Tống Thụy Trì trả lời, đầu hôn nhẹ lên môi Từ Nhĩ.
Từ Nhĩ giật nhảy dựng, ôm lấy tay Tống Thụy Trì, trái .
Người thật sự thích “đánh úp” bên ngoài.
Tuyết vẫn còn đọng, thêm đất trống lớn như , đợi Tống Thụy Trì cất điện thoại, Từ Nhĩ liền nảy ý nghĩ, bất ngờ cúi xuống nặn một quả cầu tuyết, lùi vài bước, ném thẳng về phía Tống Thụy Trì.
“Bốp” một tiếng.
“Hahaha.” Từ Nhĩ phá lên.
Tống Thụy Trì cũng dính tuyết, hắn phủi nhẹ gọi: "Từ Tiểu Nhĩ."
Tống Thụy Trì cúi xuống, Từ Nhĩ lập tức chạy , tiện tay nhặt thêm nắm tuyết nữa.
Vừa dậy, cậu Tống Thụy Trì ném trúng một quả, kịp nặn thêm, đành ném đại một nắm tuyết về phía Tống Thụy Trì.
Lần tiếp theo, Tống Thụy Trì nhắm chuẩn, ném thẳng trán Từ Nhĩ lúc cậu đang dậy.
Từ Nhĩ đ.á.n.h trúng nhắm mắt , vội ném quả cầu tuyết chuẩn sẵn về phía Tống Thụy Trì.
Chỉ là cú ném lệch hẳn, trúng một đường.
Từ Nhĩ lau hết tuyết mặt mới phát hiện, vội vàng chạy tới xin .
lời xin lỗi trong miệng cậu còn nói xong, người qua đường đột nhiên cúi người xuống, cũng nặn một quả cầu tuyết nhỏ ném về phía Từ Nhĩ.
Người qua đường này có vẻ là học sinh cao trung, đeo balo, có vẻ là vừa tan học.
Cậu vừa ném, Từ Nhĩ đã ngây ngốc, nhưng hiện thực cho phép Từ Nhĩ ngây ngốc, bởi vì cậu thấy bạn học này lại ngồi xổm xuống nặn cầu tuyết.
đợi bạn học này đứng lên, một quả cầu tuyết của Tống Thụy Trì đã bị ném tới người đối phương.
Cầu tuyết chạm vào tay là tan ngay.
Từ Nhĩ tiếp tục ngồi xổm xuống nặn cầu tuyết.
Kế tiếp, chỉ có bạn học này, những bạn học khác cũng gia nhập vào.
Cảnh tượng hỗn loạn, đến vài phút, người ngang qua, con của chủ quán bên đường, rất nhiều người tụ tập đến mảnh đất trống này.
Mọi người đứng thành một đám hỗn loạn, có đội ngũ, gặp người là ném.
Tiếng thét chói tai truyền hết đợt này đến đợt khác, Từ Nhĩ lúc thì ở chỗ này, lúc thì ở chỗ , khi thấy bắt lấy Tống Thụy Trì, khi thì coi Tống Thụy Trì như tấm khiên.
Dần dần, mọi người ném tuyết mệt mỏi, mảnh đất trống cũng biến thành một sườn dốc tuyết lở.
Người làm theo người, bảy ́m người ngồi xổm thành một đội, dựa vào băng mặt đấy mà cùng trượt xuống sườn dốc nhỏ này, vô cùng vui vẻ.
Cứ như vậy, thành phố náo nhiệt lên đèn, cho đến khi tới giờ cơm của các bạn nhỏ, mọi người mới lưu luyến mà ́ch .
Lại lần nữa trở lại bên cạnh Tống Thụy Trì, Từ Nhĩ thở dốc, mũ cũng lệch.
“Chơi vui ?” Tống Thụy Trì hỏi.
Từ Nhĩ gật gật đầu: “Chơi rất vui.”
