Sao Mà Vẫn Không Hiểu! - Chương 11

Cập nhật lúc: 2026-01-31 15:02:34
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chỉ lát , nhân viên phục vụ lại, đưa cho Tống Thụy Trì một cái túi nhỏ.

Nhân viên phục vụ lại rời , Tống Thụy Trì đưa cái túi cho Từ Nhĩ.

Từ Nhĩ mở xem, bên trong là một con gấu bông.

Cũng vào giờ khắc này, đầu óc của cậu đột nhiên bừng tỉnh: “À!”

Lấy được gấu bông.

“Đi thôi.”

Tống Thụy Trì ở đối diện đứng lên.

Từ Nhĩ hỏi: “Đi ?”

Tống Thụy Trì: “Đưa cậu về nhà.”

Từ Nhĩ gật đầu, hợp lý.

Từ Nhĩ: “Được.”

Trong lúc từ quán bar về đến nhà, có thể nói là Từ Nhĩ nhớ một cái gì.

Cậu còn cá vàng hơn cả cá vàng, mới một giây đã quên hết chuyện giây trước.

Mơ hồ nói chuyện với Tống Thụy Trì.

Mơ hồ nói rất nhiều thứ.

Mơ hồ dong dài, nói ngừng.

Cuối cùng cũng tới nơi quen thuộc, cậu mới có phần tỉnh ́o lại.

Sau đó cậu nhìn thấy tay mình là một cây kẹo hồ lô đã ăn chỉ còn nửa viên.

“Là nơi này à?”

Thang máy mở , bây giờ họ đang đứng hành lang ngoài nhà cậu, đèn cảm ứng đã sáng lên, số nhà màu xám đậm.

“802.”

Từ Nhĩ đọc biển số nhà, cơ bắp người nhét kẹo hồ lô vào trong miệng theo ký ức: “Đúng vậy.”

Tống Thụy Trì bên cạnh hỏi: “Mật mã?”

Thuận tiện, Tống Thụy Trì lấy que kẹo hồ lô mà Từ Nhĩ đã ăn xong .

Mật mã.

Từ Nhĩ nói: “Sinh nhật.”

Có lẽ là thấy Từ Nhĩ hành động, Tống Thụy Trì hỏi tiếp: “Sinh nhật của cậu à?”

Từ Nhĩ lắc đầu: “Không phải.”

Giọng nói nhỏ , đèn cảm ứng dần tắt.

Kỳ thực hành lang tối đến vậy, đối diện thang máy có cửa sổ, vừa vặn có thể mượn một ít ánh sáng.

Từ Nhĩ đứng gần cửa, Tống Thụy Trì đứng phía cậu, trong khoảnh khắc ánh đèn tắt, cậu nhìn về phía Tống Thụy Trì theo bản năng.

Chỉnh là cái liếc mắt này.

“Wow.”

Từ Nhĩ cảm thán một tiếng, đột nhiên nở nụ cười.

Tống Thụy Trì nghi hoặc: “Làm vậy?”

Từ Nhĩ cười sâu hơn: “Anh thật đẹp trai.”

Tống Thụy Trì trầm mặc.

Từ Nhĩ phát hiện chút nào, cậu thậm chí còn xoay người đối diện với Tống Thụy Trì.

Giờ phút này, trong ánh mắt cậu chính là một nửa khuôn mặt được chiếu sáng của Tống Thụy Trì.

Có sắc thái, nhưng nhiều lắm, gần như đều là bóng ma màu đen, khắc họa hình dáng của Tống Thụy Trì một cách rõ ̀ng.

Đôi mắt thật sâu, lông mày thật đậm.

Từ Nhĩ nhìn chằm chằm, một lúc , một ngón trỏ đột nhiên xuất hiện lông mày của Tống Thụy Trì.

Đúng, là ngón tay của Từ Nhĩ.

Sự động chạm có chút đột nhiên, Tống Thụy Trì trốn về một chút, nhưng cũng quá nhiều, bởi vậy Từ Nhĩ rất nhanh đã cảm nhận được lông mày trong lòng bàn tay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-11.html.]

