Ở trước cửa có đèn điện, Tống Thụy Trì hôn Từ Nhĩ rất lâu.
Nụ hôn kết thúc ở bên tai Từ Nhĩ, xúc cảm vành tai dần dần biến mất, đó Tống Thụy Trì lại ôm lấy Từ Nhĩ.
Cơ thể Từ Nhĩ đã còn chút lạnh lẽo nào, cậu chôn ở vai Tống Thụy Trì, gương mặt dán lên cổ Tống Thụy Trì, cảm nhận được tay của Tống Thụy Trì ở eo mình, cảm nhận được cằm của Tống Thụy Trì đang cọ tóc mình.
Thời gian trôi từng chút một, Từ Nhĩ dường như đang chậm ̃i trở về từ một thế giới khác.
Đôi mắt nhìn thấy đồng hồ tường đang di chuyển, lỗ tai thấy âm thanh xe cộ ngoài cửa sổ, cái mũi cảm nhận được khí có lạnh.
Cậu nhịn được mà mím môi, lại chủ động liếm môi.
Hôn rồi, có chút giống .
Hehe.
Thật mượt.
Trong phòng khách đột nhiên truyền đến một tiếng “Meo”.
Từ Nhĩ đầu nhìn, Soso ngồi xổm khung leo trèo, đôi mắt trong đêm đen phát ánh sáng, đang nhìn chằm chằm họ.
Từ Nhĩ ngẩng đầu nhìn Tống Thụy Trì một cái, nở nụ cười.
“Bị Soso nhìn thấy rồi.” Từ Nhĩ nói.
Tống Thụy Trì: “Nó dám nói cái gì chứ.”
Từ Nhĩ: “Nó dám nói meo meo meo.”
...
Đêm đã khuya, ngày mai còn phải dậy sớm, thời gian kế tiếp, hai người tăng tốc hành động.
Hành lý có thể nhiều cũng có thể ít, mang nhiều thì toàn bộ căn nhà cũng được, mang ít thì lấy thẻ căn cước là có thể rồi.
Cuối cùng họ quyết ̣nh chỉ cầm một vali hành lý nhỏ, dù thì họ cũng có đồ cần dùng ở phía bắc, cho nên mang một ít đồ dùng cần thiết là được, những cái khác thì đến đó rồi mua, cũng đỡ phải kéo thêm vali.
Cuối cùng hai người đặt phòng khách sạn, hết thảy đều có vấn đề.
Từ Nhĩ an tâm tắm.
Khi cởi quần áo đứng dưới vòi sen, cảm giác chân thật lại lần nữa đánh úp tới.
Từ Nhĩ giống như đang ở trong mộng, sự mơ màng của tuần trước kết hợp với sự ngơ ngác của tuần này.
Tắm rửa là lúc dễ thả lỏng tâm trạng nhất, giờ phút này đầu óc cậu như một màn hình lớn, bắt đầu nhớ lại quan hệ từ có gì đến mật của mình và Tống Thụy Trì.
Cuối cùng, bộ phim điện ảnh này dừng lại ở nụ hôn đêm nay.
Vì thế bắt đầu từu đây, mãi cho đến khi Từ Nhĩ tắm rửa xong, trong đầu cậu đều là hôn hôn.
Thời khắc tắt nước, Từ Nhĩ chậm ̃i nhắm hai mắt lại, mắng thầm trong lòng một tiếng.
Cười đến cạn lời.
Lần này Tống Thụy Trì cũng tắm ở phòng tắm phụ, tóc Tống Thụy Trì tương đối dài, mỗi lần đều chậm hơn Từ Nhĩ.
Lần này cũng ngoại lệ, thậm chí là Từ Nhĩ đã ngủ rồi, Tống Thụy Trì mới vào.
Không phải hoàn toàn ngủ, Từ Nhĩ để lại một phần tư tâm hồn ở Địa Cầu, lúc thì mở mắt lúc thì nhắm mắt, nhìn Tống Thụy Trì tới, tắt đèn, chui vào ổ chăn.
