Sao Mà Vẫn Không Hiểu! - Chương 112

Cập nhật lúc: 2026-02-22 15:10:07
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Biết Tống Thụy Trì muốn rời , Ứng Cảnh cũng tới hỏi: “Sao đã rồi, ngày mai phải cuối tuần ?”

Tống Thụy Trì nói: “Ngày mai bọn mình muốn tới thành phố W.”

Ứng Cảnh kinh ngạc: “Thành phố W? Đi làm gì?”

Tống Thụy Trì: “Đi chơi.”

Thạch Tử Diệc cũng thấy, hỏi: “Đột ngột như vậy à?”

Tống Thụy Trì: “Muốn ngắm tuyết.”

Thạch Tử Diệc hỏi Từ Nhĩ: “Cậu cứ như vậy mà bị cậu ấy kéo à?”

Từ Nhĩ ngượng ngùng cười: “Là muốn .”

Thạch Tử Diệc hiểu : “Hai người đúng là soulmate mà.” Rồi lại nói với Tống Thụy Trì: “Hiện ̣i có người bầu bạn cậu điên rồi.”

Tống Thụy Trì: “Là cùng điên.”

Thạch Tử Diệc: “Được được được.”

Là cùng điên.

Nói rất đúng.

...

Trên đường trở về, Từ Nhĩ lại ngáp mấy cái, cuối cùng bị Tống Thụy Trì đè đầu xuống, dựa vai hắn.

Trong xe ấm hơn bên ngoaifi, Tống Thụy Trì ấm hơn Từ Nhĩ.

“Buồn ngủ vậy à?”

Tống Thụy Trì thả tay , hắn sờ khuôn mặt của Từ Nhĩ.

Ấm áp, rất thoải mái, Từ Nhĩ kiềm chế được mà cọ vào: “Vẫn tốt.”

Tống Thụy Trì chạm ngón tay lên chóp mũi Từ Nhĩ: “Mặt rất lạnh.”

Từ Nhĩ: “Gió thổi.”

Tống Thụy Trì “Ừm” một tiếng, tay di chuyển xuống một chút, nâng cằm Từ Nhĩ lên.

Sau đó đầu của Tống Thụy Trì cũng nhích lại gần, chạm vào giữa trán Từ Nhĩ.

Cái chạm này, có lẽ cũng có thể gọi là hôn.

Trong lòng Từ Nhĩ càng muốn dính lấy Tống Thụy Trì hơn, ai có thể chịu được sự mật như vậy khi hứng gió lạnh chứ.

Chỉ là cái xe này chạy rất nhanh, lúc mất 8 phút, đến khi trở về chỉ cần 6 phút.

Còn mật được bao lâu thì đã phải xuống xe.

Tiểu khu lúc nửa đêm, trừ bỏ an tĩnh thì chỉ có an tĩnh, Từ Nhĩ với tinh thần đã quá tỉnh ́o theo Tống Thụy Trì lên tầng về phòng.

Tống Thụy Trì đóng cửa lưng lại, Từ Nhĩ duỗi tay chuẩn bị mở đèn ở cửa.

cậu vừa mới đụng vào công tắc thì tay đã bị bắt được.

Tống Thụy Trì kéo cậu lại, hề có phòng bị mà hôn xuống.

Quá đột ngột, đầu óc của Từ Nhĩ cũng lập tức tỉnh ́o.

Cả cơ thể cậu cũng tỉnh theo.

Chuông cảnh báo kêu vang.

Tống Thụy Trì chỉ nếm một chút, chạm nhẹ môi cậu liền rời .

Cửa sổ sát đất đón được ánh sáng, Từ Nhĩ ngẩng đầu nhìn Tống Thụy Trì.

Cũng chớp mắt rất nhẹ nhàng.

“Em còn nói thích .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-112.html.]

Tống Thụy Trì vẫn bắt lấy tay Từ Nhĩ.

Từ Nhĩ chậm ̃i cười.

