Tống Thụy Trì đặt mèo xuống.
Hắn kéo tay Từ Nhĩ, cúi đầu.
Sau đó điện thoại của hắn đổ chuông.
Phòng khách an tĩnh, tiếng chuông đinh tai nhức óc, Từ Nhĩ lui về phía một bước theo bản năng, chỉ vào túi của Tống Thụy Trì: “Điện thoại của .”
Tống Thụy Trì thở dài một tiếng rất rõ ̀ng, lấy điện thoại , màn hình là hai chữ “Ứng Cảnh”.
Tống Thụy Trì ấn , cũng mở loa ngoài.
Âm thanh ầm ĩ lập tức truyền tới từ đầu bên , Từ Nhĩ nhìn chằm chằm vào giãy số, nhìn thấy khi đến 3 giây thì Ứng Cảnh nói chuyện.
“Ai da, cậu rồi à, rồi nói lời nào?” Ứng Cảnh hỏi: “Các cậu đến rồi?”
Tống Thụy Trì đặt tay đầu Từ Nhĩ, ngữ khí rất bất đắc dĩ: “Đang đường.”
Ứng Cảnh: “Được được, bọn mình sắp tới rồi, tới đó chờ các cậu rồi .”
Tống Thụy Trì cũng đáp lời, trực tiếp cúp điện thoại.
Từ Nhĩ cũng rất bất đắc dĩ: “Đi thôi.”
Lúc trước Từ Nhĩ từng xem một ít phim truyền hình và điện ảnh, nhìn thấy nhân vật chính làm việc quan trọng bị gián đoạn, cậu luôn cảm thấy thể tưởng tượng, quá mức trùng hợp rồi.
Giờ phút này, chuyện này xảy người mình, khiến Từ Nhĩ cảm thấy cuộc sống của mình cũng rất kịch tính.
Không biết Tống Thụy Trì suy nghĩ cái gì, mà Từ Nhĩ rất muốn mắng người.
...
Hai người cứ như vậy ngoài.
Khi đợi thang máy, Tống Thụy Trì nắm tay Từ Nhĩ.
Từ Nhĩ đầu tiên là sửng sốt một chút, nhưng rất nhanh đã trấn ̣nh trở lại, đó cậu được sâu trong tâm hồn là tiếng cười ngây ngô của chính mình.
Có cảm giác chân thật rồi lại rất kiên ̣nh, dường như hết thảy đều rất đột nhiên, nhưng lại nằm trong dự tính.
Một buổi tối thứ sáu rất bình thường, Từ Nhĩ mở khóa phận mới.
Nhà của Tống Thụy Trì cách bến ̀u xa, vừa mới khỏi tiểu khu đã gặp được taxi. Sau khi lên xe, Tống Thụy Trì lại nhận được điện thoại của Thạch Tử Diệc, dò hỏi họ đã tới , đến chỗ nào rồi, nhanh lên một chút, thuyền tới rồi, chỉ chờ hai người thôi.
Tống Thụy Trì chỉ: “Ừm, ừm, đang nhanh.”
...
8 phút , hai người xuất hiện ở bến ̀u.
Liếc mắt nhìn một cái, tất cả đều là những người Từ Nhĩ từng gặp, có mấy người ở bờ, có mấy người đã lên thuyền.
“Tới rồi à.”
Ứng Cảnh nhìn thấy họ trước tiến, đó liền thấy họ đang nắm tay.
“Ái chà.”
Ứng Cảnh cười cười: “Cái này có thể ái chà được ?”
Tống Thụy Trì đáp lời này, mà bóp gáy Ứng Cảnh, giống như xách gà con mà đẩy Ứng Cảnh vài bước.
“Làm gì đó?” Ứng Cảnh rụt cổ, xoay người chạy : “Làm gì đó?”
Tống Thụy Trì: “Cậu rất biết gọi điện thoại nhỉ?”
Ứng Cảnh căn bản hiểu: “Điện thoại gì?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-110.html.]
Từ Nhĩ hiểu.
Ba người họ cùng qua, người ồn ào nhất khu này là Thạch Tử Diệc nhìn thấy họ.
“Ái chà!”
Thạch Tử Diệc phát âm thanh cảm giống y như đúc.
“Tình huống như thế nào, tình huống như thế nào, tình huống như thế nào!” Thạch Tử Diệc chỉ vào tay của Tống Thụy Trì và Từ Nhĩ một cách chuẩn xác.
Kêu to như vậy, tất nhiên là mọi người đều nhìn sang.
Có chút giật mình, Từ Nhĩ sợ tới mức lập tức đứng phía Tống Thụy Trì.
Tống Thụy Trì dắt Từ Nhĩ đứng sang bên cạnh một chút, nắm một tay nhẹ nhàng đánh vào vai Thạch Tử Diệc: “Sinh nhật vui vẻ.”
Nói sinh nhật vui vẻ, Từ Nhĩ cũng lập tức thò đầu : “Sinh nhật vui vẻ.”
Thạch Tử Diệc hoàn toàn bị Từ Nhĩ chọc cười: “Bạn trai của cậu thật đáng yêu.”
Tống Thụy Trì: “Mình biết.”
Thạch Tử Diệc nhếch mi: “Ái chà, thật sự là bạn trai à?”
Tống Thụy Trì đầu, cũng hỏi Từ Nhĩ: “Là bạn trai ?”
Từ Nhĩ gật đầu: “Đúng vậy.”
Thạch Tử Diệc siêu cấp kích động mà hô một tiếng, nhưng rất nhanh đã bị Tống Thụy Trì ấn xuống.
“Đừng làm loạn.” Tống Thụy Trì nói: “Vừa ở bên thôi.”
Thạch Tử Diệc lập tức bình tĩnh lại: “Được rồi được rồi.”
Thạch Tử Diệc: “Chúc mừng.”
Tống Thụy Trì vô cùng thản nhiên: “Cảm ơn.”
Thạch Tử Diệc: “Đừng giả bộ, muốn cười thì cười .”
Tống Thụy Trì thực sự cười: “Cút .”
“Thật lòng chúc mừng đấy.” Thạch Tử Diệc tiến đến gần Từ Nhĩ: “Cậu biết người này ...”
Thạch Tử Diệc nói đến đây thì ngừng lại, đầu liếc Tống Thụy Trì: “Không ngăn cản mình à?”
Tống Thụy Trì sợ gì cả: “Cậu nói .”
Thạch Tử Diệc: “Vậy mình nói thật đấy.”
Tống Thụy Trì vẫn giữ dáng vẻ “mình cũng muốn nhìn xem cậu có thể nói được cái gì”: “Nói .”
Thạch Tử Diệc nói với Từ Nhĩ: “Cậu có biết chuyện Tống Tống nhà chúng vì cậu mà khóc lóc thảm thiết đến 3 giờ sáng ?”
Từ Nhĩ khiếp sợ: “Hả?”
Thạch Tử Diệc cảm thấy mỹ mãn mà rời , để lại hai tiếng cười trong khí.
Từ Nhĩ đầu nhìn Tống Thụy Trì: “Hả?”
Tống Thụy Trì cố tình thở một tiếng rất dài: “Đúng vậy.”
Từ Nhĩ: “Lúc nào thế?”
Tống Thụy Trì: “Buổi tối thứ sáu tuần em để ý tới .”