Từ Nhĩ cũng chỉ nhẹ nhàng chạm vào một chút, đụng tới lông mày, cảm nhận được xương cốt thì lập tức rời .

Tiếp theo cậu phát hiện, với góc độ tay thế này, ngón tay vừa vặn ở trước cái mũi của Tống Thụy Trì.

Đây phải là thuận tiện .

Vì thế ngón tay của Từ Nhĩ lại chạm vào chóp mũi Tống Thụy Trì.

Lần này nhẹ nhàng hơn một chút, tay Từ Nhĩ cũng rời nhanh hơn.

Giống như một bạn nhỏ ăn vụng được kẹo, mím môi cười.

giây tiếp theo, Từ Nhĩ đột nhiên im bặt.

Tống Thụy Trì đột nhiên tiến sát lại gần cậu.

Không nhiều lắm, chỉ có một chút khoảng cách, vừa vặn khiến tay của Từ Nhĩ dán mặt Tống Thụy Trì.

Hoàn toàn dán lên.

Lòng bàn tay với nhiệt độ khác biệt của Từ Nhĩ ấn vào, Từ Nhĩ cảm nhận được bàn tay của mình run nhẹ.

Đồng thời, một góc của trái tim cũng đập mạnh một chút.

Sự biến hóa rất nhỏ này chỉ đổi khoảng cách của Tống Thụy Trì và Từ Nhĩ, còn có cả vị trí ngón tay cái của Từ Nhĩ.

Là môi.

Giờ phút này, ngón tay cái của Từ Nhĩ cách khóe miệng của Tống Thụy Trì rất gần.

Như vậy thì nên làm gì?

Kỳ thực Từ Nhĩ thể suy nghĩ rõ ̀ng được, nhưng tay cậu lại ấn lên khóe miệng của Tống Thụy Trì nhanh hơn bất kỳ một cơ quan nào.

Hơn nữa ngay giây tiếp theo còn làm một việc đối xứng.

Cậu nâng bàn tay còn lại lên, giống như một tấm gương, lòng bàn tay dán lên mặt Tống Thụy Trì, ngón tay áp lên khóe miệng hắn.

Giữ như vậy.

Trước cửa nhà an tĩnh lại tối tăm.

Từ Nhĩ giữ tay mặt Tống Thụy Trì.

Từ Nhĩ có thể cảm nhận được Tống Thụy Trì đang nhìn mình, nhưng cậu cũng hề nhìn Tống Thụy Trì một chút nào.

Cho nên rất nhanh, Từ Nhĩ được một âm thanh.

“Đang nhìn cái gì thế?”

Từ Nhĩ chớp chớp mắt: “Hả? Nhìn cái gì?”

Lại an tĩnh.

Vào lúc Từ Nhĩ cảm thấy an tĩnh đến mức có chút thích hợp thì Tống Thụy Trì lại nói chuyện.

“Vì cứ nhìn miệng ?”

Tầm mắt của Từ Nhĩ di chuyển xuống cánh môi.

“Tôi có ?” Từ Nhĩ nói như vậy theo bản năng, nhưng rất nhanh đã nói tiếp: “Tôi có.”

Đúng vậy, cậu đang nhìn.

“Vì ?” Tống Thụy Trì lại hỏi.

Từ Nhĩ: “Không biết.”

Nói xong còn lắc đầu.

Cậu thực sự biết.

“Từ Nhĩ.”

Tống Thụy Trì gọi tên của cậu, âm thanh dường như trầm xuống.

Từ Nhĩ trả lời: “Hửm?”

Tống Thụy Trì: “Muốn hôn ?”

Từ Nhĩ hoảng sợ, lần này, cậu nâng mí mắt lên, đối diện với Tống Thụy Trì.

Từ Nhĩ: “Cái gì?”

Ánh mắt của Tống Thụy Trì nghiêng lệch, hắn nhìn rất sâu, hỏi Từ Nhĩ: “Hôn môi ?”

 

Loading...