Hậu quả điện thoại chỉ là trì hoãn một chút, có việc gì lớn, đồng nghiệp những người khác cũng có thể giải quyết, chỉ là hỏi Từ Nhĩ sẽ nhanh hơn một chút.
Từ Nhĩ xin nghỉ mà!
Không chỉ là điện thoại, lúc này Từ Nhĩ có rất nhiều tin nhắn WeChat đọc.
Hơn phân nửa đều là từ công ty, nếu đã điện thoại thì thể giả chết, Từ Nhĩ trả lời những tin có thể trở lời, lười biếng nói cùng một câu: [Chờ ngày mai về công ty.]
Sau đó là Từ Thần.
Từ Thần hỏi: [Hôm nay hai người về thành phố A à?]
Từ Nhĩ trả lời: [Đúng vậy.]
Tin nhắn cuối cùng là của người tên Dương Kiện.
Người này nhắn đột ngột, Từ Nhĩ nhìn avatar xa lạ của dòng tin nhắn đọc, sửng sốt một chút.
Dương Kiện chính là bạn cùng bàn cao trung của Từ Nhĩ.
Hơn 8 giờ cùng ngày, gửi ̣nh vị, trong đó chính là vị trí ga ̀u cao tốc của thành phố A.
Hơn 9 giờ, hỏi: [Còn dậy à? Hôm nay cậu làm ?]
Từ Nhĩ cũng trả lời : [Vừa mới tỉnh, hôm nay xin nghỉ.]
Từ Nhĩ gõ mấy chữ [Đang ở thành phố W], nhưng suy nghĩ một hồi vẫn quyết ̣nh xóa , đổi một câu khác: [Tới thành phố A à?]
Thoát , Từ Thần trả lời Từ Nhĩ.
Từ Thần: [Được rồi.]
Từ Nhĩ: [Lát nữa mua ít đặc sản cho mọi người.]
Từ Thần: [Wow! Đã ăn ?]
Từ Nhĩ: [Ăn rồi.]
Từ Nhĩ: [Đặc biệt ngon!]
Từ Thần: [Wow, wow.]
Từ Thần nói thêm gì nữa.
Từ Nhĩ nhìn khung chat có vẻ dày đặc nhưng lại trống rỗng, suy nghĩ, hôm nay Từ Thần lại hỏi chứ, phải hai ngày trước luôn nói .
À đương nhiên, Từ Nhĩ cũng có ý ̣nh nói về chuyện này.
Chỉ là...
Từ Nhĩ: [Hôm qua bọn làm cái .]
Từ Nhĩ vẫn nói, xem như đặt một dấu chấm cho đề ̀i thưa thớt của họ.
Từ Thần: [Wow, wow, wow.]
Từ Thần: [Trách được hiện ̣i mới tỉnh.]
Từ Nhĩ: [Hahaha.]
Từ Thần đột nhiên nói: [Anh gọi Tống Thụy Trì là ca ca à?]
Từ Nhĩ cảm thấy có chút kỳ quái, cũng suy nghĩ một chút.
Từ Nhĩ: [Không có, ngày hôm qua gọi ấy là ca ca.]
Cậu gọi cái khác.
Từ Thần: [Hả?]
Từ Thần: [Vậy bài đăng vòng bạn bè của Tống Thụy Trì là gì, cái gì mà ca ca xem , bông tuyết hình dáng như bông tuyết thật.]
Từ Thần: [Sao chép của người khác à?]
Từ Nhĩ: [À à à.]
Từ Nhĩ lập tức cạn lời.
Cậu còn tưởng là cái gì...
Từ Nhĩ: [Không phải, là lời nói của .]
Từ Nhĩ: [Haha.]
Từ Nhĩ: [Đúng, gọi ấy là ca ca.]
Từ Thần: [?]
Từ Thần: [Không thì cho rằng em đang nói cái gì?]
Từ Nhĩ: [Không...]
Từ Thần: [Hahahahahaha, coi như em hiểu rồi đó.]
Từ Nhĩ: [...]
Cậu lướt lên, thu hồi câu nói .
Kết quả là nghênh đón nụ cười ầm ĩ của Từ Thần.
Từ Thần: [Sao em lại có cảm giác em hiểu thêm cái gì đó rồi.]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-130.html.]
Từ Nhĩ: [Không, em hiểu.]
Từ Nhĩ: [Em biết quá nhiều rồi.]
Từ Thần: [Hahahaha.]
