Sao Mà Vẫn Không Hiểu! - Chương 12

Cập nhật lúc: 2026-01-31 15:03:17
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Từ Nhĩ có cảm giác bản đã mơ một giấc mơ rất dài.

Khi tỉnh lại hình như là nửa đêm, cậu cảm thấy miệng khô.

Ngay đó, tinh thần của cậu đã trải qua sự biến hóa.

Đầu giường có nước, gối đầu có chút thích hợp, còn có mùi hương? Bên cạnh có người?

Vì thế giật mình một chút, Từ Nhĩ lập tức ngồi dậy, cũng trở nên tỉnh ́o, quan sát bốn phía.

não bộ xử lý quá nhanh, sự kinh ngạc đã nảy sinh trong lòng, cho nên khi quan sát hết bốn phía, miệng của cậu mới ý thức được mà “A” một tiếng.

Thanh âm này nặng nhẹ, vừa vặn đánh thức người bên cạnh.

Dưới tình huống quá sáng, Từ Nhĩ nhìn thấy bóng đen bên cạnh ngồi dậy, đối phương xoay người, tiếp theo là âm thanh bật công tắc, phòng sáng lên.

Từ Nhĩ thích ứng với ánh sáng trước, cậu mở to đôi mắt sáng ngời nhìn nam nhân tóc quăn đang chậm ̃i xoay người lại, híp đôi mắt buồn ngủ m.ô.n.g lung nhìn cậu.

Sau hai giây nhìn bất bình thường, Từ Nhĩ coi nư đã nói câu thứ hai khi tỉnh lại: “Tống Thụy Trì, thật đẹp trai.”

Nói xong, Từ Nhĩ lập tức rời tầm mắt, tùy tiện nhìn trái ngó phải.

Không phải ý gì khác, chính là thật sự như vậy.

Haha.

Được rồi, cậu biết ̣i lại nói một câu như vậy.

Có lẽ là hơn phân nửa vì tỉnh lại lúc nửa đêm, khi bình tĩnh lại và phản ứng được tình hình là như thế nào, bên cạnh lại có một người vì giấc ngủ mà mái tóc rối loạn, ánh mắt mê man mà ngũ quan vẫn rõ ̀ng như cũ thì sẽ nhịn được mà nói mấy lời to gan như thế.

Chỉ có thể giải thích như vậy.

Người được khen đột nhiên cười.

Xác thật khá buồn cười.

Cho  nên giây tiếp theo, Từ Nhĩ nhanh chóng nói chuyện bình thường: “Đây là ?”

Tống Thụy Trì lại thoải mái nằm xuống, nhắm mắt lại, đồng thời để khuỷu tay đè trán: “Nhà .”

Từ Nhĩ hỏi tiếp: “Sao lại ở nhà ?”

Tống Thụy Trì: “Hỏi rất .”

Lời này của Tống Thụy Trì kéo dài, mặt ngoài thì chỉ có mấy chữ đơn giản, nhưng rõ ̀ng là có ý nói là cậu nghĩ xem hôm qua chính cậu đã làm những chuyện gì?

Từ Nhĩ hề chột dạ ngây lập tức.

Cậu bắt đầu thu thập ký ức của chính mình.

đáng tiếc là, ký ức cuối cùng chính là ly rượu được pha chế đặc biệt có vị cam .

“Tôi…” Từ Nhĩ suy đoán: “Uống nhiều quá à?”

Tống Thụy Trì phun mấy chữ rất rõ ̀ng: “Không thì ?”

Từ Nhĩ gật đầu: “Cũng phải.”

Từ Nhĩ tiếp tục hỏi: “Tôi đã làm cái gì?” Cậu suy nghĩ, lại bổ sung: “Chuyện ngu xuẩn ?”

“Chuyện ngu xuẩn.”

Tống Thụy Trì lặp lại mấy chữ này, giống như tỏ vẻ khẳng ̣nh.

Sau đó nói nữa.

Từ Nhĩ chờ đợi rồi lại chờ đợi, chờ đến khi cậu hoài nghi có phải Tống Thụy Trì ngủ rồi , đối phương rốt cuộc cũng mở miệng.

Hắn nói: “Cậu nói muốn về nhà, còn muốn ôm muốn cõng, muốn ngủ với , muốn…”

Tống Thụy Trì nói đến đây thì dừng lại, để Từ Nhĩ trừng lớn hai mắt vô cùng khiếp sợ.

Đôi mắt của Từ Nhĩ lúc này còn lớn hơn khi vừa mới tỉnh lại, ngữ khí cũng cao hơn nhiều: “Hả? Thật, thật ?”

