Sao Mà Vẫn Không Hiểu! - Chương 133

Cập nhật lúc: 2026-02-26 15:17:42
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tống Thụy Trì: “Em về nhà cùng là thành hai người rồi.”

“Cái gì vậy chứ?” Từ Nhĩ đấm Tống Thụy Trì một chút: “Anh cố ý.”

Tống Thụy Trì: “Xác thật là vậy.”

Từ Nhĩ có chút khó chịu: “Anh bảo em hẹn cậu ấy vào thứ năm.”

Lần trước nói làm tôm rang muối tiêu, lại bởi vì công ́c này nọ mà đến giờ vẫn làm.

Tống Thụy Trì làm cái gì vậy chứ.

“Giận à?”

Cái xe dịch lên phía trước một chút, Tống Thụy Trì duỗi tay qua muốn sờ cằm Từ Nhĩ.

Bị Từ Nhĩ tránh .

Tống Thụy Trì đổi một chút, hắn bắt được tay Từ Nhĩ, kéo cậu qua.

“Không làm.” Tống Thụy Trì dùng một tay thao ́c, kiên quyết mở ngón tay của Từu Nhĩ , kiên quyết đan mười ngón tay với cậu: “Chờ em về rồi làm, cho em ăn khuya.”

Từ Nhĩ cười, lúc này mới nắm lấy tay Tống Thụy Trì: “Như vậy còn được.”

Tống Thụy Trì: “Đừng ăn quá nó.”

Từ Nhĩ gật đầu: “Được, dù thì em cũng ăn đồ ăn ở đó nhiều lần rồi.”

Đoạn đường này kẹt rất nhiều, cuối cùng vẫn đến muộn 10 phút.

Từ Nhĩ đã nhắn tin WeChat giải thích cho Dương Kiện, bảo vào bên trong chờ trước.

...

“Em đây.”

Từ Nhĩ tháo dây an toàn muốn xuống xe, nhưng lại bị Tống Thụy Trì kéo lại.

Tống Thụy Trì tiến lại gần, đương nhiên là Từ Nhĩ hiểu, cũng tiến sát vào.

người này đột nhiên xoay đầu, nụ hôn của Từ Nhĩ rơi lên môi Tống Thụy Trì một cách mạnh bạo.

Từ Nhĩ cười cười, nói lại lần nữa: “Đi đây.”

Tống Thụy Trì vẫn kéo cậu: “Trở về còn yêu ?”

Từ Nhĩ: “Cái gì vậy?”

Lúc này Tống Thụy Trì mới buông : “Đi , sắp xong thì nói với .”

Từ Nhĩ: “Được.”

Nhà hàng còn khá xa, khi xuống xe, Từ Nhĩ một đoạn dài mới nhìn thấy.

khi ngang qua cửa một cửa hàng, cậu thoáng ngừng bước.

Cậu nhìn thấy một khuôn mặt quen thuộc bên trong, là nam thí sinh xin WeChat của Tống Thụy Trì hai lần.

Từ Nhĩ lại ngẩng đầu nhìn biển hiệu, thì là một trung tâm huấn luyện nghệ thuật thiếu nhi.

Người này cũng nhìn thấy cậu, khi đối diện ánh mắt, Từ Nhĩ lập tức rời , coi như nhìn thấy.

Trong thời gian làm việc, nhà hàng này cũng có rất nhiều người, còn may là Từ nhĩ đã đặt chỗ từ trước, lúc này ở bên ngoài có rất nhiều người xếp hàng chờ.

Vào bên trong, Từ Nhĩ nhìn thấy một người ngồi bên cửa sổ giơ tay với mình, cậu xác nhận một chút rồi qua.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-133.html.]

“Ngại quá, đến muộn.” Từ Nhĩ ngồi xuống liền nói.

Dương Kiện lắc đầu: “Không .” Anh đẩy điện thoại qua: “Tôi chọn mấy món rồi, cậu nhìn thử rồi gọi thêm .”

Từ Nhĩ: “Được.”

“Cái này là?” Từ Nhĩ chỉ vào ly trà sữa bàn: “Nhà hàng tặng à?”

Dương Kiện cười cười, lắc đầu: “Tôi mua cho cậu, vị xoài, phải cậu thích ăn xoài ?”

Từ Nhĩ cười hai tiếng: “Cảm ơn.”

Kỳ thật Dương Kiện đã gọi khá nhiều rồi, Từ Nhĩ lướt thức đơn, lại gọi thêm hai món theo phép lịch sự.

Gọi món xong, Từ Nhĩ đưa điện thoại cho Dương Kiện, nhưng Dương Kiện lập tức nhận lấy mà duỗi ngón tay ấn thoát khỏi WeChat.

Vừa mới thoát, Từ Nhĩ lập tức thấy được hình nền của Dương Kiện.

Mẹ ơi, là ảnh chụp chung thời cao trung của họ.

Từ Nhĩ thiếu chút nữa là cầm lấy điện thoại.

Nếu là Từ Nhĩ của trước đây, lúc này cậu nhất ̣nh sẽ kinh ngạc hỏi về bức ảnh này, thuận tiện hồi tưởng với Dương Kiện về ngọn nguồn.

hiện ̣i Từ Nhĩ là gay đường đường chính chính, thao ́c này của Dương Kiện thực sự khiến cậu ngượng ngùng.

Dương Kiện cũng buông tha cho Từ Nhĩ.

Nếu đã làm như vậy, hẳn là muốn lớn chuyện.

“Cậu còn nhớ bức ảnh này ?” Dương Kiện ấn vào màn hình điện thoại.

Từ Nhĩ cười một tiếng, cắm ống hút vào ly trà sữa xoài, tùy tiện nói: “Không nhớ nữa.” Rồi lại nhanh chóng chuyển chủ đề: “Đồ ăn ở đây rất cay.”

Từ Nhĩ nói xong thì hút một ngụm lớn.

Wow, thật khó uống.

Kỳ thật là cậu chỉ thích ăn xoài, mà đa số mấy thứ có vị xoài thị trường đều dùng bột xoài, vô cùng dở, cậu thể nuốt nổi.

Hiển nhiên, thứ tay này cũng dùng bột xoài.

“Tôi có thể ăn cay.” Dương Kiện nói xong lời này, lại dùng ngón tay ấn vào màn hình điện thoại đã tối : “Chúng chụp bức ảnh này vào ngày tốt nghiệp cao trung.”

Từ Nhĩ lịch sự dịch lại gần xem: “Vậy , hình như là vậy.”

Dương Kiện lại nói: “Là bức ảnh chụp chung duy nhất của chúng .”

Từ Nhĩ gật gật đầu: “Đúng là vậy.”

Dương Kiện: “Tôi rất thích bức ảnh này, khi đó hai chúng như hình với bóng, cậu xe, chúng đều cười rất đẹp.”

Từ Nhĩ lại gật gật đầu: “Đúng vậy, haha.”

Dương Kiện hỏi: “Cậu muốn ? Tôi gửi cho cậu.”

Từ Nhĩ lại gật gật đầu: “Được.”

Trong quá trình Dương Kiện gửi ảnh, suy nghĩ của Từ Nhĩ lại bay xa.

Cậu suy nghĩ, quả nhiên họ cùng thẳng năm có một vách tường, thẳng nam có thể dũng cảm nói về một ít chi tiết tình cảm dễ bị hiểu lầm.

Tất nhiên, Từ Nhĩ lại nghĩ tới một ít giao lưu của mình với Tống Thụy Trì khi vừa mới quen biết.

 

Loading...