Từ Thần: [ nói phải nói lại, hai người quá ngọt rồi.]
Từ Nhĩ: [Anh ấy rất ngọt.]
Từ Thần: [Ai da, mẹ ơi.]
Từ Nhĩ: [Ai da, mẹ ơi.]
Cuộc nói chuyện phiếm bên này kết thúc, Dương Kiện cũng trả lời cậu.
Dương Kiện: [Ừm, công ́c.]
Dương Kiện: [Sao lại xin nghỉ?]
Từ Nhĩ: [Có chút việc.]
Từ Nhĩ: [Cậu tới mấy ngày?]
Dương Kiện: [Thứ sáu về.]
Dương Kiện: [Gặp mặt ?]
Từ Nhĩ: [Có thể, hôm nào ̉nh? Mời cậu ăn cơm.]
Từ Nhĩ đ.á.n.h răng trả lời tin nhắn, xong thì cũng đ.á.n.h răng xong .
Rửa mặt xong, cậu nhẹ nhàng ngoài nhào lên giường.
Trong khí truyền đến tiếng kêu rên của Tống Thụy Trì, Từ Nhĩ lột chăn , để lộ cái đầu của Tống Thụy Trì.
Tống Thụy Trì niết mặt Từ Nhĩ đột nhiên trở , dùng chăn bao lấy Từ Nhĩ.
“Hahaha.” Từ Nhĩ ấn ở giường: “Anh buông em .”
Tống Thụy Trì càng hăng say hơn, ôm Từ Nhĩ chặt: “Gọi dễ một chút.”
Từ Nhĩ: “Ca ca.”
Tống Thụy Trì lắc đầu: “Hôm qua dạy em như thế nào?”
Khuôn mặt Từ Nhĩ đỏ lên: “Chồng.”
Tống Thụy Trì cúi đầu hôn một cái lên miệng Từ Nhĩ: “Ngoan.”
“Bạn cùng bàn của em tới thành phố A .” Từ Nhĩ mở miệng nói, rồi lại bổ sung: “Bạn cùng bàn hồi cao trung, hình như em có kể về cậu ấy với rồi?”
Tống Thụy Trì vốn đã buông tay, Từ Nhĩ nói như vậy thì lại ôm chặt hơn: “Cậu tới làm gì?”
Từ Nhĩ: “Đi công ́c.”
Tống Thụy Trì nhíu mi rất nhẹ: “Hai người có gặp mặt ?”
“Gặp, cậu ấy tới cũng nói với em rồi, em nhất ̣nh phải mời cậu ấy ăn cơm.” Từ Nhĩ lại nói: “Lúc trước cậu ấy còn gửi đồ ăn cho em.”
Là tình tiết nợ ân tình quen thuộc, Tống Thụy Trì cười cười.
“Khi nào gặp?” Tống Thụy Trì lại hỏi.
Từ Nhĩ: “Không biết, chắc là thứ sáu.”
Tống Thụy Trì: “Buổi tối thứ năm .”
Từ Nhĩ suy nghĩ: “Cũng được.” mà: “Vì ?”
Tống Thụy Trì: “Anh ̉nh.”
Từ Nhĩ nghi hoặc: “Anh cũng à?”
Tống Thụy Trì: “Anh .”
Từ Nhĩ càng nghi hoặc hơn: “Vậy ̉nh thì để làm gì?”
Tống Thụy Trì: “Đưa đón em.”
“Đưa đón em?” Từ Nhĩ suy nghĩ: “Liệu có phiền toái ? Có lẽ là ăn cơm tối, em xuất phát từ công ty luôn.”
Tống Thụy Trì: “Em tan làm tới đưa em .”
Từ Nhĩ cười: “Không cần phiền toái như vậy, đến lúc đó em có thể tự , tới đón em về là được rồi.”
Tống Thụy Trì: “Anh nhất ̣nh phải đưa em thì ?”
Từ Nhĩ nhíu mắt lại: “Có ý gì vậy?” Cậu “A” một tiếng: “Buổi tối thứ năm có việc ở gần công ty em à?”
Hai mắt Tống Thụy Trì tối sầm, nắm mặt Từ Nhĩ: “Ngốc quá.”
Từ Nhĩ: “Cái gì vậy chứ?”
Tống Thụy Trì nói gì với cậu nữa, hắn vệ sinh cá nhân.
Trong điện thoại, Dương Kiện cũng hỏi Từ Nhĩ buổi tối thứ năm có được .
Thế này phải đúng lúc .