Sao Mà Vẫn Không Hiểu! - Chương 121

Cập nhật lúc: 2026-02-22 15:26:08
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Nghiêng mặt một chút, nhìn bông tuyết.” Tống Thụy Trì nói.

Từ Nhĩ “A” một tiếng rồi làm theo: “Như vậy ?”

Tống Thụy Trì: “Nhìn màn hình.”

Từ Nhĩ lại nhìn màn hình.

Tống Thụy Trì: “Được.”

Sau khi chụp xong, Tống Thụy Trì lập tức đưa điện thoại cho Từ Nhĩ, mà gửi tấm hình cho chính mình trước.

Lấy lại điện thoại, Từ Nhĩ nhìn vào album của mình, kiềm chế được mà “Wow” một tiếng: “Cũng tệ lắm.”

Trước tiên nói đến dáng vẻ của Từ Nhĩ, Tống Thụy Trì chụp Từ Nhĩ rất dễ dàng khiến cho Từ Nhĩ nhớ tới video về Từ Nhĩ và Soso vừa rồi cậu xem ở máy bay.

Chụp rất có tình cảm.

Xem xong ảnh chụp của Tống Thụy Trì, bản Từ Nhĩ cũng bắt đầu, chụp ảnh video, thuận tiện gửi vào trong nhóm bốn người của mình, còn gửi vào nhóm gia ̀nh.

Hiển nhiên là mọi người đều rất kinh ngạc khi thấy cậu đột nhiên chạy tới thành phố W.

hiển nhiên là tiếp thu rất nhanh, ́c phong này thực sự là của Từ Nhĩ.

Rời khỏi nhóm chat, Từ Nhĩ phát hiện thông báo vòng bạn bè xuất hiện avatar của Tống Thụy Trì.

Từ Nhĩ lập tức ấn vào, thấy được Tống Thụy Trì vừa mới đăng lên vòng bạn bè.

Hắn đăng ảnh chụp Từ Nhĩ, chọn bức ảnh Từ Nhĩ nghiêng mặt chỉ vào bông tuyết bên cửa sổ, cười rất vui vẻ.

Dòng trạng thái viết: [Ca ca, xem , bông tuyết hình dáng như bông tuyết thật.]

Dòng trạng thái này như đang lồng tiếng cho hình ảnh, Từ Nhĩ cũng được âm thanh của chính mình.

Rõ ̀ng lời nói của Từ Nhĩ phải như vậy, Tống Thụy Trì này thật là.

Từ Nhĩ ấn like, bình luận bên dưới.

Từ Nhĩ: [Làm gì đó làm gì đó!]

...

Tuyết càng rơi càng nhiều, rơi mặt đất rất đẹp, rơi cành cây rất đẹp, rơi nóc nhà cũng rất đẹp.

Từ Nhĩ kéo sô pha tới ngồi xem, nhìn một hồi, Tống Thụy Trì cũng đã thu dọn xong vali hành lý cùng mấy thứ đặt vào buổi sáng.

“Vẫn còn sô pha.” Từ Nhĩ chỉ vào bên cạnh TV, vô cùng nhiệt tình: “Để ở bên cạnh em , cũng ngồi xuống.”

Tống Thụy Trì lại lắc đầu: “Em đứng lên .”

Từ Nhĩ: “Hả?”

Từ Nhĩ nghi hoặc, nhưng vẫn đứng lên.

Không ngờ rằng vừa đứng lên, Tống Thụy Trì vậy mà lại chiếm sô pha của cậu.

Từ Nhĩ còn kịp nói cái gì, Tống Thụy Trì lại kéo tay cậu, túm cậu qua.

Cứ như vậy, Từ Nhĩ ngồi đùi Tống Thụy Trì.

Tốt.

Cũng tốt.

Ngồi như vậy, tất nhiên là Tống Thụy Trì sẽ lùn hơn Từ Nhĩ một chút, hắn ôm eo Từ Nhĩ, giữ chặt lấy cậu.

Sau khi xác nhận quan hệ thatan mật, cái gì cũng mới mẻ, Tống Thụy Trì như vậy khiến trái tim Từ Nhĩ rung động hơn một chút.

“Em nặng ?” Ngồi trong chốc lát, Từ Nhĩ hỏi.

Tống Thụy Trì nắm tay Từ Nhĩ: “Không nặng.”

“Thật sự nặng à?” Từ Nhĩ nghịch ngợm một chút, nhẹ nhàng đứng lên rồi lại ngồi xuống.

Vừa ngồi xuống, cậu được Tống Thụy Trì kêu lên một tiếng.

Từ Nhĩ: “...”

A...

Từ Nhĩ: “Ngại quá.”

Tống Thụy Trì bật cười: “Đừng lộn xộn.”

Từ Nhĩ ngoan ngoãn lại: “Được.”

Hai người cứ như vậy mà lẳng lặng nhìn tuyết, nhìn gió, nhìn người đường cũng những chiếc xe tới lui.

