Sao Mà Vẫn Không Hiểu! - Chương 109

Cập nhật lúc: 2026-02-22 15:08:41
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hiện ̣i cậu biết mình sai rồi, sai quá nhiều.

Sao có thể giống được, bạn bè cũng chỉ là bạn bè mà thôi.

Giống như Tống Thụy Trì đang rất thong thả bình tĩnh, thỉnh thoảng lại thả một quả b.o.m cho Từ Nhĩ.

Bom lớn, nổ thành pháp hoa, pháo hoa rơi xuống đất biến thành cục đá, nhiều đá rồi sẽ ̣o thành một con đường.

Tống Thụy Trì từng chút tới gần Từ Nhĩ, cho cậu một ít lời âu yếm, kéo cao giá trị cảm xúc của Từ Nhĩ.

Mọi thứ đều đủ, để Từ Nhĩ thấy những điều ngoài mối quan hệ bạn bè.

Thật sự rất biết cách làm.

Tống Thụy Trì ngồi máy bay một tiếng rưỡi, khi đáp đất lại đeo tai lên gọi cho Từ Nhĩ.

Tống Thụy Trì cần lấy hành lý nên rất nhanh, bao lâu , Từ Nhĩ đã nhìn thấy người ở cửa.

Vẫn là cái áo gió như vậy, nện từng bước lớn, kéo vali hành lý nho nhỏ, cười với Từ Nhĩ.

Không biết vì , Từ Nhĩ có chút thẹn thùng.

Cũng đột nhiên có một cảm giác xa lạ.

Lời nhận xét của Tống Thụy Trì đã ứng nghiệm, hiện ̣i cậu là Từ Nhĩ Nhĩ hiện thực.

“Tới bao lâu rồi?”

Tới trước mặt Từ Nhĩ, Tống Thụy Trì hỏi.

“Một lát rồi.” Cậu thuận tiện khen một câu: “Ca ca đẹp trai quá .”

Tống Thụy Trì niết khuôn mặt Từ Nhĩ: “Nhớ ?”

Chút thẹn thùng trong lòng Từ Nhĩ đột nhiên dâng lên.

Cái này có thể nói ?

Từ Nhĩ hàm hồ nói một chữ “A”, tỏ vẻ khẳng ̣nh, đó lập tức chuyển đề ̀i: “Có cần mua quà cho Thạch Tử Diệc ?”

Tống Thụy Trì căn bản tiếp nửa câu : “Nhớ à?”

Từ Nhĩ bị bắt đối diện trực diện với vấn đề này: “Ừm.”

Lúc này Tống Thụy Trì mới nói: “Không cần mua quà, tới là được.”

Từ Nhĩ gật đầu: “Được.”

Nói xong, Từ Nhĩ đột nhiên mở một bên áo khoác .

Không vì cái gì khác, bên trong áo khoác của cậu là một bó hoa nhỏ.

Tống Thụy Trì nhìn thấy, bật cười.

Từ Nhĩ cũng: “Hehe.”

Đồng thời giải thích: “Đông người quá, em ngại cầm bó hoa quá lớn tới.”

Tống Thụy Trì tới gần Từ Nhĩ, gần như là dán chặt lấy Từ Nhĩ, học theo Từ Nhĩ, mở áo khoác của mình .

Từ Nhĩ đã xem hiểu, cậu lấy hoa , dáng vẻ lén lút mà bỏ vào áo của Tống Thụy Trì.

Đặt xong, Tống Thụy Trì lại yên lặng tiếng động mà đóng áo lại.

Có chút ấu trĩ, nhưng chơi rất vui.

Từ Nhĩ cười như một kẻ ngốc.

Tiết mục vào này kết thúc, Tống Thụy Trì xoa đầu Từ Nhĩ: “Cảm ơn Từ .”

Từ Nhĩ: “Không cần khách sáo, cần khách sáo.”

Tống Thụy Trì nói: “Cộng thêm điểm cho Từ .”

Từ Nhĩ hỏi: “Bao nhiêu điểm?”

Tống Thụy Trì: “Điểm tuyệt đối.”

Nói đến điểm, Từ Nhĩ đầu hỏi Tống Thụy Trì: “Trong ba ngày này, đoán xem em cộng cho bao nhiêu điểm?”

