Sao Mà Vẫn Không Hiểu! - Chương 125
Cập nhật lúc: 2026-02-23 15:16:56
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Từ Nhĩ ngâm suối nước nóng đến mức đầu óc choáng váng.
Nhân viên phục vụ đưa nước vào, đợi đối phương rời , Từ Nhĩ đã uống hết hơn nửa ly.
Buông ly nước, cậu quỳ gối bậc thang trong nước, nằm bò bên cạnh, nhìn ngoài cửa sổ.
Cảnh đêm thành phố W rất đẹp.
Có phải vừa rồi cậu sờ được cái gì ?
Xe ở đường rất chậm vì tuyết.
Hình như ngón tay đã đụng phải, hình như là .
Tuyết đọng được đèn đường chiếu vào cũng đặc biệt đẹp.
Chạy cái gì chạy cái gì chứ, cứ lúng túng là chạy, ai có thể chạy lại mày nữa.
Bên đường cũng có người đá vào cây.
Tống Thụy Trì, vì cậu nắm lại, cứ để cho em chạy như vậy?
Haha, cậu cũng bị tuyết phủ.
Hiện ̣i trở về sờ thì liệu có vẻ biến thái lắm ?
người này có người chụp ảnh giúp, Từ Nhĩ có Tống Thụy Trì, Tống Thụy Trì chụp rất tốt.
Không phải chứ Từ Nhĩ, mày muốn sờ cái gì? Mày suy nghĩ cái gì vậy?
Từ Nhĩ chậm ̃i thở một , lại lầm bầm mà tiếp tục uống nước.
“Còn muốn ?”
Bên tai truyền đến âm thanh của Tống Thụy Trì.
Từ Nhĩ cúi đầu nhìn, lúc này mới phát hiện ly nước đã thấy đáy.
Cậu suy nghĩ rồi lắc đầu: “Không cần.”
Tống Thụy Trì: “Đang xem cái gì vậy?”
Từ Nhĩ chỉ bên ngoài: “Tuyết lại rơi rồi.”
Tống Thụy Trì “Ừm” một tiếng: “Từ của chúng tới, tuyết đương nhiên phải rơi cho Từ ngắm đủ rồi.”
Từ Nhĩ đầu nhìn Tống Thụy Trì, mím môi cười: “Em phát hiện con người ...”
Tống Thụy Trì: “Con người làm ?”
“Không .” Từ Nhĩ cũng âm dương quái khí: “Miệng đặc biệt ngọt, nói cái gì người khác cũng thích .”
Tống Thụy Trì: “Thích thì có thể nói thẳng.”
Từ Nhĩ cười haha: “Em nói.”
Tống Thụy Trì cười cười, xoa cằm Từ Nhĩ.
Từ Nhĩ lại nhìn ngoài cửa sổ: “Nếu đêm nay cứ rơi, ngày mai sẽ thế nào?”
Tống Thụy Trì: “Ngày mai tuyết sẽ dày hơn.”
“Wow.” Từ Nhĩ giơ ngón cái với Tống Thụy Trì: “Trả lời lắm.”
Từ Nhĩ lại ghé vào bên cạnh: “Nhìn bên ngoài thật lạnh.”
Tống Thụy Trì cũng xem thử, đó hắn đột nhiên cười một tiếng.
Từ Nhĩ: “Làm vậy? Cười cái gì thế?”
“Chỉ là nhớ tới một việc.” Tống Thụy Trì nói: “Khi ở thành phố E, có một lần Thạch Tử Diệc và Trần Vũ tới chơi.”
Hắn chỉ xuống dưới.
“Buổi tối hôm đó bọn ăn cơm uống rượu, ăn no thì ̉n bộ. Thạch Tử Diệc nói cậu ấy từng về truyền thuyết liếm cửa sắt vào mùa đông ở phía bắc.”
Nói đến đây, Từ Nhĩ đã bắt đầu cười: “Anh ấy sẽ thật sự liếm chứ?”
Tống Thụy Trì gật đầu: “Liếm cột điện.”
Từ Nhĩ: “Đầu lưỡi dính lên đó à?”
Tống Thụy Trì: “Ừm.”
Từ Nhĩ cười haha: “Sao ấy lại như vậy chứ, vì vậy?” Từ Nhĩ nhìn cột điện dưới tầng, trong đầu cũng có hình ảnh: “Thật vớ vẩn, nhưng lại thực sự cảm thấy là việc Thạch Tử Diệc có thể làm.” Từ Nhĩ hỏi: “Sao đó thì ?”
Tống Thụy Trì: “Vào cửa hàng tiện lợi gần đó mua ít nước ấm mới gỡ xuống được.”
Hình ảnh càng ngày càng rõ ̀ng, thậm chí Từ Nhĩ còn có thể nghĩ tới việc đám bạn vừa cười nghiêng ngả vừa đổ nước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-125.html.]