Từ Nhĩ vẫn sợ bản ngồi lâu sẽ quá nặng, khiến Tống Thụy Trì chịu nổi. Sô pha còn có vị trí, cậu trượt qua, đặt m.ô.n.g vào chỗ trống, chỉ đặt chân đùi Tống Thụy Trì.

“Thật an nhàn.” Từ Nhĩ cảm thán một tiếng.

Tống Thụy Trì đồng tình: “Ừm.”

Từ Nhĩ: “Cảm giác này thật thoải mái.”

Tống Thụy Trì đột nhiên hô một tiếng; “Bạn trai.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-121.html.]

Xưng hô mới mẻ, Từ Nhĩ bật cười: “Ở đây.”

Tống Thụy Trì: “Cho hôn một chút.”

Từ Nhĩ rất lời mà nghiêng đầu qua.

“Một chút” này của Tống Thụy Trì là rất nhiều chút.

Đè nặng đầu Từ Nhĩ, hôn đến mức Từ Nhĩ sắp hít thở thông.

Nụ hôn kết thúc, mặt Từ Nhĩ ̣n đến mức đỏ bừng.

Tống Thụy Trì sờ khóe miệng Từ Nhĩ: “Ai đáng yêu muốn chết nào?”

Từ Nhĩ mím môi, đầu tiếp tục nhìn ngoài cửa sổ: “Em mới trả lời câu hỏi của .”

“Anh tự trả lời.” Tống Thụy Trì thật sự tự mình nói: “Từ Tiểu Nhĩ đáng yêu muốn chết.”

Từ Nhĩ căn bản nhịn được, nở nụ cười.

Tống Thụy Trì mới đáng yêu muốn chết.

Mẹ nó, ngọt muốn chết.

Im lặng ngắm tuyết trong chốc lát, Từ Nhĩ lại lần nữa cảm thán: “Thật thoải mái.”

Tống Thụy Trì: “Ừm.”

Từ Nhĩ: “Nói cái gì đó .”

Tống Thụy Trì: “Muốn nói cái gì?”

“Anh nói .” Từ Nhĩ ném vấn đề này cho Tống Thụy Trì: “Anh ̣o đề ̀i .”

rất nhanh, Từ Nhĩ lại nói: “Để em ̣o.”

Tống Thụy Trì: “Xem Từ có chuyện muốn nói.”

Từ Nhĩ ngẩng đầu nhìn Tống Thụy Trì: “Chính là đột nhiên nhớ tới, vẫn nói với em về việc khóc lóc thảm thiết.”

Lần trước khi muốn hỏi thì bị Tống Thụy Trì lừa gạt bỏ qua.

“Nhất ̣nh phải biết à?” Tống Thụy Trì có chút bất đắc dĩ.

Từ Nhĩ kiềm chế được mà cười: “Em cảm thấy xong, em sẽ rất vui sướng.”

Tống Thụy Trì: “Mặc kệ sống chết của à?”

Từ Nhĩ nở nụ cười: “Em vui sướng là được, mau nói .”

“Anh nghĩ lại đã...” Tống Thụy Trì: “Nói cái gì?”

Hiển nhiên là đang kéo dài thời gian.

Vậy Từ Nhĩ nói trước: “Anh cảm nhận được em để ý tới từ lúc nào?”

Tống Thụy Trì đáp rất nhanh: “Tối chủ nhật.”

Tối chủ nhật, cũng chính là buổi tối họ trở về từ thành phố C buổi thi đấu.

Từ Nhĩ cảm thán: “Biết sớm như vậy à?”

Tống Thụy Trì: “Đúng vậy, Từ .”

Từ Nhĩ: “Anh thật nhạy cảm.”

Từ Nhĩ: “Sau đó thì ? Khi em đến ăn cơm vào thứ ba?”

Tống Thụy Trì: “Rất rõ ̀ng.”

Kỳ thật Từ Nhĩ đã nhớ rõ nữa rồi: “Ngày đó em thế nào?”

Tống Thụy Trì: “Ngày đó em chỉ có một trạng thái thôi, muốn nhanh chóng rời .”

Từ Nhĩ hehe một tiếng: “Vậy thứ năm thì ?”

Tống Thụy Trì: “Lừa là tăng ca tới được.”

Từ Nhĩ như bị nắm được nhược điểm: “Anh sai rồi! Em thật sự tăng ca.”

Tống Thụy Trì: “Thật ?”

Từ Nhĩ lập tức lúng túng, thanh âm nhỏ hơn nhiều: “Em tăng ca đến 8, 9 giờ đó.”

Haha, thì Tống Thụy Trì đều biết, chỉ là nói mà thôi.

Từ Nhĩ: “Vậy lúc đó suy nghĩ cái gì?”

Tống Thụy Trì đột nhiên cười một chút.

Từ Nhĩ: “Cười cái gì vậy?”

Đột nhiên, Tống Thụy Trì ôm lấy Từ Nhĩ, vùi đầu vào vai Từ Nhĩ.

“Rất bất lực đó, Từ Tiểu Nhĩ.”

Âm thanh của Tống Thụy Trì đầy ̣n ngào: “Em cần .”

 

Loading...