Tống Thụy Trì hừ một cái: “Ha.”
Từ Nhĩ nhỏ giọng nói thầm: “Anh thật biết giận.”
Từ Nhĩ lại bị nhéo mặt.
Tống Thụy Trì: “Không nên giận à?”
“Nên!” Khuôn mặt của Từ Nhĩ tỏ vẻ tức giận: “Giận là quá nhẹ, nên đánh chết em mới phải!”
Tống Thụy Trì bị Từ Nhĩ chọc cười: “Sao nỡ chứ, bảo bảo.”
Từ Nhĩ đầu nhìn Tống Thụy Trì.
Quá âm dương quái khí.
“ mà ghi chú WeChat của đổi.” Từ Nhĩ nói: “Chỉ thường thôi.”
Tống Thụy Trì: “Anh vẫn luôn giữ ghi chú này.”
Từ Nhĩ: “Ai da, em biết, em cũng nói cái gì.”
Tống Thụy Trì: “Khi biết tên em là Từ Nhĩ, cho rằng đây chính là vận mệnh.”
(Chỉ thường thôi = 不过尔尔, Từ Nhĩ = 徐尔)
Từ Nhĩ cảm thấy lời nói này của Tống Thụy Trì có ẩn ý: “ mà?”
Tống Thụy Trì: “ mà chỉ là vận mệnh đang trêu đùa thôi.”
Từ Nhĩ “Ai da” một tiếng: “Nào có trêu đùa, có .”
“Lúc ấy em nhìn thấy ghi chú này.” Từ Nhĩ hồi tưởng một chút: “Trong lòng em liền, wow.”
Từ Nhĩ lại nói: “Kỳ thật hiện ̣i em nghĩ lại, thực sự là vận mệnh, có phải ?”
Tống Thụy Trì thản nhiên đáp lại: “Đúng vậy.”
Giờ phút này, Tống Thụy Trì rất có cảm giác đã trải qua quá nhiều, bây giờ đứng ở điểm cuối nhìn lại quá khứ, cảm nhận sự lắng đọng.
Từ Nhĩ hehe hai tiếng, tiến đến trước mặt Tống Thụy Trì: “Đều nói là nếu có thể thản nhiên nói về việc xấu hổ ngày trước thì có nghĩa là đã buông xuống rồi.”
Từ Nhĩ tỏ ý, Tống Thụy Trì à, việc này cũng tính là gì.
Tống Thụy Trì xong lại nghiêng đầu một chút, hỏi: “Vậy em đã buông xuống ?”
Từ Nhĩ nghi hoặc: “Em buông cái gì?”
Tống Thụy Trì: “Giả say hôn .”
Biểu tình trêu chọc Tống Thụy trì mặt Từ Nhĩ lập tức đổi, khuôn mặt đỏ lên.
“Haha.” Từ Nhĩ gượng cười hai tiếng.
Cười xong thì đột nhiên thẹn quá hóa giận, véo cánh tay của Tống Thụy Trì: “Anh thật quá đáng, vì lại muốn lừa em?”
Tống Thụy Trì bật cười: “Em có biết khi trong lòng em có chuyện, nhìn em sẽ rất khẩn trương ?”
Từ Nhĩ sửng sốt: “Hả? Thật vậy ?”
Tống Thụy Trì: “Khi em nói với là muốn uống rượu, thấy sự rung động trong lời nói của em.”
Từ Nhĩ chậm ̃i mím môi: “Thật, thật vậy ...”
“Hơn nữa mấy ngày nay em đối với rất khác.” Tống Thụy Trì như trấn an mà bắt lấy hai tay Từ Nhĩ: “Anh muốn biết rốt cuộc là em ̣nh làm gì.”
Từ Nhĩ: “Vậy cho em uống nước ngọt là có ý gì, em uống rượu tốt ?”
Tống Thụy Trì cười: “Anh biết em uống rượu xong sẽ có dáng vẻ thế nào.” Hắn lắc đầu: “Em sẽ chủ động hôn .”
Từ Nhĩ ngẩn người: “Vậy hai lần trước là?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-117.html.]
Tống Thụy Trì hiểu: “Xem video rồi à?”
“Xem rồi.” Từ Nhĩ rất nghi hoặc: “Trong đó phải là em hôn ?”
Tống Thụy Trì: “Anh bảo em hôn.”
Từ Nhĩ chậm ̃i nhíu mi, chậm ̃i nghi hoặc: “Hả?”
Rất đúng lúc, trong album của Tống Thụy Trì có video này, lúc này Từ Nhĩ mới nhớ tới, lúc trước Tống Thụy Trì gửi bản có âm thanh cho mình.
Lúc này ở trong điện thoại là bản có âm thanh.
Hình ảnh quen thuộc lại xuất hiện, Từ Nhĩ trong màn hình liều mạng ngồi vào trong lòng Tống Thụy Trì.
Đoạn này có gì khác biệt, khác là ở chỗ khi Từ Nhĩ ngẩng đầu đối diện với Tống Thụy Trì, Tống Thụy Trì nói chuyện.
Hắn hỏi: “Nhìn gì thế?”
Từ Nhĩ nói: “Chỗ này của có một nốt ruồi.”
Tống Thụy Trì: “Muốn hôn ?”
Từ Nhĩ lẩm bẩm: “Có thể hôn ?”
Tống Thụy Trì: “Hôn một chút.”
Vì thế Từ Nhĩ hôn lên.
Nhận thức đã đổi.
Từ Nhĩ kinh ngạc trong chốc lát, bình tĩnh trong chốc lát, cuối cùng cười:”Thì là như thế này.”
Cậu nói mà, đang yên đang lành lại hôn cằm người .
Cậu nói mà, thì là Tống Thụy Trì tắt âm thanh.
“Lần thứ hai.” Từ Nhĩ hỏi Tống Thụy Trì: “Cũng là bảo em hôn à?”
Tống Thụy Trì gật gật đầu: “Anh ngờ là đó em chỉ nhớ việc em hôn .”
Từ Nhĩ: “...”
Cái này...
Tống Thụy Trì thu hồi điện thoại, hắn nói: “Em uống rượu vào rất ngoan ngoãn lời, khi làm xong chuyện em muốn làm là ngủ.”
Từ Nhĩ nheo mắt lại, chỉ vào Tống Thụy Trì: “Anh thật xấu.”
Tống Thụy Trì nắm lấy tay Từ Nhĩ: “Nói xấu? Ai xấu?”
Từ Nhĩ vẫn nói: “Anh xấu.”
Cho nên Tống Thụy Trì có thể để Từ Nhĩ uống rượu chứ.
Từ Nhĩ cười như cười, bĩu môi: “Vẫn là xấu, cứ như vậy nhìn em diễn.”
Tống Thụy Trì cười: “Không thì vạch trần em ̣i chỗ à?”
Từ Nhĩ suy nghĩ một chút, lắc đầu: “Vậy em sẽ nhảy xuống từ nhà mất.”
Tống Thụy Trì: “Chỉ tiếc là để em chạy rồi.”
Từ Nhĩ: “Anh muốn thế nào?”
Tống Thụy Trì: “Hôn chết em.”
Từ Nhĩ mím môi bật cười.
Những đoạn nói chuyện ngắn này giống như lấp đầy chỗ trống vậy, giúp Từ Nhĩ và Tống Thụy Trì bổ sung nhiều câu chuyện cũ.
Từ Nhĩ có cảm giác thông suốt kiểu thì là vậy, cũng có cảm giác vận mệnh kiểu vòng vòng lại vẫn ở bên .