Tống Thụy Trì tiếp tục: “Trần Vũ lại toàn bộ quá trình, đó một khoảng thời gian rất dài, avatar WeChat của mấy người họ đều là bức ảnh .”
Từ Nhĩ vỗ tay cười: “Anh có đổi ?”
Tống Thụy Trì: “Không.”
Từ Nhĩ lần nữa liên tưởng tới hình ảnh, trong một nhóm, trừ bỏ Tống Thụy Trì thì tất cả đều là Thạch Tử Diệc.
“Vì đổi?” Từ Nhĩ hỏi Tống Thụy Trì: “Chơi rất vui mà.”
Tống Thụy Trì: “Anh thích trong avatar có người.”
Trong lòng Từ Nhĩ run lên: “Vậy có thể đổi thành ảnh em ?”
Tống Thụy Trì vậy mả lại chẳng cần suy nghĩ: “Có thể.”
Từ Nhĩ: “Em phải người à?”
Xôn xao một tiếng, Tống Thụy Trì nâng tay lên từ trong nước, nắm lấy khuôn mặt Từ Nhĩ.
“Nói như vậy à?” Tống Thụy Trì nói.
Từ Nhĩ cười nghịch ngợm, cúi đầu hôn tay Tống Thụy Trì.
“Đổi tấm nào?” Tống Thụy Trì hỏi.
Từ Nhĩ: “Đổi thật à?”
Tống Thụy Trì “A” một tiếng: “Thì Từ chỉ nói suông mà thôi.”
Từ Nhĩ liếc Tống Thụy Trì một cái: “Được được được.”
Tống Thụy Trì muốn đổi, Từ Nhĩ còn vui .
Nói đổi là đổi, Tống Thụy Trì lấy điện thoại tới.
Cũng là lần này, Từ Nhĩ phát hiện ghi chú của mình trong điện thoại Tống Thụy Trì là tiểu bảo bối.
Ôi trời, quả thực là buồn nôn.
Hehehe.
Chọn một hồi, hai người đều chọn một tấm cả hai đều vô cùng thích, là ảnh chụp chung của Từ Nhĩ với Soso.
Sau khi đổi, Từ Nhĩ còn tiện nghi mà khoe mẽ, lẩm bảm: “Không phải Tống thích dùng ảnh người làm avatar à, lại thế này?”
Tống Thụy Trì lập tức cười.
“Đúng vậy.” Tống Thụy Trì còn tiếp lời Từ Nhĩ: “Tống đừng quá yêu.”
Nếu Tống Thụy Trì đã đổi, Từ Nhĩ tất nhiên cũng nên đổi, trùng hợp là trong điện thoại của cậu cũng có ảnh chụp chung của Tống Thụy Trì với Soso.
Chỉ là tông màu khác một chút, nhưng vấn đề lớn, Tống biết chút kỹ thuật liền cầm lên chỉnh sửa một chút.
Sau khi đổi, lập tức có cảm giác avatar đôi.
“Bạn trai của em thật đẹp trai.”
Từ Nhĩ ấn mở avatar, cảm thán một câu.
“Bạn trai của thật đẹp trai.”
Tống Thụy Trì cũng lặp lại lời nói của Từ Nhĩ.
Sau đó hắn nói: “Từ học trưởng của Đại học A.”
Từ Nhĩ đầu tiên là nghi hoặc mà “Hả?” một tiếng, đó giống như đã biết Tống Thụy Trì muốn nói cái gì.
Quả nhiên, Tống Thụy Trì nói: “Anh xem bài viết rồi.”
Từ Nhĩ: “Em cũng có xem.”
Tống Thụy Trì cầm ly nước bên tay lên: “Học muội của em viết tồi.”
Từ Nhĩ gật đầu: “Em cũng cảm thấy vậy, cách hành văn của cô ấy rất tốt.”
Tống Thụy Trì đặt ly nước xuống, nắm lấy cằm Từ Nhĩ: “Em cần khen theo .”
Từ Nhĩ mơ hồ có chút ấn tượng với bài đăng mà Tống Thụy Trì nói, là một học muội trong Học viện Văn Học, quen biết trong câu lạc bộ.
Không có chuyện gì, họ cũng chỉ tiếp xúc trong một ít hoạt động của câu lạc bộ.
Nội dung bài đăng là học muội nói lời ̣m biệt, chủ yếu nói về việc thích Từ Nhĩ để kết thúc.
Bài đăng này từng nổi tiếng trong Đại học A một thời gian, nhưng Từ Nhĩ cảm thấy là bởi vì học muội hành văn rất tốt, chứ liên quan đến mình.
...
Không thể ngâm nước nóng quá lâu, khi thấy ổn, hai người lau một chút rồi mặc áo choàng tắm về phòng.