Tống Thụy Trì: “20 điểm.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-109.html.]

Từ Nhĩ hehe mấy tiếng: “Có phải Tống quá mức tự tin rồi ?”

Tống cũng cười: “Bao nhiêu điểm?”

Từ Nhĩ: “8 điểm, ít .”

Tống Thụy Trì: “Cảm ơn Từ , cho Từ điểm tuyệt đối, Từ cho 8 điểm.”

Cái gì mà âm dương quái khí vậy chứ, Từ Nhĩ liếc Tống Thụy Trì một cái.

...

Tối nay nói gấp, thực cũng gấp đến vậy, lúc này mấy người Thạch Tử Diệc đang ở quán karaoke.

Tống Thụy Trì và Từ Nhĩ đến chỗ đó, đúng lúc tay Tống Thụy Trì có hành lý, họ liền về nhà trước.

Có lẽ là gặp được Tống Thụy Trì, cả đường Từ Nhĩ đều nhiều lời hơn, ríu ríu rít, cảm giác xa lạ khi còn ở sân bay biết đã bay chỗ nào.

Thoạt nhìn Tống Thụy Trì cũng mệt, Từ Nhĩ nói cái gì hắn cái đó, hỏi cái gì hắn trả lời cái đó.

Tới nhà, vào thang máy, Từ Nhĩ nhắc tới Soso đang ở trong nhà.

Mấy ngày nay Từ Nhĩ đều đến bầu bạn với Soso.

“Nhiều ngày rồi nó gặp , cũng có nói nhớ .” Từ Nhĩ nghịch ngợm nói.

Tống Thụy Trì hỏi: “Nó phải nói nhớ như thế nào?”

Từ Nhĩ: “Meo meo meo.”

Tống Thụy Trì nở nụ cười: “Hôm nay em thật đáng yêu.”

Ra khỏi thang máy, đèn cảm ứng cũng sáng lên.

Chỗ này giống như đã là nhà của Từ Nhĩ, tâm tình của Từ Nhĩ rất ̣o rực, theo Tống Thụy Trì qua hành lang, mở khóa.

Có lẽ là Soso ở bên trong được động tĩnh, cửa vừa mở, họ đã nhìn thấy Soso vô cùng ngoan ngoãn mà ngồi xổm ở cửa.

Lúc trước, khi Từ Nhĩ một mình tới, Soso đều sẽ tới bên cạnh cậu, nhưng lần này Soso vậy mà lại tránh cậu, lộc cộc về phía Tống Thụy Trì, còn cọ mặt vào chân Tống Thụy Trì.

Hiện trường vả mặt cực kỳ nhanh, ai nói Soso nhớ Tống Thụy Trì chứ?

Tất nhiên là Tống Thụy Trì ôm Soso vào lòng.

Ba ruột đúng là giống mà, Soso liên tục cọ vào lòng Tống Thụy Trì.

Tống Thụy Trì đặt vali ở một bên, một tay ôm Soso, đặt hoa của Từ Nhĩ ở bàn.

Lúc này Soso dính người rất đáng yêu, Từ Nhĩ nhịn được mà vuốt lông nó.

“Từ Tiểu Nhĩ.”

Tống Thụy Trì đột nhiên gọi Từ Nhĩ.

Phòng khách rất an tĩnh, thanh âm của Tống Thụy Trì cũng rất thấp.

Từ Nhĩ: “Ừm?”

Tống Thụy Trì xoa đầu Soso: “Em ̣nh theo đuổi bao lâu?”

Từ Nhĩ sửng sốt một chút.

Có chút đột ngột.

dường như cũng đột ngột.

Chỉ là Từ Nhĩ còn nghĩ được nên trả lời thế nào, Tống Thụy Trì lại mở miệng.

Hắn hỏi: “Khi nào cho làm bạn trai em?”

Từ Nhĩ cảm thấy, hai câu hỏi này có vấn đề về logic.

vậy thì chứ.

“Chờ được 99 điểm.” Từ Nhĩ nói.

Tống Thụy Trì hỏi: “Hiện ̣i bao nhiêu điểm?”

Từ Nhĩ dùng ngón tay chọc lỗ tai của Soso: “99 điểm!”

 

Loading...