tay lái.
Từ Nhĩ chậc một tiếng: “Nghe cậu ấy nói về kế hoạch nghề nghiệp hơn nửa giờ.”
Tống Thụy Trì cười: “Nói cái gì?”
Từ Nhĩ: “Nói mấy hạng mục trăm vạn gì đó, nói cậu ấy có thể nhẹ nhàng lấy được thành công, đó về quê xây biệt thự.”
Tống Thụy Trì “A” một tiếng.
Từ Nhĩ đột nhiên cười, che miệng lại như sợ bị người khác thấy, nói với Tống Thụy Trì: “ em cảm thấy cậu ấy đang khoác lác.”
Tống Thụy Trì nở nụ cười: “Vì lại cảm thấy như vậy?”
“Mỗi lần ông chủ vẽ một cái bánh lớn cho bọn em cũng có dáng vẻ như vậy.” Từ Nhĩ khoa chân múa tay: “Về chúng như thế này, về chúng như thế .”
Ý cười của Tống Thụy Trì càng sâu hơn: “Đáng yêu quá, bảo bảo.”
Từ Nhĩ ủng hộ mà than vãn: “Nào có liên quan tới em.”
Tống Thụy Trì: “Chính là liên quan tới em.”
Tống Thụy Trì lại hỏi: “Bức ảnh là cậu gửi cho em à?”
Từ Nhĩ: “Đúng vậy.”
Nói đến đây, Từu Nhĩ lại để lộ biểu tình cực kỳ xấu hổ: “Tống Thụy Trì, biết , cậu ấy dùng bức ảnh đó làm hình nền.”
Tống Thụy Trì bảy tỏ vẻ hiểu.
Từ Nhĩ tiếp tục: “Hơn nữa dường như cậu ấy còn cố ý để em nhìn thấy. Cậu ấy gọi món trước, đó em lấy điện thoại của cậu ấy, gọi món xong thì đưa lại, cậu ấy cầm điện thoại về, ở trước mặt em thoát màn hình chính.”
Tống Thụy Trì lại vẻ khinh miệt mà “A” một tiếng, đó nói: “Quá quê mùa.”
Từ Nhĩ cảm thán: “Thẳng nam thật sự là dám nói dám làm mà.”
Tống Thụy Trì: “Thẳng nam?”
Từ Nhĩ: “Đúng vậy, Dương Kiện đó.”
Tống Thụy Trì chỉ gật gật đầu, đó hắn kéo Từ Nhĩ lại, hôn lên mu bàn tay cậu một cái.
Những lời nói còn lại đều ở trong nụ hôn này.