Khoảnh khắc mật xe lại được kéo dài.

Thanh âm của Tống Thụy Trì rất trầm thấp, giống như là ngữ điệu Tống Thụy Trì dùng để nói chuyện với Từ Nhĩ mỗi khi nằm giường vào đêm khuya, từng chữ đánh vào trong lòng.

Đôi mắt của Từ Nhĩ cong cong, cậu nói tiếp, chỉ nói một chữ: “A.”

Tống Thụy Trì để cái tay của Từ Nhĩ mà hắn bắt được phía Từ Nhĩ.

Hắn ôm lấy Từ Nhĩ, cũng cười: “A cái gì?”

Từ Nhĩ: “A, chính là a.”

Tống Thụy Trì: “Nói.”

Ý cười của Từ Nhĩ càng sâu hơn: “Nói cái gì?”

Tống Thụy Trì bắt được bàn tay còn lại của Từ Nhĩ, hai tay cùng bắt lấy, đè ở phía eo Từ Nhĩ.

Tống Thụy Trì: “Nói thích .”

Tống Thụy Trì nói chuyện một hồi, hắn còn động thủ.

Hắn còn siết cánh tay, Từ Nhĩ bị ép di chuyển lại gần Tống Thụy Trì hơn.

“Từ Tiểu Nhĩ.” Tống Thụy Trì cúi đầu nhìn Từ Nhĩ, lại gọi một tiếng.

Từ Nhĩ thừa dịp Tống Thụy Trì cúi đầu, nhích lại gần hôn Tống Thụy Trì một cái.

Sau đó...

“Em thích .”

Từ Nhĩ dám đối diện với Tống Thụy Trì, hôn xong nói xong liền chôn đầu vai Tống Thụy Trì.

Đôi tay vẫn bị Tống Thụy Trì khống chế, người này còn đủ, một cái tay khác cũng tới, nắm chặt cái gáy của Từ Nhĩ.

Một cái ôm rất chặt, xóa tan toàn bộ sự lạnh lẽo vì hứng gió của Từ Nhĩ.

Thật ấm áp.

Cực kỳ ấm.

Kế tiếp, Tống Thụy Trì bắt đầu hôn từ tai Từ Nhĩ.

Có chút bất tri bất giác.

Có chút giống như nước ấm trong lòng.

Sự ấm áp chạm lên vành tai của Từ Nhĩ, đó trượt xuống, đồng thời dùng ngón tay nâng cằm Từ Nhĩ lên, hôn lên môi Từ Nhĩ.

Ngay nụ hôn đầu tiên, Tống Thụy Trì cắn môi dưới của Từ Nhĩ, giống như trừng phạt biểu hiện tốt của Từ Nhĩ.

Cơn đau đánh úp tới, Từ Nhĩ giãy giụa một chút.

Không thực hiện được, hai tay đều bị Tống Thụy Trì giữ chặt, Từ Nhĩ càng dán chặt hơn vào người hắn.

Trong khí còn truyền đến tiếng cười nhẹ của Tống Thụy Trì.

rất nhanh, tiếng cười này đã bị hai người nuốt trọn.

Tống Thụy Trì lại lần nữa trở nên ôn nhu, lúc này như đang an ủi, ngón cái nhẹ nhàng vuốt ve cái cổ của Từ Nhĩ.

Đồng thời dùng đầu lưỡi lướt qua đôi môi của Từ Nhĩ, dò xét rồi vào.

Đầu Từ Nhĩ dần dần mơ hồ, ngón tay dần dần nhũn .

Cậu cảm thụ được sự dính chặt của Tống Thụy Trì, cảm nhận được cánh môi mềm mại của Tống Thụy Trì, hô hấp trở nên nặng nề.

Trong lúc triền miên, Tống Thụy Trì buông lỏng tay đặt ở phía Từ Nhĩ, vòng đến lòng bàn tay cậu.

Rồi đan mười ngón tay với Từ Nhĩ.

 

Loading...