Tống Thụy Trì rất nhiều video cho Từ Nhĩ, đường trở về, Từ Nhĩ chọn mấy cái để xem.
Trong video, cậu phải đang cười thì chính là đang cười.
Rất khó tưởng tượng, cậu lại chơi cùng một đám người xa lạ như vậy.
Thực sự rất thần kỳ, bất tri bất giác mà tham dự vào.
Vòng bạn bè của Tống Thụy Trì lại đăng về Từ Nhĩ, một video là cậu chơi ném tuyết, một video là cậu trượt xuống sườn dốc, còn có một video là cậu đá cây rồi bị tuyết phủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-123.html.]
Dòng trạng thái viết: [Một chút vui vẻ.]
“Đây là em vui vẻ là vui vẻ?” Sau khi nhìn thấy, Từ Nhĩ hỏi.
Tống Thụy Trì: “Anh cũng vui vẻ.”
Từ Nhĩ: “Anh còn chơi với bọn em.”
Tống Thụy Trì: “Anh là một nhiếp ảnh gia bình thường.”
Từ Nhĩ phóng to hình ảnh, thể nói: “Chụp thật tốt, em đã cười thành như vậy rồi mà còn có thể chụp được như vậy.”
Tống Thụy Trì: “Cũng xem thử là ai chụp.”
Từ Nhĩ liếc nhìn Tống Thụy Trì: “Chà chà chà, là ai vậy?”
Tống Thụy Trì ôm Từ Nhĩ, nâng cằm cậu lên: “Ai nào?”
Từ Nhĩ kiêu ngạo: “Bạn trai của em.”
Tống Thụy Trì cong mắt, hôn một cái lên mặt Từ Nhĩ.
Lại đột nhiên phòng ngừa mà bị hôn một cái, chỉ là lần này có người xem.
Họ được tiếng kêu “Aaa” khá to của một nữ sinh từ phía .
Quay đầu, nữ sinh này đang hưng phấn mà nhìn về phía bạn của mình.
Không biết mấy người này nói cái gì, bắt đầu chơi kéo búa bao, nữ sinh thua trận chậm ̃i tới.
Từ Nhĩ quen mặt nhóm nhỏ này, vừa rồi chơi ném tuyết có họ, trượt xuống sườn dốc cũng có.
Coi như là từng kề vai chiến đấu trong một đoạn thời gian ngắn.
“Quấy rầy hai người một chút.” Nữ sinh có vẻ cực kỳ xấu hổ, nhanh chóng nói lời muốn nói: “Mạo muội hỏi một chút, hai người là người yêu ? A, nói cũng , làm phiền rồi.”
Từ Nhĩ đầu nhìn Tống Thụy Trì, Tống Thụy Trì lại nhìn Từ Nhĩ, để cậu nói.
Vì thế Từ Nhĩ nói: “Đúng vậy.”
Nữ sinh lại “Aaa” mà trở về nhóm nhỏ của mình.
Sau đó nhóm nhỏ này đồng thanh “Aaa”.
“Mình nói mà mình nói mà.”
“Aaa, mình kích động quá.”
...
Từ Nhĩ có cảm giác như được người xa lạ chúc phúc.
Chỉ là vui vẻ thì vui vẻ, nếu còn tiếp tục cùng đường thì có chút xấu hổ.
Vì thế hai người gọi xe trở về khách sạn.
Trở về là lúc ngâm suối nước nóng.
Nói là có mục ́ch, nhưng một ngày này cũng rất đầy đủ.
Suối nước nóng ở ngay dưới tầng, có thang máy chuyên dụng, lát nữa họ trở về phòng áo choàng tắm là có thể trực tiếp xuống.
Lại là một trải nghiệm hoàn toàn mới.
“Em bao giờ ngâm suối nước nóng.” Đi xuống thang máy, Từ Nhĩ nói với Tống Thụy Trì, còn hỏi hắn: “Anh biết bơi ?”