Sau đó ôm lấy Từ Nhĩ.
Mùi hướng khi tắm rửa truyền tới, đôi mắt Từ Nhĩ lại mở .
thật sự là quá buồn ngủ, rất nhanh lại nhắm mắt lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-113.html.]
“Anh ôm em ngủ.”
Từ Nhĩ lẩm bẩm.
Tống Thụy Trì: “Đây là đang yêu cầu nghi hoặc?”
Từ Nhĩ hàm hồ nói một tiếng: “Không biết nữa.”
Tống Thụy Trì tới gần cũng giống như Từ Nhĩ tự gửi một tín hiệu cho cơ thể, chính là: Anh ấy trở lại rồi, có thể yên tâm ngủ.
Từ Nhĩ đã thể hiểu bất luận ngôn ngữ gì nữa, hoàn toàn ngủ thiếp .
Người này thì ngủ rồi, để lại một mình Tống Thụy Trì buồn ngủ chút nào.
Tống Thụy Trì từng nói, nhưng Từ Nhĩ có khả năng ngủ trong giây lát khiến người cực kỳ hâm mộ. Có lẽ đối với Từ Nhĩ mà nói, nằm ở giường 10 phút còn ngủ được thì chính là mất ngủ.
Tóc của Từ Nhĩ rất mềm, lúc này có lẽ là vừa sấy tóc xong, mềm mại ở đầu, giống như con người cậu vậy, ngoan ngoãn đến chịu được.
Tống Thụy Trì ôm trong chốc lát, vùi đầu vào hõm vai Từ Nhĩ, giống như ôm mèo vậy, hút lấy một ít năng lượng từ người Từ Nhĩ.
Cứ thế vùi đầu, ngăn cách khí, chỉ có một mình Từ Nhĩ.
Cho đến khi nhịn được nữa, Tống Thụy Trì mới ngẩng đầu lên.
Sau đó hắn chậm ̃i nở nụ cười.
Thế này còn đủ, hắn lại nắm tay Từ Nhĩ, đặt trong lòng bàn tay.
Đầu tiên là đùa nghịch ngón tay Từ Nhĩ, rồi lại hôn lên mu bàn tay cậu.
Sau đó lại vùi vào hõm vai Từ Nhĩ.
Một vòng hít thở thông mới, chỉ là lần này Từ Nhĩ động đậy.
Giống như là cảm thấy phiền, cậu phát một tiếng ghét bỏ, đẩy đầu Tống Thụy Trì .
Từ Nhĩ còn nhíu mày.
Tống Thụy Trì nhìn chằm chằm Từ Nhĩ, nhẹ nhàng dùng tay đè giữa mày Từ Nhĩ một chút, lúc này lông mày của Từ Nhĩ mới giãn .
Từ Heo Con.
Tống Thụy Trì đùa nghịch Từ Nhĩ nữa, chỉ nhẹ nhàng ôm.
Hắn lấy điện thoại của mình , giống như phát điên mà phát mười mấy bao lì xì trong nhóm chat.
Đám người còn ngủ, nhanh chóng xuất hiện.
Thạch Tử Diệc: [???]
Thạch Tử Diệc: [Ý gì đây?]
Ứng Cảnh: [Đây là lì xì thoát ế à?]
Tống Thụy Trì: [Có thể hiểu như vậy.]
Thạch Tử Diệc: [Xem Tống Tống của chúng hưng phấn kìa.]
Tiểu Hạ: [Được lắm được lắm, chúc mừng chúc mừng, rốt cuộc cũng có thể bắt lấy Từ Nhĩ rồi.]
Tống Thụy Trì: [Cảm ơn mọi người.]
Thạch Tử Diệc: [Ai da, đột nhiên khách sáo như vậy, bọn mình cũng có làm gì.]
Tống Thụy Trì: [Chính là cảm ơn các cậu có làm gì.]
Thạch Tử Diệc: [...]