Tống Thụy Trì lại nói gì.

Từ Nhĩ trực tiếp trở nên cam chịu, càng chột dạ đến được.

Cậu uống quá nhiều sẽ thành như vậy?

“Tôi còn muốn cái gì?” Từ Nhĩ yếu ớt hỏi.

Lần này Tống Thụy Trì nhắm mắt, động ́c chậm ̃i, cũng từ từ đầu, đối diện với tầm mắt Từ Nhĩ: “Cái gì cũng nhớ rõ nữa rồi?”

Từ Nhĩ thành thật nói: “Nhớ được nửa đầu lúc uống rượu.”

Tống Thụy Trì nhẹ nhàng cười: “Ha.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-12.html.]

Sau đó hắn lại đầu .

Có ý gì vậy.

Có ý gì vậy.

“Từ .” Tống Thụy Trì nhắm hai mắt lại, trở về tư thế vừa rồi: “Tôi buồn ngủ quá.”

Từ Nhĩ dừng một chút, nói: “Xin lỗi.”

Tống Thụy Trì lại cười, nhưng lần này cười rất ôn nhu, hắn nâng tay lên, hình như là muốn sờ cái gì đó.

Từ Nhĩ vốn thể xem hiểu, nhưng cậu phản ứng lại theo bản năng, đưa đầu mình qua.

Dường như hề xa lạ, Tống Thụy Trì nhẹ nhàng xoa tóc Từ Nhĩ.

“Không cần xin lỗi.” Tống Thụy Trì thu hồi tay, cũng nói: “Nằm xuống , ngủ thôi.”

Từ Nhĩ “A” một tiếng, lời mà nằm xuống.

Cùng lúc đó, cậu Tống Thụy Trì nói: “Muốn biết cậu còn muốn cái gì từ chỗ ?”

Tống Thụy Trì hỏi xong lời này thì tắt đèn .

“Cạch” một tiếng, căn phòng lập tức rơi vào bóng tối.

Từ Nhĩ nằm xuống ngoan ngoãn, tay đặt ở trước ngực: “Ừm.” Cậu nói xong còn sợ Tống Thụy Trì rõ, bổ sung: “Muốn biết.”

Có lẽ là Tống Thụy Trì kéo chăn một chút, Từ Nhĩ cảm nhận được chăn người mình dịch lên một chút.

“Hiện ̣i cậu tỉnh ́o chứ?” Tống Thụy Trì hỏi.

Từ Nhĩ gật đầu: “Tỉnh.”

Tống Thụy Trì: “Hôm qua cậu cũng nói như vậy.”

Từ Nhĩ mím môi.

Ngữ khí khi nói những lời này của Tống Thụy Trì rất bình thường, nhưng biết ̣i , Từ Nhĩ lại mơ hồ sự ủy khuất ở bên trong.

“Tôi ngày hôm qua…”

Từ Nhĩ nhịn được mà nuốt nước miếng: “Vậy , có ôm ?”

Không biết đêm nay Tống Thụy Trì đã cười mấy lần rồi: “Cậu hỏi vấn đề này như vậy à?”

Từ Nhĩ nghi hoặc: “A? Nếu thì ?”

Tống Thụy Trì: “Không có nếu .”

Từ Nhĩ cũng ủy khuất: “Cái gì vậy.”

Cái gì vậy.

Cái gì cũng nói, rốt cuộc là cậu đã làm gì chứ.

“Không có gì, cái gì cũng có.” Tống Thụy Trì buông tiếng thở dài: “Lừa cậu thôi, cậu muốn ôm cũng muốn cõng.”

Từ Nhĩ hỏi: “Cũng nói muốn ngủ với ?”

Tống Thụy Trì bật cười: “Không.”

Từ Nhĩ nghi hoặc: “Vậy đã làm gì?”

Tống Thụy Trì “Ừm” một tiếng có lệ, đó lười nhác nói: “Ngày mai lại nói, ngủ .”

Từ Nhĩ ̣n lời.

Tống Thụy Trì lại nói: “Đúng vậy, chính là cho cậu leo cây.”

Từ Nhĩ lại lần nữa ̣n lời.

Vài giây , Từ Nhĩ nhỏ giọng thì thầm: “Sao lại như vậy.”

Trong bóng đêm, Từ Nhĩ cảm nhận được đầu mình lại bị sờ một chút.

“Tôi cứ vậy đấy.”

Tống Thụy Trì nhẹ như gió mà thổi tới một câu như vậy.

Sau đó liền còn tiếng động nữa.

Đã nói như vậy.

Từ Nhĩ còn có thể nói cái gì nữa chứ.

 

Loading...