Tống Thụy Trì thì rồi, đưa hình ảnh cho Từ Nhĩ xem còn đủ, hai ngón tay của hắn chạm vào màn hình để phóng to hình ảnh, đưa câu bình luận của Từ Nhĩ vào giữa màn hình.
Từ Nhĩ: “...”
Công khai xử tội.
Tống Thụy Trì còn hỏi: “Đây là ai?”
Từ Nhĩ haha hai tiếng: “Không biết, quen.”
Tống Thụy Trì tới gần Từ Nhĩ: “Đọc .”
Từ Nhĩ ngậm từ này trong miệng một hồi nhưng vẫn thể nói , cậu chậm ̃i cầm chăn lông lên, che khuất nửa khuôn mặt: “Không được .”
Tống Thụy Trì mới để Từ Nhĩ thành công, hắn tới gần hơn một chút, nghiêng người, đưa tay che ở bên tai của chính mình.
Dáng vẻ như em nói nhỏ , chỉ nói cho một mình cậu thôi.
Từ Nhĩ buông chăn lông xuống, cuối cùng vẫn là tiến đến bên tai Tống Thụy Trì, nói một câu rất nhỏ với hắn: “Chồng ơi.”
Nói xong lập tức ngồi yên trở lại, giống như có gì xảy mà nghịch tóc mái.
Tống Thụy Trì cho Từ Nhĩ chút gian giảm xóc, hắn nhìn Từ nhĩ, mà chỉ nắm lấy tay cậu.
Mở miệng có chút xấu hổ, nhưng hình như cũng khó khăn như trong tưởng tượng.
Từ Nhĩ ngồi ở ghế, hồi lâu mới chậm ̃i nở nụ cười.
Tống Thụy Trì đã đan mười ngón tay với cậu, trong lúc bất tri bất giác còn đùa nghịch ngón tay cái của cậu.
Từ Nhĩ lén liếc nhìn Tống Thụy Trì, thấy hắn đang cười.
Vậy Từ Nhĩ cũng cười một chút.
Máy bay chuẩn bị cất cánh, xung quanh cũng trở nên an tĩnh.
Từ Nhĩ bật chế độ máy bay, đeo tai nhạc, nhắm hai mắt lại.
Chỉ là cậu chỉ buồn ngủ một chút thôi, nhắm mắt lại trong chốc lát lại căn bản ngủ được, cứ thế tỉnh lại.
Tống Thụy Trì cũng đeo tai , lúc này hắn đang xem bộ phim điện ảnh màn hình TV nhỏ ở ghế phía trước.
“Hay ?” Từ Nhĩ dịch lại gần hỏi.
Tống Thụy Trì tháo tai xuống, đưa qua: “Không .”
Từ Nhĩ: “Không mà cũng đưa tai cho em.”
Một người nói lại đưa tai , một người ghét bỏ mà nhận lấy tai rồi đeo lên.
“Đây là phim gì?” Từ Nhĩ lại hỏi.
Tống Thụy Trì cũng biết tên phim là gì, hắn ấn vào màn hình, đọc tên hiển thị bên .
Hiển nhiên là tùy tiện tìm một bộ phim điện ảnh để giết thời gian, vì thế Từ Nhĩ dựa vào vai Tống Thụy Trì, cùng giết thời gian trong vài phút.
Bộ phim này thực sự , khi Từ Nhĩ ngáp mấy cái thì trả tai lại cho Tống Thụy Trì.
“Bình thường ở máy bay, sẽ làm gì?” Từ Nhĩ hỏi Tống Thụy Trì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-116.html.]
Tống Thụy Trì chạm lên màn hình: “Như em thấy đấy.”
Từ Nhĩ cười cười: “Sao lại phải chịu đựng vậy chứ.”
Tống Thụy Trì nói: “Ngẫu nhiên công ́c sẽ làm việc, có đôi khi sẽ ngủ, có đôi khi sẽ giả bộ một chút, mang theo một quyển sách đến đọc.”
Từ Nhĩ bật cười: “Sao lần này lại giả bộ?”
Tống Thụy Trì: “Sợ bị em chê cười.”
“Không .” Từ Nhĩ lắc đầu: “Em cùng giả bộ.”
Nói chuyện nửa thật nửa giả thế này với Tống Thụy Trì đặc biệt thú vị.
Hai người cũng xem phim nữa, lúc này nhớ tới còn có thể xem album.
Đã như vậy thì xem .
Đầu tiên là album của Từ Nhĩ. Đều là ảnh chụp sinh hoạt của Từ Nhĩ, đại đa số đều liên quan đến công việc, còn có vài bức ảnh đời thường hiếm hoi, đều là chụp để đăng lên vòng bạn bè.
Nói đến vòng bạn bè, Từ Nhĩ thuận tiện nói cho Tống Thụy Trì biết, ngày Tống Thụy Trì dính nước mưa, Từ Nhĩ cũng bị ướt.
“Chúng đều đăng lên vòng bạn bè, nói xem có trùng hợp ?” Từ Nhĩ cảm thán.
Tống Thụy Trì: “Sao bây giờ mới nói với ?”
Từ Nhĩ: “Khi đó cũng , nào biết xấu hổ như vậy.”
Tống Thụy Trì cười: “Em thôi, phải .”
Từ Nhĩ: “Anh sẽ nói à?”
Tống Thụy Trì: “Cơ hội rất tốt.”
Từ Nhĩ hiểu một chút, “A” một tiếng: “Kỳ thật khi đó nếu nói, em cũng sẽ chỉ cảm thấy vui vẻ vì trùng hợp, có gì khác.”
Tống Thụy Trì: “Được rồi Từ , cần giải thích kỹ càng tỉ mỉ như vậy, nhìn như rất ngốc vậy.”
Từ nở nụ cười: “Không ngốc ngốc, chồng em thông minh đệ nhất thiên hạ.”
Xem như buột miệng thốt , nhưng kỳ thật cũng phải là quá tự nhiên.
“A, chúng xem xem ảnh tiếp theo là cái gì !” Từ Nhĩ lập tức tự tiếp lời của chính mình.
Tống Thụy Trì cười một chút, ôm lấy Từ Nhĩ, xoa bóp mặt cậu.
Tấm hình tiếp theo là ảnh chụp cầu vồng lúc trước của Từ Nhĩ.
Lại là một cái có thể nói.
“Lúc trước hình nền vòng bạn bè của là hình cầu vồng nhỉ?” Từ Nhĩ hỏi Tống Thụy Trì: “Em còn rất vui vẻ, hình nền của chúng đều là cầu vồng, nhưng về ̣i lại đổi?”
Tống Thụy Trì nói: “Giận nên đổi.”
Từ Nhĩ nghi hoặc: “Hả? Giận cái gì?”
Tống Thụy Trì: “Anh cho rằng em hiểu hình nền này là gì.”
Từ Nhĩ lập tức hiểu rõ, đầu tiên là nở nụ cười, rồi nói: “Xin lỗi mà.”