“Em muốn video này, gửi cho em .” Từ Nhĩ nói.
Sau đó họ tiếp tục lướt, đến bức ảnh tiếp theo, lại là một tấm ảnh chụp chung, Tống Thụy Trì và một người đàn ông xa lạ.
Theo lý mà nói, gặp được kiểu ảnh chụp này thì Từ Nhĩ sẽ lướt xuống dưới, nhưng lần này cậu dừng lại.
Có một kiểu trực giác rất kỳ quái.
Từ Nhĩ hỏi: “Người này là gay ?”
Hiển nhiên là Tống Thụy Trì ngờ Từ Nhĩ sẽ hỏi vấn đề này, cười một chút: “Em thật mạo muội.”
Từ Nhĩ lập tức che miệng: “A.”
Tống Thụy Trì gỡ tay che miệng của Từ Nhĩ : “Vì lại hỏi như vậy?”
Từ Nhĩ dùng ngón tay phóng to người đàn ông này: “Cảm giác có chút giống?”
Tống Thụy Trì: “Đúng vậy.”
Từ Nhĩ tự mình “Wow” một tiếng: “Em lợi hại ?”
Tống Thụy Trì kéo dài âm thanh: “Ừm, rất lợi hại.”
Từ Nhĩ: “Em cũng có chút gaydar.”
Tống Thụy Trì: “Anh là người của Hiệp hội Nhiếp Ảnh thành phố A, ảnh trong hoạt động mấy hôm trước cũng là chụp.”
Từ Nhĩ gật gật đầu.
Tống Thụy Trì nắm cằm Từ Nhĩ: “Từ Thần đã dạy em những cái gì rồi?”
Từ Nhĩ: “Sao biết là Từ Thần dạy?”
Tống Thụy Trì: “Không thì ?”
“Cũng đúng.” Anh hehe một tiếng: “Em mới phát hiện bên cạnh còn có rất nhiều người đồng tính luyến ái.”
Tống Thụy Trì: “Về em sẽ càng phát hiện nhiều hơn.”
Từ Nhĩ gật gật đầu.
Đúng là như vậy, kỳ thật những gì mà cậu trước nay từng tiếp xúc vẫn luôn tồn ̣i, chỉ là đột nhiên bị cậu chú ý tới mà thôi.
“Từ Thần còn dạy em những cái gì nữa?” Tống Thụy Trì hỏi.
“Cũng có gì.” Từ Nhĩ suy nghĩ: “Em biết cầu vòng có nghĩa là gì, còn biết chúng cũng gọi là danh bạ điện thoại, đúng ?”
Tống Thụy Trì thấp giọng cười.
Từ Nhĩ “Ai da” một tiếng: “Không được cười, như vậy nhìn em sẽ có vẻ rất ngốc.”
Tống Thụy Trì: “Không phải ngốc, là ngây thơ.”
Từ Nhĩ hừ một tiếng: “Vậy cũng dạy em .”
Tống Thụy Trì: “Nhất ̣nh sẽ dạy.”
Từ Nhĩ Tống Thụy Trì dường như là hiểu rõ trong lòng, tò mò hỏi: “Anh muốn dạy em cái gì?”
Tống Thụy Trì đầu đối diện với ánh mắt của Từ Nhĩ: “Dạy em một ít...”
Đôi mắt của Từ Nhĩ mở to: “Ừm? Một ít gì?”
Tống Thụy Trì đột nhiên nhẹ nhàng xoa đầu Từ Nhĩ: “Gặp được rồi dạy.”
Từ Nhĩ tiếp tục xem điện thoại của Tống Thụy Trì: “Được rồi, cũng đúng.”
Hai người tiếp tục nói về những hình ảnh còn lại trong điện thoại.
Trò truyện thì thời gian trôi càng nhanh hơn, hơn một tiếng cứ thế trôi qua.
Cuối cùng họ lại bắt đầu xem phim điện ảnh.
Nội dung chẳng gì, hiệu quả thôi miên lại rất tốt, làm cho hai người đều ngủ thiếp .
...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-119.html.]
Máy bay hạ cánh sớm hơn thời gian dự tính một chút, Từ Nhĩ mở điện thoại, quả nhiên toàn bộ màn hình đều là tin nhắn của em trai cậu.
Từ Thần: [Cái gì cái gì cái gì cái gì!]
Từ Thần: [Sao lại thế lại thế!]
Từ Thần: [Aaaaa.]
Từ Thần: [Anh rồi!]
Từ Thần: [Vì lại biến mất!]
Từ Thần: [Cuối tuần mà, đang làm gì thế!]
Từ Thần: [Anh!!!]
Từ Thần: [Anh trai của em ơi!]
Từ Thần: [Anh đang làm gì vậy!]
Từ Thần: [Có phải đang ở nhà Tống Thụy Trì ?]
Từ Thần: [Làm em dám gọi điện thoại.]
Từ Thần: [Đừng ngủ nữa!]
Từ Thần: [Có phải đang ngủ ?]
Từ Nhĩ nở nụ cười.
Chuẩn bị xuống máy bay, Từ Nhĩ liền ấn voice chat, nói với Từ Thần: “Lúc nãy ở máy bay, vừa hạ cánh.”
Nói xong cậu liền đứng lên, Tống Thụy Trì cũng đã lấy vali hành lý xuống, hai người ngoài.
Trong điện thoại, Từ Thần lập tức trả lời.
Từ Thần: [Gì gì gì? Sao lại ở máy bay?]
Từ Thần: [Đi ?]
Từ Nhĩ vừa vừa trả lời: “Dự báo thời tiết nói hôm nay ở thành phố W có tuyết rơi, và Tống Thụy Trì đến xem như thế nào.”
Có lẽ là Tống Thụy Trì được tên của mình nên đầu nhìn Từ Nhĩ.
Từ Nhĩ lắc điện thoại: “Từ Thần.”
Từ Thần: [Mẹ nó mẹ nó, ngắm tuyết!]
Từ Thần: [Mẹ nó mẹ nó, hai người cũng thật là, nói là .]
Từ Nhĩ gửi một sticker cười nhếch miệng cho Từ Thần.
Từ Thần: [Xác ̣nh quan hệ lúc nào vậy?]
Một tay của Từ Nhĩ bị Tống Thụy Trì nắm, cậu gõ chữ bằng một tay: [Hôm qua.]
Từ Thần: [Hả? Hôm qua ở bên , hôm nay liền du lịch?]
Từ Thần: [Trâu bò.]
Từ Nhĩ cảm thấy việc hôm nay ngắm tuyết hình như có liên quan gì đến việc hôm qua ở bên , nhưng Từ Nhĩ lười gõ chữ, chỉ gửi một sticker cười nhếch miệng.
Từ Thần: [Vậy...]
Từ Thần: [Em có thể mạo muội hỏi một vấn đề ?]
Từ Nhĩ: [Nói .]
Từ Thần: [Anh có mang bao ?]
Từ Nhĩ lập tức bị chấn động, thể tin được tin nhắn Từ Thần vừa gửi cho mình.
“Làm vậy?”
Có lẽ là Tống Thụy Trì ở bên cạnh đã cảm nhận được sự bất thường.
Từ Nhĩ lập tức nghiêng màn hình điện thoại về phía mình: “Không có gì.”