Chuẩn xác như vậy, tất nhiên là Từ Nhĩ càng tin hơn.
mà...
“Anh khóc?” Vẻ mặt của Từ Nhĩ rất tin.
Tống Thụy Trì nói: “Khóc.”
Từ Nhĩ vẫn tin, đúng lúc này họ đã lên thuyền, Thạch Tử Diệc lại xuất hiện bên cạnh Từ Nhĩ.
Từ Nhĩ lập tức hỏi Thạch Tử Diệc: “Tống Thụy Trì thật sự khóc à?”
Thạch Tử Diệc lập tức cười, nhìn Tống Thụy Trì: “Cậu giỏi mượn gió bẻ măng thật đấy.”
Tống Thụy Trì nhún vai rất nhẹ, còn rất kiêu ngạo.
Từ Nhĩ xem như đã hiểu.
“Không khóc à.” Từ Nhĩ bĩu môi.
Tống Thụy Trì: “Hình như em rất thất vọng.”
Từ Nhĩ nghiêng đầu, tỏ vẻ chính mình đúng là rất thất vọng.
Tống Thụy Trì: “Chọc cho khóc mới vừa lòng ?”
Từ Nhĩ đúng thật là biểu cảm như thế, bật khúc khích.
Thuyền chuẩn bị chạy, mọi người đều tìm vị trí cho mình, Tống Thụy Trì và Từ Nhĩ chọn đuôi thuyền.
Sau khi ngồi xuống, Từ Nhĩ tự nhiên mà đặt tay trong lòng bàn tay Tống Thụy Trì để hắn nắm lấy.
Từ Nhĩ cũng hỏi: “Thì biết tuần đó em để ý .”
Tống Thụy Trì: “Anh cũng ngốc.”
Đôi mắt của Từ Nhĩ mơ hồ: “Sao em lại có cảm giác đang chế giễu em nhỉ?”
Tống Thụy Trì nhét tay Từ Nhĩ vào trong túi: “Lạnh ?”
Từ Nhĩ lắc đầu: “Không lạnh.”
Tống Thụy Trì lại nói: “Sạn đạo bật đèn rồi.”
(Sạn đạo: con đường xây bằng cầu treo hoặc ván gỗ xếp hai bên sườn núi đá, dùng để qua các khu vực núi non hiểm trở)
“Đúng vậy.” Từ Nhĩ nhìn sạn đạo đang sáng lên ở phía đối diện: “Anh từng ?”
Tống Thụy Trì lắc đầu: “Chưa, em thì ?”
Từ Nhĩ nhớ lại: “Em chỉ một lần, là cùng với Trần Nam. À đúng rồi, ở đoạn .” Từ Nhĩ chỉ vào một phương hướng, khoa chân múa tay một chút: “Có một con chuột lớn như vậy nè!”
Tống Thụy Trì nhìn Từ Nhĩ khoa chân múa tay, nở nụ cười: “Sợ chuột ?”
Từ Nhĩ lắc đầu: “Em sợ, Trần Nam sợ.”
Cơn gió này rất thú vị, giống như là đang giáo huấn Từ Nhĩ vậy, cậu mới nói lạnh, bây giờ đã đập thẳng vào mặt cậu rồi.
“Hiện ̣i lạnh rồi.”
Từ Nhĩ run rẩy một chút, trong lòng đột nhiên nghĩ về video hôm qua cậu lướt được, tuyết ở phía bắc rơi thật sự dày.
Thành phố A rất kỳ lạ, rõ ̀ng mùa đông hàng năm đều lạnh như vậy, nhưng vẫn có tuyết, luôn thiếu một cái gì đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-111.html.]
Từ Nhĩ tiếp tục nói về con chuột : “Sau khi nhìn thấy con chuột, Trần Nam liền chạy trốn, ngờ là con chuột cũng chạy, cậu ấy chạy thẳng tới trước mặt con chuột, đó hét lên, lỗ tai em suýt chút nữa là điếc, đó Trần Nam tiếp nữa.”
Từ Nhĩ lại nói: “Tống Thụy Trì, chúng ngắm tuyết .”
Từ Nhĩ nói xong thì đầu đối diện với Tống Thụy Trì.
Hai người đồng loạt nở nụ cười.
Có chút nhảy cóc, nhưng hiển nhiên là Tống Thụy Trì đã quen với Từ Nhĩ như vậy rồi.
Tống Thụy Trì: “Đi phía bắc à?”
Ý tưởng của Từ Nhĩ được cụ thể hóa.
Nếu như vậy thì cụ thể hơn một chút : “Hay là ngày mai? Ngày mai có ̉nh ? Còn có ngày .”
Tống Thụy Trì nở nụ cười: “Đi?”
Từ Nhĩ: “Đi!”
Hai người cứ như vậy mà thương lượng, hơn nửa trong vòng một phút đã quyết ̣nh ngày mai thành phố W, một phút đó đã mua vé máy bay vào 9 giờ sáng mai.
Gió bên ngoài càng lúc càng lớn, đúng lúc trong thuyền có người gọi, hai người liền vào.
Sau đó là giờ chơi game, nhóm người này có vẻ uống quá nhiều, lúc này đang giải rượu thuyền.
Họ chơi game thật sự rất chậm, cũng lung tung rối loạn, giống như lần trước Từ Nhĩ cùng họ chơi mạt chược, quy tắc có cũng như .
Từ Nhĩ thật sự rất thích nhóm bạn bè này của Tống Thụy Trì, quá thú vị.
Chỉ là đêm khuya rồi, Từ Nhĩ có chút chống đỡ được.
Sau khi cậu ngáp liên tục hai cái, Tống Thụy Trì hỏi cậu: “Buồn ngủ ?”
Từ Nhĩ lén lút gật đầu hai cái.
Tống Thụy Trì: “Chúng có thể về trước.”
Từ Nhĩ: “Liệu có tốt lắm ?”
Tống Thụy Trì: “Hiện ̣i đã còn là sinh nhật của Thạch Tử Diệc nữa rồi.”
Từ Nhĩ bật cười một tiếng, chỉ vào Tống Thụy Trì: “Sao lại như vậy chứ?”
“Lát nữa dừng lại ở bến ̀u.” Tống Thụy Trì vỗ vai Thạch Tử Diệc: “Bọn mình về trước.”
Thạch Tử Diệc: “Đã về rồi à?”
Tống Thụy Trì: “Mình có mệt.”
“Đúng thật, còn gấp trở về đón sinh nhật mình.” Dường như Thạch Tử Diệc biết Tống Thụy Trì muốn nói gì, lập tức ngắt lời: “Không nói nhiều nữa, hôm nay hai người đến ăn cơm sinh nhật mình, lần mời hai người một bữa.”
Tống Thụy Trì: “Sao có thể biết xấu hổ như vậy chứ, Thạch tổng.”
Thạch Tửu Diệc: “Tốt nhất là cậu nên ngại .”
Từ Nhĩ vốn đang lo lắng Thạch Tử Diệc vui, hai người họ nói vậy thì yên tâm hơn.
Hơn nữa, cậu thật sự thích Tống Thụy Trì âm dương quái khí.
Tới bến ̀u tiếp theo, Thạch Tử Diệc bảo người lái thuyền ngừng lại.